*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lịch Hùng người cũng như tên, giống như con gấu nhỏ. Hắn đợi gần nửa tháng trong ngục rồi, mỗi một ngày đều ngồi xếp bằng mặt hướng lan can, tha thiết mong chờ nhìn cửa, chờ Lôi Kinh Trập tới đón hắn. Những ngục tốt thấy hắn còn nhỏ tuổi, đều thích ghẹo hắn, hắn khoẻ mạnh kháu khỉnh, bị người đùa cợt cũng không tức giận, chỉ là lượng ăn doạ người quá, một bữa cơm có thể ăn phần của ba người.
Ngục tốt mở cửa cho Lịch Hùng, Lịch Hùng đang đeo gông xiềng, vội vàng hỏi: “Đại ca ta tới đón ta rồi sao?”
Ngục tốt vỗ lưng Lịch Hùng một phát, không nói chuyện với hắn. Kiều Thiên Nhai đã an bài xe ngựa tới đón hắn, ngục tốt sợ hắn nháo trên đường nên cố ý chụp thêm cái còng lên chân Lịch Hùng. Lịch Hùng không ngồi quen xe ngựa, lắc lư khiến hắn váng cả đầu, thật vất vả mới đến được nơi, vừa xuống xe thì nhìn thấy cửa lớn tòa trạch kia, nhất quyết không chịu dịch chân đi vào.
“Ta không vào, ” Lịch Hùng đứng nguyên tại chỗ như cây cọc, mặc cho mấy người xô đẩy đều không nhúc nhích, “viện này lớn quá, ta mà vào chắc đại ca không tìm ra ta được.”
Hôm nay oi bức, người đứng ở chỗ này nóng mà mồ hôi chảy ròng ròng. Ngục tốt sợ đắc tội người trên, gấp đến nỗi quay qua quay lại, lừa dỗ Lịch Hùng: “Ngươi đi vào trước đã, đi vào rồi chúng ta lại đón ngươi ra mà.”
Lịch Hùng cảm thấy người này lúc nói chuyện con ngươi cứ đảo vòng quanh hệt như con chồn hôi, giống như một tên lừa đảo, hắn liền buồn thiu lắc đầu, sống chết cũng không động. Ngục tốt khuyên can đủ đường đều không thuyết phục được hắn liền hạ quyết tâm, mấy người hiệp lực dồn sau lưng Lịch Hùng, muốn đẩy hắn vào trong.
Gót chân Lịch Hùng cọ sát trên mặt đất, hắn bị đẩy đến phiền, hét lớn một tiếng, chặn đứng cánh tay rồi hô: “Ta không vào, không vào!”
Mấy người sau lưng bị Lịch Hùng chấn động phải nhất tề lui bước, ngục tốt nhìn cánh tay hắn giãy dụa, lo lắng gông xiềng kia không trói được liền vội vàng nói: “Nhấn giữ hắn, đừng cho hắn nháo!”
Lịch Hùng thấy mấy người bọn họ nhào về hướng mình, không khỏi khom chân thành động tác mã bộ*, vững thân chìm như núi, trên mặt ngăm đen tràn ngập tức giận. Ngục tốt đã dùng sức của chín trâu hai hổ, nào ngờ Lịch Hùng cứ thế không dịch lấy một bước, thoáng cái mà đã nán tại cửa cả canh giờ rồi.