Chương 196: Đại đội trưởng đội điều tra án

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Buổi sáng sớm ngày tiếp theo, chị Tiểu Thanh vẫn đang hôn mê, nhưng khuôn mặt đã hồng hào hơn. Vợ chồng bác bảy biết tin đã vội đến, hai người già đều khóc đến đỏ cả mắt, còn có bác năm và cậu bảy cũng đến. Tôi rất xấu hổ, không dám đối mặt với ánh mắt của vợ chồng bác bảy. "Tiểu Tuấn, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Bác năm biết vợ chồng bác bảy đang lúc rối loạn, chủ động hỏi. Tôi nói qua lại tình hình một chút, bác năm và mọi người đều thất kinh. "Cái đám lưu manh đáng chết..." Bác bảy gái càng khóc lớn hơn. Tôi lại hoảng sợ, vội nói: "Bác bảy, bác đừng khóc lớn như vậy, chị Tiểu Thanh đang ở bên trong..." Tiếng khóc của bác bảy lập tức im bặt, che chặt lấy miệng. "Tiểu Tuấn này, không sao chứ?" Bác bảy quệt nước mắt. Hỏi. Tôi càng thêm áy náy, đến lúc này mà bác bảy lại còn quan tâm tôi. "Cháu không sao. Bác bảy...bác yên tâm đi. Chị Tiểu Thanh sẽ không sao đâu. Bác sĩ đã nói rồi, phẫu thuật rất thành công..." Vừa nói tôi vừa hướng mắt nhìn về phía phòng bệnh. Chị Tiểu Thanh hình như không chịu ảnh hưởng gì. Tôi mới có chút yên tâm. Không lâu sao, chị Giải Anh và Nghiêm Phi cũng đến. Trong tay Nghiêm Phi còn xách một cái cặp lồng giữ nóng. "Tiểu Tuấn, chị Tiểu Thanh tỉnh chưa?" Nghiêm Phi nhỏ tiếng hỏi. Tôi lắc lắc đầu. Nghiêm Phi cũng không hỏi nhiều, đưa cặp lồng giữ ấm cho tôi, nói: "Đây là canh gà mẹ em nấu cho anh, anh ăn cho nóng đi..." Trằn trọc cả một đêm cũng không thấy đói, nhưng vừa ngửi thấy mùi thơm của thịt gà thì bụng lại kêu ọc ọc lên. Cũng không khách sáo gì nữa, tôi nhận lấy và ăn luôn. Sau đó Lương Quốc Thành, Trình Tân Kiến, Phương Khuê nhận được tin tức cũng đến ngay. Họ đều là người của hệ thống công an, nhận được tin tức nhanh hơn những người khác. Đang lúc nói chuyện thì Dương Song Thanh của đại đội điều tra và một đồng sự đi tới. "Liễu Tuấn, chúng tôi đến tìm cậu muốn minh một số việc." Dương Song Thanh đã lật mặt, làm ra vẻ công việc. Cũng không thể trách anh ta được, anh ta đến để phá án chứ không phải là đến để thăm người bệnh. Sự giác ngộ của các đồng chí dân cảnh của thành phố Bảo Châu quả thật là cao hơn cục công an, đối với con trai của bí thư thị uỷ cũng hoàn toàn không có chút sự giả tạo. "Đội trưởng Dương, nghe nói phần tử phạm tội đã bị bắt?" Tôi cười hỏi. "Phần tử phạm tội? Làm gì có phần tử phạm tội nào, theo như tình hình chúng tôi hiểu thì chỉ là một việc ẩu đả thôi!" Dương Song Thanh bình thản nói. Trong lòng tôi chợt cả kinh, sao lại trở thành một việc ẩu đả? Cái trò điều tra án này đúng là có chút li kì. Bổn thiếu gia chưa trả lời thì đã có người không nhịn nổi mà xông lên. "Việc ẩu đả? Lời này mà các anh cũng nói ra được!" Trình Tân Kiến bước lên trước, tức giận đùng đùng quát lớn. "Anh là ai?" Dương Song Thanh liếc mắt nhìn, thần sắc không chút hoà nhã. Trình Tân Kiến mặc quần áo thường phục, cũng khó trách Dương Song Thanh không có chút nể nang. "Tôi là đại đội trưởng trị an của cục công an huyện Hướng Dương Trình Tân Kiến! Vị này là bí thư uỷ ban chính pháp huyện của chúng tôi, cục trưởng cục công an, bí thư Lương Quốc Cường!" "Ồ, bí thư Lương, xin chào!" Nghe thấy chiêu bài Lương Quốc Cường, Dương Song Thanh lật mặt, lại lộ ra một nụ cười, nhưng có chút kì lạ. Thử nghĩ xem, thái độ của hắn lần này đối với thiếu gia đứng đầu của thành phố Bảo Châu như thế thì đối với Trình Tân Kiến và Lương Quốc Cường còn có thể khách khí đến đâu chứ? Nếu như không phải Chương Kiệt đã có sự giao phó đặc biệt với anh ta thì chắc chắn đầu người này có vấn đề. Nhưng một tên đầu có vấn đề sao lại có thể làm đại đội trưởng đội điều tra, việc này càng lúc càng hay ho. "Đại đội Dương, xin chào!" Lương Quốc Cường bắt tay Dương Song Thanh, giải thích