Chương 61: Bà Tuyết thất vọng
Linh Lan dùng hết sức lực đẩy người đàn ông đang đè trên người mình ra nhưng không thành, kể từ khi đỡ nhát dao kia cho Nhã Trúc khả năng dịch chuyển tức thời của cô đã biến mất, bây giờ cô không khác gì người bình thường cả.
Đối mặt với một người đàn ông to khỏe thế này, cô cũng chỉ có thể liều mạng chống cự.
- Buông tôi ra, khốn kiếp!
Người đàn ông kia vẫn không buông, gã vùi đầu vào cổ của cô hít lấy hít để.
Linh Lan cảm thấy cổ họng truyền tới cơn buồn nôn, cô rất ghét bị người lạ động vào cơ thể thế này.
- Thời gian qua em được thằng Nam chăm sóc tốt quá nhỉ? Vừa rồi khi em mới bước vào, thằng nhỏ của tôi đã cứng ngắt rồi đấy.
- Buông ra thằng khốn! Cứu tôi với!
Linh Lan hét toáng lên với hy vọng phục vụ hay bất cứ ai đi ngang qua sẽ cứu mình, nhưng gã đàn ông nọ lại bịt miệng cô lại, cười d.â.m tà nói:
- Suỵt! Em la lớn lỡ thằng Nam vào thấy được thì nó sẽ bỏ em đó. A!
Linh Lan cắn mạnh vào tay của gã ta sau đó đẩy ngã gã ta rồi nhân cơ hội chạy về phía cửa.
- Mẹ kiếp con chó cái này!