Chương 93

Đường Tửu Khanh
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Cẩm y vệ tràn vào Tiết phủ, cấp tốc xuyên qua hành lang đi vào trong. Người các viện đều bị đánh thức, các nữ quyến kinh hoảng chen chúc một chỗ bị đuổi ra khỏi phòng, tập hợp ở khoảng sân trống trong phủ. Cẩm y vệ có uy danh bên ngoài, Thẩm Trạch Xuyên trong mắt bọn họ chính là sói hổ ăn thịt người. Tiết Tu Dịch vội vàng khoác áo đi ra, nhìn thấy Tiết Tu Trác cũng đang đứng dưới hiên thì không khỏi nhào tới, túm kéo Tiết Tu Trác, hận nói: “Ngươi đã làm cái gì rồi? Còn chọc vào cả Cẩm y vệ! Nếu mà liên lụy chúng ta, ta sẽ đuổi ngươi ra ngoài, đoạt họ của ngươi!” Tiết Tu Trác quay đầu nhìn khuôn mặt dữ tợn của đại ca, mặc cho hắn lôi túm, ánh mắt vừa thương hại lại lạnh lùng, nói: “Công danh lợi lộc cả nhà hưởng, tai họa ập tới một người chịu, đại ca đừng sợ, còn chưa tới lượt huynh gánh cái nhà này đâu.” Hắn dứt lời liền đẩy Tiết Tu Dịch ra, dọc theo bậc đi tới chỗ Thẩm Trạch Xuyên. Đây là lần thứ hai Thẩm Trạch Xuyên và Tiết Tu Trác gặp chính diện. Tiết Tu Trác chưa đi ngủ, đang xử lý vụ án trong thư phòng, giờ đi ra ngoài khoác áo tay rộng tua lụa xanh. Người này có một loại khí độ ung dung không vội. Vẻ nho nhã của hắn tuyệt đối không phải một sớm một chiều có thể giả vờ thành, hắn có bản lĩnh thật sự, điểm này Thẩm Trạch Xuyên chưa bao giờ phủ nhận. “Đêm khuya Thẩm Đồng tri hạ cố tới chơi, có việc quý gì sao?” Tiết Tu Trác đứng đấy, không chênh lệch chiều cao với Thẩm Trạch Xuyên lắm, hắn nói với y, “Đáng lẽ ta nên kính dâng rượu nhạt, cung nghênh từ sớm.” “Ta vừa nhận thánh chỉ, hoàng thượng lệnh ta tổng thụ lý án quân lương. Đại sự như vậy, Cẩm y vệ không dám qua loa nên phải lập tức bắt Ngụy Hoài Cổ rồi.” Thẩm Trạch Xuyên ngắm câu đối ở chính đường, chẳng hề nhìn Tiết Tu Trác, y thờ ơ nói, “Ngụy Hoài Cổ xưa nay có quan hệ tốt với Tiết Tự thừa, để tránh hiềm nghi, tối nay phải soát quý phủ thôi.” “Đại lý tự cùng Cẩm y vệ xử án, cụ thể ra sao ta biết chứ. Thế nhưng ta là mệnh quan triều đình, Cẩm y vệ muốn soát trạch ta cần có công văn Hình bộ truyền mới được.” Tiết Tu Trác nhìn quanh trong viện, thấy bốn phía đều đang hoảng loạn, nói, “Có điều vụ án khẩn cấp, Đồng tri có đặc quyền tiền trảm hậu tấu. Tiết thúc, đưa chìa khoá nội viện cho Cẩm y vệ, bọn họ muốn soát nơi nào thì ông dẫn đường.” Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu, nói: “Ngươi quả có năng lực, thánh chỉ hoàng thượng ngẫu hứng truyền mà cũng có phòng bị.” Tiết Tu Trác mỉm cười: “Gặp phải một nhân vật như Đồng tri đây, cẩn thận làm việc cũng là nên mà. Bên ngoài càng khuya càng lạnh. Nếu Đồng tri không chê, cùng ta vào trong uống chén trà? Tòa trạch này không nhỏ, soát xong chắc cũng sắp lên triều sớm rồi.” “Trà thì không uống đâu, ” Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi xoay người, “nước trà của nhà cao cửa rộng ta uống không nổi. Nói vậy xem ra, tối nay ta phải vô công trở về sao?” Tiết Tu Trác nói: “Vậy phải xem Đồng tri là vì gì mà đến, nếu như là vì tra án thì thực đáng tiếc, ta với Ngụy Hoài Cổ là giao thiệp thường thường, chẳng có quan hệ gì cả.” Thẩm Trạch Xuyên trầm mặc, y nhìn chằm chằm Tiết Tu Trác, loại cảm giác bị người lừa gạt lại mơ hồ nổi lên. Một hồi lâu sau Kiều Thiên Nhai trở lại khoảng sân trống, lắc lắc đầu với Thẩm Trạch Xuyên từ xa, Thẩm Trạch Xuyên liền biết mình vồ hụt rồi, sư phụ và tiên sinh không ở đây. “Thỏ khôn ba hang* nhỉ.” Thẩm Trạch Xuyên nhẹ nhàng nói. *người khôn chuẩn bị nhiều đường “Là cá nằm trên thớt, hấp hối chốc lát thôi.” Tiết Tu Trác lễ độ nói. “Ngươi với ta chỉ có cơ hội một lần này, ” Thẩm Trạch Xuyên bắt đầu dịch bước đến gần Tiết Tu Trác, “người đang ở đâu?” Tối nay không trăng, ẩm ướt rét lạnh giăng phủ sau cơn mưa. Nam nữ trong viện đều đang che mặt khóc thút thít, Tiết Tu Dịch không biết nội tình, lòng sợ Tiết Tu Trác chọc giận Thẩm Trạch Xuyên liền vội vàng tiến đến, khom mình chắp tay với Thẩm Trạch Xuyên, hoảng loạn nói: “Đại nhân muốn tìm người nào? Tù nhân bỏ trốn của án quân lương không có chỗ chúng ta đâu! Người cả viện đều ở đây rồi, đại nhân cứ việc kiểm tra, chúng ta nhất định biết gì là nói hết!” Tiết Tu Trác không nói, Thẩm Trạch Xuyên thấy hắn không chịu khai ra tung tích sư phụ bèn bảo: “Ta tìm trọng phạm triều đình. Nghe nói trong phủ Tiết tự thừa nuôi một nhóm kỹ nữ, đúng hay không?” Ánh mắt Tiết Tu Trác hơi chuyển, Tiết Tu Dịch lập tức cướp lời: “Có! Có! Mà mấy chuyện dâm loạn chơi gái này đều là thứ Đô sát viện đang kết tội, hắn giấu cẩn thận nên không bị ngôn quan phát hiện. Đại nhân, đại nhân xem, chính là đám trẻ này, đây toàn là mấy món hàng nhỏ, vậy sao có thể là trọng phạm triều đình được?” Thẩm Trạch Xuyên thấy Tiết Tu Trác hơi biến sắc khi Tiết Tu Dịch nói, y chuyển mắt nhìn những nam hài nữ hài đó, nói: “Hương Vân phường là nơi nào? Nơi đó đều là trọng phạm liên lụy án ám sát. Tiết tự thừa âm thầm mua người từ Hương Vân phường, vì sao không hề lên tiếng với Hình bộ?” Tiết Tu Trác đẩy Tiết Tu Dịch ra, nói: “Những người này đều có bằng chứng hộ tịch, tuy xuất thân thanh lâu nhưng đều là sạch sẽ. Tối nay Đồng tri xử là án quân lương, không liên quan bọn họ, sao cứ phải dây dưa mãi?” “Sạch sẽ hay không thì đến chiếu ngục một chuyến là biết, ” Thẩm Trạch Xuyên ngoái đầu nhìn lại, nói, “đưa toàn bộ những người này đi.” Cả đám ôm thân khóc lớn, Kiều Thiên Nhai đi đầu kéo người, mấy nam hài đó đều được Tiết Tu