Chương 189

Đường Tửu Khanh
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Triêu Huy cứ tưởng Thích Trúc Âm mang viện binh Khải Đông đến, nhưng hắn chỉ thấy sau lưng Thích Trúc Âm có mười mấy thân binh bèn không khỏi nghi hoặc: “Đại soái đây là…” “Ta không đến đánh trận thay các ngươi đâu, ” Thích Trúc Âm bắt đầu quấn vải lên bàn tay phải để tránh việc lát nữa máu ngấm chuôi đao dễ trượt tay, “mà là đến để dùng các ngươi đánh trận. Bắt đầu từ giờ, ngươi và vị huynh đệ này xuống chức ngay đây, chủ tướng Nhất doanh do ta tạm thời đảm nhiệm.” Lời vừa nói ra, không chỉ Triêu Huy giật mình, ngay cả Quách Vi Lễ cũng sững ra chốc lát xong lập tức phản bác: “Không được!” Tuy Khải Đông luôn qua lại tốt đẹp với Ly Bắc, năm Hàm Đức thứ tư còn hợp lực chặn cuộc đột tiến của kỵ binh Biên Sa, thu lại sáu châu Trung Bác, nhưng giữa đôi bên phân biệt rõ ràng, chưa từng đi quá giới hạn trong việc quản lý binh. Bọn họ có thể gọi Thích Trúc Âm là đại soái, nhưng đó không có nghĩa bọn họ chịu nghe lệnh của Thích Trúc Âm. Thích Vĩ nghe vậy thì rút yêu bài từ túi vải bên hông ném cho Quách Vi Lễ. Quách Vi Lễ tiếp lấy, lật nó qua định thần nhìn kỹ, thế mà lại là yêu bài của Tiêu Kí Minh. Giờ khắc này tường chắn mái hướng đông nam đều bị đập phá rồi, chỗ trống dư ra đã được bổ khuyết pháo đơn sào*. Thứ này tuy rằng gọi là pháo, trên thực tế cũng là máy bắn đá, có túi da chứa đựng hòn đá, chống bằng cái cọc dài, dựa vào sức người để bắn ra, trọng lực nhỏ hơn máy bắn đá mà Cáp Sâm mang đến rất nhiều. Bộ binh mà Cáp Sâm bố trí phía trước nâng khiên sắt, phải hứng mối nguy do đá rơi loạn xuống để mà dịch lên phía trước, không thể nào không hoãn tốc độ.