Chương 86: Kiếm Đến ! Chém Rùa Thần Phiên Bản Fake !

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Trần Minh Quân đau hết cả đầu: " Tỉ tỉ, bây giờ không phải lúc đùa. " Giống như khẳng định cho lời nói của hắn, tường băng phát ra thanh âm ' răng rắc ', một khối băng nhỏ rơi xuống mặt đất. Tử Vi lắc đầu nói: " Ta không nói đùa! " " Muốn mượn sức mạnh của một thanh kiếm, chỉ có người dùng kiếm! " " Kiếm, suy cho cùng cũng chỉ là một công cụ thôi. " Nói đến đây, nàng nhịn không được ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt của nàng tựa như có thể xuyên thấu lớp đất nhìn lên tận trời cao. Đúng vậy, có lẽ kiếm chỉ là một công cụ mà thôi... Khi không còn cần đến nữa, sẽ bị bỏ lại. " Không đúng! " Trần Minh Quân nói với vẻ mặt nghiêm túc: " Kiếm không chỉ là công cụ, kiếm còn là bằng hữu của người dùng kiếm! " " Bằng hữu? " Tử Vi nghe được câu này chợt cười rộ lên, nụ cười tuy xinh đẹp nhưng lại không thể che lấp đi trong lòng nàng đắng chát. Cũng không muốn tranh luận cùng hắn, bởi vì hắn chưa từng trải qua những gì nàng đã trải qua. Mỗi người mỗi quan điểm, mỗi người mỗi góc nhìn, đúng hay sai chỉ có lòng mình phán định. " Được rồi, thời gian không nhiều." Tử Vi thu hồi lại sự cô đơn, thê lương của mình, nàng nói: " Ngươi chẳng phải có Đạo Thể sao? Ta có một bộ tuyệt học của kiếm tu, nếu như ngươi có thể trong chốc lát lĩnh hội được thì ta có thể cho ngươi mượn sức mạnh, tránh thoát khỏi một kiếp. Còn nếu như không...." Mặc dù lời nói của nàng đến đây là dừng thế nhưng Trần Minh Quân hiểu được đằng sau hai chữ ' nếu không ' sẽ là thế nào. Thời gian không nhiều, hắn cũng không do dự gật đầu trả lời: " Được! " Tử Vi khẽ nâng tay phải giơ ra ngón trỏ, một quả cầu vàng óng bé bằng hạt gạo từ đầu ngón tay tạo thành. Rời khỏi đầu ngón tay ngọc ngà của nàng, nó bay thẳng đến chỗ Trần Minh Quân như một mũi tên ánh sáng. Đợi đến khi Trần Minh Quân lấy lại tinh thần, đốm sáng kia đã chui vào mi tâm của hắn. " Tập trung cảm ngộ, nơi này có Thanh Y thay ngươi chống đỡ. " Nói xong không đợi hai người còn lại kịp phản ứng, ánh sáng tím lóe lên, thân hình Tử Vi biến mất trong nháy mắt. " Ta??? " Thanh Y nằm im cũng trúng đạn, tựa như còn chưa nghe rõ Tử Vi nói gì, chỉ tay về phía mình kinh ngạc hỏi. Trần Minh Quân thời gian hạn hẹp, nóng lòng muốn đi cảm ngộ tuyệt học cho nên ngắn gọn nói: " Thanh Y tỉ, nhờ ngươi giúp ta chống đỡ một lát. " Thanh Y: "....??? " Chuyện gì xảy ra? Ta là ai? Ta đang ở đâu? Vốn định nói cái gì, quay ra đã thấy Trần Minh Quân rơi vào trạng thái minh ngộ. "... " — QUẢNG CÁO —