một câu: "Chúng tôi nghe nói Tiểu Tuấn xảy ra chuyện nên đặc biệt tới đây thăm." "Ồ, là như thế này...xin lỗi nhé, bí thư Lương, chúng tôi cần tìm Liễu Tuấn để xác minh một số việc, anh xem..." "Các anh cứ làm đi, chúng tôi không phiền các anh chấp hành công vụ nữa." Lương Quốc Cường đúng là không hổ bí thư uỷ ban chính pháp, sớm đã nuôi dưỡng được một thái độ ung dung, bình tĩnh. "Liễu Tuấn, mời cậu theo về cục với chúng tôi một chuyến." "Xin lỗi, trước khi chị Tiểu Thanh tỉnh lại thì tôi sẽ không rời khỏi bệnh viện. Các anh có gì muốn hỏi thì cứ nói luôn ở đây đi." Tôi lạnh lùng nói. "Liễu Tuấn, mời cậu phối hợp cùng chúng tôi chấp hành công vụ!" Sắc mặt Dương Song Thanh có chút trầm xuống. Lần này không những Trình Tân Kiến và Phương Khuê nhìn hắn như quái vật mà ngay cả Lương Quốc Cường cũng có sắc mặt kì dị. Lẽ nào kẻ này không biết Tiểu Tuấn là con trai của bí thư thị uỷ? Thấy Phương Khuê muốn đến báo danh thì tôi hơi xua tay ngăn anh ta lại. Thực ra bản thân tôi đã nóng phừng người muốn đập cho cái loại đít chó này một trận rồi. Bổn thiếu gia mấy tiếng nay chịu chưa đủ uất ức sao? Có điều hôm qua sau khi nhìn thấy vẻ kiêu ngạo ngang ngược của Chương Kiệt thì tôi có thêm mấy phần cẩn thận. Nếu có điều kì quái thì không nên nóng vội. "Chấp hành công vụ? Xin hỏi đội trưởng Dương, tối qua khi mấy tên lưu manh dùng dao chặn đường hành hung thì không biết những đồng chí cảnh sát các anh đang ở đâu?" "Đây là hai chuyện khác nhau mà, Liễu Tuấn. Bây giờ khẩu cung của đối phương và tình hình cậu cung cấp có chút khác nhau, chúng tôi đương nhiên phải xác minh lần nữa." Nói như vậy cũng có lí. Ai biết được mấy tên lưu manh kia ở cục công an nói nhăng nói cuội gì. "Nếu đã như vậy thì ở đây xác minh không phải là giống nhau sao? Lẽ nào còn cần phải đối chất chính diện?" Cục công an tra án đương nhiên không có cái gọi là "đối chất chính diện" Thấy tôi kiên quyết không chịu rời bênh viện bệnh viện, Dương Song Thanh cũng có chút bất lực, nhìn đồng sự, gật đầu nói: "Vậy được rồi, chúng ta vào làm việc ở trong phòng làm việc của bệnh viện cũng được." ............... "Liễu Tuấn, theo như đồng chí Ning Ái Binh nói..." "Ai là Ninh Ái Binh?" Tôi không chút khách sáo ngắt lời hắn. "Ừm, chính là một trong ba người hôm qua nảy sinh xung đột với các cậu, người mặc áo sơ mi hoa." Hoá ra kẻ khốn suýt nữa bị lão tử đá vỡ bọc noãn tên là Ninh Ái Binh, một cái tên cổ quái. Thực ra cái tên "Ái Binh" này lúc đó không phải là kì lạ lắm. Nhưng bổn thiếu gia hận không thể ăn thịt hắn nên đương nhiên cảm giác cái tên của hắn rất khó nghe. "Hắn nói sao?" "Anh ta nói bọn họ từ trong trường tài vụ vừa đi ra thì gặp phải các cậu trên đường, nói chuyện nên xảy ra xng đột, sau đó dẫn đến ẩu đả, hơn nữa là cậu động thủ trước, tình hình không phải như thế sao?" Tôi nhin! "Đội trưởng Dương, thực ra là tôi động thủ trước. Nhưng ba tên đó đang chuẩn bị thực thi phạm tội, tôi bất đắc dĩ phải phòng vệ chính đáng." "Có phải là thực thi phạm tội, có phải là phòng vệ chính đáng hay không thì chưa thể chắc chắn được, chúng tôi cần điều tra thêm nữa." "Vậy được, tôi đợi các anh điều tra ra kết quả." Dương Song Thanh nhìn tôi lạnh lùng như vậy cũng có chút ngoài dự liệu, tiếp theo đó lại hỏi về tình hình lúc đó, cáo từ rồi ra về. ....... "Tiểu Tuấn, đồng chí ở thành phố Bảo Châu nói thế nào?" Lương Quốc Cường hỏi. "Ha ha, người đã bắt được rồi, có điều tính chất vụ án còn khó nói. Bên đó sống chết đều nói đi trên đường thì gặp chúng cháu, lời qua tiếng lại nên xảy ra xung đột dẫn đến ẩu đả, còn nói cháu động thủ trước..." Lương Quốc Cường vừa nghe đã nhận thức được vấn đề rất nghiêm trọng, vội hỏi: "Lúc đó không có người khác ở hiện trường à?" "Sư phụ, nếu như có người ở hiện trường thì chị Tiểu Thanh đã không vì cháu mà ăn một dao..."