Chương 85: Ngươi Biết Dùng Kiếm Sao ?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Trần Minh Quân thần sắc cổ quái: " Nhìn ngươi dạng này cũng xứng tự xưng rùa thần? " Nhìn đi nhìn lại, cũng chỉ có mỗi cái mai rùa đang phát sáng kia có vẻ phi phàm. Nhưng chỉ dựa vào điểm ấy đã muốn người khác tin tưởng không khỏi quá ngây thơ rồi. Mặc dù chưa từng một lần tận mắt chứng kiến Rùa Thần, không biết hình dáng cụ thể của nó ra sao thế nhưng hắn tin tưởng rùa thần trong thần thoại dân tộc quê hương tuyệt đối sẽ không toàn thân quấn quanh tử khí thế này. Mà còn, miệng tuyệt đối không....thối như vậy. Trần Minh Quân dùng một tay bịt mũi, tay còn lại giống như cái quạt nhỏ phe phẩy, tràn đầy khinh bỉ nói: " Bổn công tử sống qua hai mươi mấy nồi bánh trưng chưa từng gặp phải con rùa nào mồm thối như ngươi. Ngươi không đánh răng bao giờ à? " Đánh răng? ' Rùa thần ' ngơ ngác một thoáng, mặc dù nó không hiểu đánh răng là gì nhưng từ biểu hiện của thằng khốn này xem ra chắc chắn đang khinh bỉ mình. Nó giận giữ quát lên: " Dân đen to gan! Dám mạo phạm bổn rùa thần, tội đáng chết! " Nói, miệng nó há ra phun ra cuồn cuộn dòng nước đen mang theo mùi hôi thối.....như nước cống. Trần Minh Quân chút do dự cũng không có, trực tiếp quay người bỏ chạy. Nguyên nhân thứ nhất, nước này thực sự quá thối, so với nước cống còn thối hơn. Nguyên nhân thứ hai, đối phương mặc dù không cách nào xác định có phải thần rùa hay không nhưng lại hàng thật giá thật Đạo Tàng cảnh đỉnh phong tu vi. Cảnh giới này hắn còn chưa nắm chắc có thể một mình đối phó được hay không, lại thêm khí thế của đối phương không yếu, ở lại chỉ có cửa chờ chết thôi. Trong lúc nguy cấp hắn đành phải hỏi ý kiến của Thanh Y: " Bây giờ chúng ta phải làm sao? Cứ chạy mãi chẳng phải tốn bao thời gian dưới này đều uổng phí à? " Thanh Y trầm ngâm giây lát nói: " Nơi này không có ai khác, ngươi có thể hỏi mượn một chút sức mạnh từ Tử Vi tỉ tỉ. " Lo lắng hắn không hiểu, nàng lại giải thích: " Phẩm chất của chúng ta đều rất cao cho nên có một hạng công năng đặc biệt, ví dụ như ta thi thoảng có thể tự dùng sức mạnh của mình giúp ngươi hồi phục thương thế. Tử Vi tỉ có công năng đặc biệt, trong chốc lát cho người sở hữu mượn nhờ chút sức mạnh. " Để tránh cho sau này ỷ lại vào các nàng, Thanh Y bổ sung: " Dạng này khiến khí linh gánh chịu rất lớn phản phệ cho nên không thường xuyên dùng được, sau mỗi lần sử dụng cần một khoảng thời gian dài để khí linh có thể khôi phục. Đồng thời, sử dụng quá nhiều dễ dàng dẫn đến thương tổn đạo cơ của khí linh. Cho nên không gặp phải tình huống bất đắc dĩ, ngươi không nên sử dụng. " Nghe nàng nói, Trần Minh Quân vui mừng, thầm nghĩ hóa ra hai kiện bảo vật này còn có phương thức sử dụng như vậy. Cẩn thận suy nghĩ lại, tình cờ có được Thanh Y và Tử Vi, xem như chính mình được lợi lớn rồi. Bất quá khi nhớ đến lần đầu tiên xuyên không đến đã ở trong quốc khố của Đại Lê, điểm này hắn đã suy nghĩ rất lâu. Chủ nhân cũ của cỗ thân thể này ( tức Trần Minh Quân của ngày xưa) về mặt lý thuyết thì không có gì để người phải hãm hại mới đúng. Luận thiên phú, nổi danh nhất kinh thành phế vật. Luận bối cảnh, Đại Trần đã mất, cha mẹ sống chết không rõ.... Không lẽ chỉ vì hắn được làm rể hoàng tộc, cưới tam công chúa có được danh hão phò mã nên ghen ghét? — QUẢNG CÁO —