Chương 8

Mộng Linh
Nguồn: metruyenhot.me
Chap 8 : Say Đến tối vừa tan làm mọi người rủ nhau đi uống ở quán nhậu gần công ty . Không khí vô cùng nhộn nhịp ai cũng uống một ít bia . Bây giờ thật sự thoải mái , mọi chuyện gần như đã qua hết mọi người cũng làm việc lại rất chăm chỉ . Kiều Như ngồi bên cạnh rót bia thêm cho cô bảo : " Này sao im thế ? Cụng ly nào " Trần Nguyệt Nhi cùng mọi người uống một hơi đã hết sạch . Tửu lượng cô chỉ đến lon tư , giờ uống 3 lon nên đầu cô cứ quay quay . Chợt nhớ đến anh cô quay sang hỏi : " Này sao không thấy giám đốc đến vậy ? " Kiều Như cười nói lớn do tiếng nhạc hơi lớn " Nghe nói hôm nay giám đốc có dẫn ai đến thì phải " " Cậy biết đó là ai không ? Sao không thấy anh ấy nói gì với mình " " Kìa cậu vừa nhắc tới kìa " Cô quay sang nhìn cửa ra vào thấy Bạch Thành đi cùng với một cô gái rất xinh đẹp cả hai nhìn cũng trông rất thân mật . Hai người tiến đến chỗ bàn cô, ngồi đối diện . Anh kéo ghế mời cô ấy ngồi xuống nói : " Đây là vị hôn thê của anh vừa từ nước ngoài trở về hiện đang là nhà thiết kế thời trang " Tim cô lặng đi như đứng một nhịp " Vị hôn thê " , cô nhìn mãi vẫn chưa nói gì . Kiều Như bên cạnh kéo tay cô nhắc nhở . " Chào cô ,tôi tên là Trần Nguyệt Nhi ! Rất vui được gặp " Cô gái mỉm cười thanh thoát nói " Xin chào , tôi tên Thanh Hạ rất vui được gặp . Anh Thành cũng hay nói với tôi về cô " " Ồ... vậy sao! thật ngại quá " Kiều Như thấy bầu không khí có chút ngại ngùng liền nói " Đây để tôi rót bia cho mọi người nha . Hôm nay không say không về " Bạch Thành cười vui vẻ uống cạn nói : " Đúng vậy , hôm nay phải uống hết mình đấy " Trần Nguyệt Nhi suốt buổi chẳng nói một tiền cứ uống từ lon này đến lon khác . Thật lạ bình thường cô phải ngất đi vì tửu lượng kém . Vậy mà hôm nay uống mãi cô rất buồn còn tỉnh táo . Đến tàn tiệc, Kiều Như giúp cô bắt taxi đi về , cũng chẳng có tâm trạng để ý gì cả . " Kệ vậy , dù sao mình cũng không thể tới được" Nước mắt cô lăn dài trên má đến lúc về biệt thự . Trần Nguyệt Nhi bước đi còn không vững vì đầu cô lúc này như nổ tung , bao tử cực khó chịu . Quản gia đứng ngoài cửa lớn thấy cô từ từ đi vào nhưng không đi một hướng thẳng do trời tối ông cũng chẳng nhìn rõ . Vội chạy đến chỗ cô thấy sắp ngã xuống đất vội đỡ . Lúc này Dương Lục Phong lái xe về đến hắn mới chạy một vòng kiếm cô điện mãi không thấy cô bắt máy , trời khuya sợ gặp kẻ xấu . Vội về lại một chuyến xem cô đã về chưa . Vừa về tới đã gặp ngay lúc này . Hắn đi đến bế cô lên , cả người cô toàn mùi bia rượu xốc lên múi hắn " Ai đó ? bỏ tôi xuống mau ..mau lên " " Em trật tự cho tôi . Biết mấy giờ rồi không ? " Trần Nguyệt Nhi ợ một tiếng hỏi " Mấy giờ ? " " 12 giờ " Cô không chịu yên đánh vào ngực hắn la lớn " Tên biến thái bỏ xuống không " hay anh muốn tôi...tôi ói lên người anh hả " Vừa dứt lời hắn chưa kịp trở tay cô đã ói vào người hắn . Quản gia thấy vậy lo lắng chạy đến nói " Hay thiếu gia cứ lên phòng thay quần áo để tôi gọi người hầu đến giúp cô Trần " " Không cần " Hắn đen mặt bế cô thẳng vào phòng đặt xuống giường . Vào nhà vệ sinh tắm lại thay quần áo bước ra lại thấy cô nằm khóc " Hic ... cái gì mà vị hôn thê ? ... Huhuuu " Dương Lục Phong nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô mở tủ quần áo kiếm đồ ngủ giúp cô thay . " Này ... tôi muốn hỏi anh một chuyện " Hắn lau mặt giúp cô nói " Chuyện gì ?" " Anh đã bao giờ yêu đơn phương một người mà người đó không yêu anh ? "