Trác dạy bảo thật giống con cháu danh môn, nào qua được Cẩm y vệ, bỗng chốc lại càng gào khóc to hơn. Tiết Tu Dịch sợ đến nỗi hai đùi run run, còn muốn ở đây nói mấy lời xoa dịu, thậm chí lôi cả Tiêu Trì Dã ra. “Đại, đại nhân!” Tiết Tu Dịch chống thân, khó khăn nói, “Nếu mà vụ án này liên quan Ly Bắc, không bằng lại, lại hỏi ý của Hầu gia… Nếu như thật sự có chuyện, ngài cứ việc đưa Tiết Tu Trác đi!” Tiết Tu Trác đột nhiên tiến lên vài bước, ngăn cản Kiều Thiên Nhai, quát lên: “Cẩm y vệ phá án cũng phải đi theo quy trình! Thẩm Đồng tri, bắt người của ta thì có thể, nhưng ta muốn thấy công văn truy nã của Hình bộ!” “Đưa đi!” Thẩm Trạch Xuyên đỡ đao ngăn lại, bức Tiết Tu Trác lui về sau một bước, y nói, “Ngươi muốn công văn chứ gì, sáng mai ngươi muốn bao nhiêu ta cho bấy nhiêu!” “Thẩm Trạch Xuyên!” Tiết Tu Trác đột nhiên phất tay áo, “Ngươi mượn việc công trả thù riêng, ta phải tố ngươi!” “Vậy tối nay ngươi cứ việc tấu tội!” Ngữ điệu Thẩm Trạch Xuyên chuyển lạnh, “Nhóm người này rơi vào tay ta, ngày nào ta còn chưa gặp tiên sinh, thì mỗi ngày giết một người! Ngươi đoán xem khi nào ta có thể giết tới học sinh bảo bối của ngươi?” “Ngươi dám!” Tiết Tu Trác đột nhiên tức giận, mắt thấy Kiều Thiên Nhai đã kéo người đi rồi, phía bên kia gào khóc thê thảm, hắn kéo giữ cánh tay Kiều Thiên Nhai lại, nói, “Các ngươi vẽ đường cho hươu chạy, lùng bắt dân chúng vô tội bừa bãi, còn tra án cái gì? Dừng tay!” “Ngươi mà còn dám cản trở, ta sẽ tức khắc động thủ!” Ngón cái của Thẩm Trạch Xuyên ấn ra lưỡi sắc. Tiết Tu Dịch thấy hai người họ tranh chấp, lại thấy Thẩm Trạch Xuyên có tư thế rút đao thì không khỏi nứt gan nứt mật, cuối cùng bị sợ đến ngất xỉu. Tôi tớ xung quanh hô hoán “đại gia” vội vàng tới đỡ, Tiết Tu Trác bị Cẩm y vệ chặn lùi phía sau, trơ mắt nhìn Cẩm y vệ áp giải hết các học sinh lên xe. “Thẩm Trạch Xuyên!” Tiết Tu Trác cản cánh tay y, thong dong đều đã mất sạch, trong mắt hắn đỏ ngầu, hận nói, “Ngươi dám giết nó, ngươi dám giết nó?! Ngươi là đồ bạo ngược! Ngươi không xứng làm học sinh của tiên sinh!” Thẩm Trạch Xuyên xoay người lên ngựa, quẳng tiếng mắng của Tiết Tu Trác về sau lưng. * * * Chiến sự Ly Bắc chất chồng, Biên quận cũng rơi vào cục diện đáng buồn. Lục Quảng Bạch về doanh nghỉ ngơi, còn chưa xuống ngựa đã thấy phó tướng vội vàng đi tới, hắn hỏi: “Chuyện gì?” Sắc mặt phó tướng không tốt, nói nhỏ: “Tướng quân, thái giám giám quân từ Khuất Đô đến rồi, còn mang theo cả quân lương năm nay đến nữa.” Lục Quảng Bạch trầm mặc chốc lát, xuống ngựa cởi mũ sắt, vén mành vào lều. Tên thái giám đang ngồi trên chỗ cao, thân mặc duệ tát hoa văn mãng, đầu đội mũ yên đôn. Hắn nhìn thấy Lục Quảng Bạch tiến vào mà cũng không đứng dậy hành lễ.