Chương 60: Gông xiềng

Đường Tửu Khanh
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. “Sắp đầu xuân toàn là việc cả. Hôm nay chúng ta thảo luận còn chưa ra được việc gì, cứ vậy mà đi, lần sau muốn gặp lại không dễ dàng.” Tiêu Trì Dã nói: “Đêm nay nghỉ tại đây đi.” Thẩm Trạch Xuyên tươi cười, nói: “Đừng có làm bậy.” Y niệm bốn chữ này đến triền miên, đầu lưỡi vấn vít ái muội, trong mắt rõ ràng khiêu gợi tình triều, ngón tay lần theo thanh âm buông thả đều gợi lên dục vọng. Cái tên xấu này. Tiêu Trì Dã chăm chú nhìn Thẩm Trạch Xuyên, nghĩ thầm. Đây mới là tên xấu xa, lúc nào cũng khiêu khích đường ranh giới khiêm nhường của hắn, giảo hoạt lại ngây thơ giẫm lên sự kìm nhịn của hắn, phảng phất như trườn bên tai hắn kêu hãy làm bậy đi. Yêu nghiệt như hồ ly biến thành này, cái đuôi gãi lên chân người rồi, trong mắt còn ngâm ngâm ý trêu ghẹo. “Chuyện đứng đắn,” Tiêu Trì Dã khép cửa sổ, “nói đứng đắn.” ***** “Chuyện cống rãnh công này, sáng sớm mai chuẩn bị tấu chương, ta nói với hoàng thượng.” Tiêu Trì Dã nằm trên ghế mây, thuận tay nhặt y bào trượt dưới đất lên, lấy đồ trong túi tay áo xếp từng thứ lên tủ. “Ngươi không thể nói.” Thẩm Trạch Xuyên ngâm mình trong nước, nghĩ nghĩ,”ngươi là Tổng đốc Cấm quân, vừa không quản việc công, cũng không quản lời kêu ca của dân chúng, ngươi vốn không dính dáng, đột nhiên bẩm tấu sẽ dấy lên hoài nghi.” “Vậy theo ngươi nói, ta đến nơi đó rồi sau mới đề cập cũng không kỳ quái, ta làm một phiếu đi theo giám sát thôi.” Tiêu Trì Dã tìm thấy một chiếc quạt ngà voi, hỏi: “Sao lại mang thứ đồ ngà voi này?” Hoài tụ nhã vật*, văn nhân chú trọng thanh quý, coi thường nhất phẩm cấp ngà voi gỗ mun, cảm thấy tục không chịu nổi. Cho nên con cháu thế gia dù trong túi có tiền hay không, ra khỏi cửa nhất định không mang gỗ đàn hương, quạt ngà voi. Thứ được dùng đa phần là quạt tre có danh thủ đề tự. (Hoài tụ nhã vật: vật phong nhã đặt trong ống tay áo. Văn nhân cổ đại xem hoài tụ nhã vật là quạt giấy; Danh thủ: văn nghệ sĩ; Đề tự: viết chữ lưu niệm) Thẩm Trạch Xuyên nói: “Dùng chơi thôi. Tục vật hợp với ta nhất.” Y ở chùa Chiêu Tội năm năm trời, không thể cùng con cháu thế gia chơi trò phong nhã. Y phải làm phàm phu tục tử học đòi văn vẻ, vậy mới đúng, vậy mới phù hợp. Đừng nói là quạt ngà voi mang bên người, cho dù là ngọc bội bên hông, thứ y chọn đều là món đồ đắt đỏ ngất trời. Tiêu Trì Dã lục xong rồi, phát hiện hai người bọn họ quả thật tương phản. Tiêu Trì Dã nhìn qua như yêu thích rõ ràng, tìm một lần thì trong veo, kỳ thực khi tìm kĩ mới thấy vẩn đục cực kỳ. Hắn thoạt nhìn thì thích vui chơi, căn bản nhắm mắt là quên luôn, không để trong lòng. Trái lại những thứ tưởng là chơi bời tùy tiện, hắn lại âm thầm bỏ ra nhiều tâm huyết. Hắn không có món mình thích ăn, cũng không có rượu mình thích uống. Người ta chỉ nói “Nhị công tử thích uống rượu.” nhưng rốt cuộc nhị công tử thích uống rượu gì thì lại không nói chắc được. Thẩm Trạch Xuyên thì nhìn qua tưởng như chẳng có sở thích gì, cái gì cũng có thể đón ý nói hùa, nhưng thuận tay tuốt một cái là có thể mò ra y thích gì rõ ràng. Y không thích uống trà đặc, nếm qua một ngụm liền nhất định không đụng lần hai. Y thích ăn cá, chỉ cần ở chỗ thích hợp, lúc không có ai nhìn y, y sẽ giống như con mèo mà tách xương cá ra sạch sẽ xinh đẹp. Tiêu Trì Dã cảm thấy thú vị. Hắn dường như lần sờ tới eo Thẩm Trạch Xuyên, men theo một chút, trơn trượt lên trên, là có thể sờ tới phần lưng và ngực của Thẩm Trạch Xuyên, xương bả vai kia hắn nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được. Con cọp giấy. Tiêu Trì Dã cầm áo bào, rũ mắt nghĩ. Chợt nhìn một cái có thể doạ người đứng hình, ôm nhiều hơn mấy lần là có thể phát giác ra hỉ nộ phía sau giọng nói ôn hoà tâng bốc của Thẩm Trạch Xuyên. Y giống như ánh trăng chiếu trong vũng nước đêm nay. Chọc một chút, sóng lớn không động, thực ra đã ngay lập tức ghi ngươi trong lòng rồi, lần sau nhất định sẽ tìm cơ hội đạp lại một cái. Thẩm Trạch Xuyên khoác áo đi ra, tóc vẫn còn ướt. Quay đầu lại thấy Tiêu Trì Dã đang ngồi trên ghế nghịch quạt ngà voi, quần áo mỗi người đã được treo ngăn ngắn bên cạnh. “Chuyện còn chưa nói xong.” Tiêu Trì Dã ngồi dậy, “Uống xong canh gừng rồi ngồi xuống nói.” Thẩm Trạch Xuyên vươn tay vén mành, Tiêu Trì Dã đã dùng quạt gẩy trước. Hai người đi ra ngoài, đèn phòng ngủ đã tắt quá nửa, chỉ còn mỗi ngọn đèn lưu ly. Thẩm Trạch Xuyên hơi sốt, uống xong bát canh gừng thì thoải mái hơn nhiều. Ban ngày vẫn còn ổn, lúc này lại thấy đầu óc hơi mê mang. “Hề Hồng Hiên được điều tới Hộ bộ rồi, sắp tới đô sát, hắn lại ở Khảo Công ty,” Tiêu Trì Dã nói, “sẽ can thiệp vào việc đánh giá của quan viên khảo sát. Chủ ý này là ngươi cho hắn sao?” Thẩm Trạch Xuyên ngậm canh gừng lắc đầu, nuốt xuống xong mới nói: “Có lẽ là chủ ý của Tiết Tu Trác.” “Lễ bộ và Binh bộ đều có người của ta, nhỡ như vì lần tra xét này mà bị điều đi, ” Tiêu Trì Dã nhìn y, “vậy thì được một mất mười.” Thẩm Trạch Xuyên gật đầu:”Chuyện này không cần quá để ý. Ngoại trừ Thị lang Lễ bộ Khương Húc cùng phó tướng Triều Huy có quan hệ thông gia, người khác đều không lộ liễu. Tiết Tu Trác chưa hẳn đã tìm được ngọn nguồn, để mọi người hành sự như thường là được rồi. Vả lại đô sát không phải do đánh giá của một nhà, bên Hải các lão cũng sẽ phái người ra, Hề Hồng Hiên cũng không dám quá mức trắng trợn đâu.” “Lần đô sát này liên quan Trung Bác, tuyết lớn đợt trước khiến Trung Bác gặp khổ nạn, liên tục chết cóng hơn chục người liền. Năm nay chắc Hải Lương Nghi sẽ điều phái quan viên chỉnh đốn tử tế.” “Trung Bác,” Thẩm Trạch Xuyên như hồi tưởng lại, “Trung Bác bây giờ không dễ quản, phái văn quan đi chưa chắc đối kháng được lưu phỉ, cũng không thể chỉ huy thủ bị quân mới bổ sung. Nơi này phải tính toán chu toàn, Hải các lão cũng phát sầu.” “Trước mắt Khuất Đô không có người phù hợp. Chỉ cần không phái người của thế gia đi thì dễ nói thôi. Tì Châu liên quan đến đường lương thực Đông Bắc, rơi vào tay bọn hắn chính là vùi mối hoạ, nhất định phải phòng ngừa chu đáo, … phòng ngừa chu đáo.” Tiêu Trì Dã thả nhẹ âm thanh, hắn nhìn khuôn mặt buồn ngủ của Thẩm Trạch Xuyên. Sau khi thăng quan Thẩm Trạch Xuyên thường phải chạy qua lại hai bên, đêm còn phải ở Ngẫu Hoa Lâu tán gẫu với Hề Hồng Hiên. Hề Hồng Hiên có ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, chức vị nhàn tản, lại bởi vì hắn hiện đang viết nhạc khúc cho Lý Kiến Hằng, ngay cả thượng triều cũng không cần đi, phần lớn thời gian là nghỉ ngơi. Nhưng Thẩm Trạch Xuyên ngày ngày đeo đao đứng ngự tiền, ban đêm không được ngủ, ban ngày lại phải nói chuyện cùng các lộ tượng*. Lúc mang công vụ lại càng bận rộn hơn, ngay cả cơm cũng chưa chắc kịp ăn. *Lộ tượng: thợ làm đường Toà trạch ở phố lớn Đông Long kia đã bảo người làm mái hiên răng cưa che nắng, y cũng chẳng rảnh mà trông coi. Hôm qua mới phát hiện viện bị ngập rồi, đệm chăn trong phòng đã ướt đến không thể dùng được nữa. Y có thể sắp xếp Kiều Thiên Nhai đến chùa Chiêu Tội trú tạm cùng sư phụ và tiên sinh, nhưng chính y thì không được.