Chương 130: Đã Đến Lúc Thu Lưới (1)
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trở về Thạch Sơn Thành, trời đã tờ mờ sáng. Mặt trời đỏ hỏn lười biếng leo lên cao, dân chúng trong thành bắt đầu mở quán mở tiện, có từng nhóm người lớn tuổi tụ hợp với nhau tập thể dục.
Trần Minh Quân ở trên cao nhìn xuống cảnh sinh hoạt thường ngày này, trong lòng dâng lên cảm giác nhớ nhà.
Về đến phủ đệ của mình, Trần Minh Quân đang định leo lên giường đánh một giấc thì một viên ngọc truyền tin từ đằng xa bay đến. Xem xét xong nội dung bên trong, Trần Minh Quân phân phó Chu Lượng: " Nói với Ngọc Anh, bảo nàng tăng cường lục soát. Đặc biệt là những ngôi miếu, chùa. "
Chu Lượng đối với mệnh lệnh này của Trần Minh Quân tuy không hiểu vì sao hắn lại muốn làm vậy nhưng cũng không ý kiến gì. Công tử làm việc đã bắt đầu có sự cân nhắc, tính toán, cho nên hắn cứ theo lệnh mà làm là được.
..........
Ở trong miếu Hoang Sơn, Hiên Viên Chiến Thiên trốn ở trong phòng gặm chân gà luộc. Món ăn này ăn ưa thích từ nhỏ đến lớn, giống như người hút thuốc lá nghiện hút thuốc vậy, một ngày ba bữa đều gặm, rảnh rỗi cũng gặm.
Hắn vươn vai một cái, buồn chán không có việc gì làm lại đem binh pháp ra đọc. Đọc đến giữa trưa, sư trụ trì bỗng nhiên đẩy cửa đi vào.
Khuôn mặt già nua tràn đầy vẻ lo lắng, đem cửa đóng lại, kích hoạt trận pháp cách âm xong hắn mới nói: " Tình thế không ổn rồi. "
Hiên Viên Chiến Thiên ngẩng đầu lên nhìn hắn, hỏi: " Có chuyện gì vậy? "
Sư trụ trì nói: " Không biết vì nguyên nhân gì mà sáng sớm ngày hôm nay quan binh, binh lính lại đẩy mạnh tốc độ khám xét, còn đặc biệt khám xét những nơi như chùa chiền, miếu thờ. "
Hiên Viên Chiến Thiên nghe vậy, đem binh pháp thu hồi lại, nói: " Vậy thì thật sự không ổn rồi, ngươi mau liên lạc với người bên kia bảo bọn họ đưa ta đến nơi trú ẩn an toàn hơn. "
Sư trụ trì lòng nóng như lửa đốt, nếu như đợi đến khi quan binh lục soát nơi này phát hiện ra Hiên Viên Chiến Thiên.....
Cá nhân hắn thì không sao, dù gì thì ở cái tuổi gần đất xa trời này chết thì chết thôi nhưng trong miếu còn có mấy chục cô nhi vô tội.
" Aizzz.... " Sư trụ trì thở dài một hơi, gật đầu nói: " Được rồi, để ta đi truyền tin. "
Hiên Viên Chiến Thiên thúc giục: " Ngươi còn chờ gì? Mau lên a! Ngộ nhỡ quan binh đến thì phải làm sao? "
Sư trụ trì vội vội vàng vàng chạy đi gửi tin còn Hiên Viên Chiến Thiên mau chóng thu dọn đồ đạc của mình, đồng thời đem đống chân gà cùng với xương gà cũng tiêu hủy đi tránh cho bị phát hiện.
......
Vào buổi chiều, Trần Minh Quân thức dậy, theo lời dặn của Chu Lượng bắt đầu uống thuốc. Cảm nhận được thân thể của mình đã hồi phục không sai biệt lắm, hắn quyết định đi đến doanh trại.
Vừa đến doanh trại, cái gì cũng không nói đã hạ lệnh triệu tập một chi đội ngũ bao gồm năm ngàn binh sĩ tinh nhuệ. Những binh sĩ này trong lòng chẳng hiểu ra sao cả nhưng Trần Minh Quân lấy thân phận chủ tướng ra lệnh cho nên bọn họ bất đắc dĩ phải có mặt.
— QUẢNG CÁO —