Chương 131: Đã Đến Lúc Thu Lưới (2)
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Phía bên này Lê Ngọc Anh sau khi xem xong mảnh giấy mà Trần Minh Quân để ở trong túi vải, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng trở về trong lều phó tướng, đồng thời còn đem toàn bộ tướng lãnh đến bàn bạc.
Nàng đem rất nhiều sổ sách thả ở trên bàn nói: " Đây là những bằng chứng về việc trốn thuế nhiều năm nay của các thương nhân tạo ra cuộc biểu tình gần đây. Tất cả các ngươi chia ra các hướng, đem những người này bắt lại, xử phạt theo quy định của Đại Lê. "
" Rõ! " Các tướng lãnh nhận lệnh, bắt đầu dẫn theo người của mình đi chấp hành nhiệm vụ.
Riêng chỉ có Vũ Phong còn ở lại trong lều.
Lê Ngọc Anh nhìn xem hắn, hỏi: " Sao ngươi không đi làm nhiệm vụ? "
Vũ Phong đáp: " Thuộc hạ gần đây có chỗ đốn ngộ trong tu luyện, dự định bẩm báo đại nhân cho thuộc hạ ở lại trong doanh mấy hôm xem xem có thể tận dụng cơ hội lần này đột phá được hay không. "
Lê Ngọc Anh nghe vậy, ngạc nhiên nói: " Chẳng phải ngươi mới đột phá Siêu Phàm Hậu Kỳ không lâu sao? "
Vũ Phong ngượng ngùng gãi gãi đầu trả lời: " Vâng, có lẽ đây là cái mà người ta hay nói ' hậu tích bạc phát '. Thực sự thì đốn ngộ đến quá đột ngột, ngay cả thuộc hạ cũng bị ngạc nhiên. "
Lê Ngọc Anh gật gật đầu, tình huống này cũng không phải rất hiếm lạ huống hồ thuộc hạ càng mạnh thì thân làm chủ tướng như nàng lại càng được lợi.
Nàng mỉm cười nói: " Cố gắng lên, đợi khi có đủ điểm quân công đích thân ta sẽ nói giúp ngươi trước mặt bệ hạ, phong ngươi làm tiểu tướng. "
Vũ Phong nghe công chúa hứa hẹn, lại càng thêm hớn hở vội vàng nói lời cảm tạ.
Chức tước trong quân đội của Đại Lê không phải chỉ dựa vào cảnh giới là có thể đạt được, còn phải xét theo điểm quân công. Khi cả cảnh giới lẫn điểm quân công đều đạt yêu cầu mới có thể tiến chức. Giống như Vũ Phong trẻ tuổi như vậy, quân công tự nhiên còn chưa tích lũy đủ nhưng số còn thiếu cũng không nhiều.
Nếu như Lê Ngọc Anh giữ lời, thăng chức lên tiểu tướng quân đã là chuyện trong tầm tay.
.......
Trần Minh Quân vừa trở về trong doanh trại, ngựa chưa xuống đã hạ lệnh cho năm ngàn quân tinh nhuệ đến chợ đen tra xét tung tích của Hiên Viên Chiến Thiên. Diện tích của thành Thạch Sơn lớn lắm, bấy lâu nay mới chỉ tra xét được ở một số khu vực thôi, còn những khu vực đặc thù như chợ đen thì vẫn chưa từng đến.
Năm ngàn quân sĩ nhận lệnh bắt đầu ngựa không dừng vó chạy đến khu vực chợ đen để kiểm tra, lục soát.
Còn bản thân Trần Minh Quân thì trở về lều chủ tướng của mình nghỉ ngơi. Lấy tình trạng cơ thể hiện giờ của hắn, có lẽ chỉ còn cần hai, ba hôm nữa là hoàn toàn hồi phục.
Lê Ngọc Anh thấy Trần Minh Quân đã trở về bèn chạy sang nghe ngóng tin tức: " Thế nào rồi? "
Trần Minh Quân nâng lên chén trà, nhấp một ngụm nhỏ sau đó nói: " Để Hiên Viên Chiến Thiên chạy thoát rồi. "
Sau đó hắn đem toàn bộ quá trình nói lại một cách tóm gọn, về phần vì sao đem sư trụ trì cùng hai mươi ba chú tiểu bắt lại thì hắn lấy lý do nghi ngờ nên bắt về tiếp tục điều tra.
Nghe hắn kể xong, Lê Ngọc Anh tiếc hận nói: " Giá như có thể đến sớm hơn chút nữa. "
— QUẢNG CÁO —