Chương 197: Trận chiến quyết tử

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Chương Kiệt đương nhiên sẽ không đích thân đến để dây vào cái đinh này đâu. Mẹ nó chứ, nếu như hắn thật sự dám dến thì lão tử sẽ không thèm chấp Dương Song Thanh, nhưng chưa chắc đã không tính sổ với Chương Kiệt hắn. Đánh cho hắn thành con chó, hắn có thể cắn lại tôi sao? Lão tử vẫn chưa tròn 14 tuổi, pháp luật cũng chẳng có cách nào xử lí! "Cục công an thành phố Bảo Châu có vấn đề!" Khi Giang Hữu Tín đi còn nói lại một câu. Điểm này tôi cũng có chung cảm giác, có điều bây giờ chưa thể bận tâm, trời đất có sập cũng kệ, nửa đên nay chị Tiểu Thanh sẽ tỉnh lại. Giống như có cảm giác tâm linh vậy, tôi bình thường ngủ rất sâu, ngủ không biết trời đất, nhưng hai đêm nay đều không ngủ yên. Nửa đêm là tỉnh dậy, liếc mắt nhìn đồng hồ, 2 giờ sáng, ra đi vệ sinh, rồi lại chạy sang phòng bệnh bên cạnh xem chị Tiểu Thanh. Chị Tiểu Thanh vẫn nằm bình yên hít khí oxi, sắc mặt đã hồng hào hơn. Nhưng bác sĩ nói tình hình không lạc quan, nếu như qua 48 giờ mà chị Tiểu Thanh vẫn không tỉnh lại thì sợ rằng tỉ lệ tỉnh dậy là rất nhỏ. Bây giờ đã gần 30 tiếng rồi. Trong lòng tôi rất lo lắng, đột nhiên phát hiện y tá vẫn chưa ở trong phòng bệnh, có thể là có việc ra ngoài. Trong nháy mắt không kiềm chế nổi xúc động lan tràn trong lòng, lập tức bất kể là thế nào cũng đã đẩy cửa bước vào trong. Kéo chiếc ghế ra ngồi trước giường của chị Tiểu Thanh, nhẹ nhàng nắm lấy tay, đưa lòng bàn tay từ từ đặt vào mặt mình. Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh hôm trước bàn tay nhỏ đầy máu muốn xoa khuôn mặt tôi nhưng lại có chút chần chừ. Trong phút chốc nước mắt đã làm ướt khuôn mặt tôi. Tôi chợt giật mình, không biết đã bao lâu rồi tôi không khóc, người ta đều nói nam nhân không dễ rơi nước mắt chỉ đến khi đau lòng vô tận! "Tiểu Thanh, chị tỉnh lại đi..." Tôi đưa cánh tay vén những sợi tóc hơi rối trên trách cô ấy. "Ôi...cậu đang làm cái gì đấy?" Đằng sau đột nhiên vang lên một giọng làm tôi giật cả mình. Tôi vội quay đầu thì thấy một y tá đang nhìn chằm chằm vào tôi, mặt có chút tức giận. "Xin lỗi, đồng chí y tá, cháu sẽ đi ngay..." Những việc liên quan đến tính mạng của chị Tiểu Thanh thì với một thiếu gia "ngang ngược kiêu ngạo" như tôi cũng không dám ngỗ ngược trước mặt đồng chí y tá, vội vàng chuẩn bị đứng dậy rời đi, nhưng...nhưng chị Tiểu Thanh lại nắm chặt lấy tay tôi... Tôi ngẩn ra, sau đó lòng vô cùng vui sướng, lông mày chị Tiểu Thanh đã hơi động đậy, hai giọt nước mắt từ từ chảy xuống. "Chị Tiểu Thanh, Tiểu Thanh, chị tỉnh rồi..." Tôi hét lên, giữa đêm tĩnh mịch dương như mười mấy căn phòng bên cạnh đều có thể nghe thấy. "Y tá, y tá, mau gọi bác sĩ, chị ấy tỉnh lại rồi." Y tá vừa nhìn thấy cũng vô cùng vui mừng, vội vàng chạy ngay đi gọi bác sĩ. Chị Tiểu Thanh từ từ mở mắt, đôi mắt to tuy toàn nước mắt nhưng lại xinh đẹp mê người. Trong khoảnh khắc tôi chỉ cảm thấy tim mình có một niềm hoan hỉ như muốn nổ bung ra, tôi nắm chặt lấy tay cô ấy đưa lên miệng liên tục thơm lên tay, khuôn mặt chị Tiểu Thanh lại nở ra một nụ cười vô cùng xinh đẹp. Một lát thì bác sĩ chạy tới, đúng là một trận hỗn loạn, vợ chồng bác bảy cũng đã tỉnh dậy, chạy tới bên ngoài phòng bệnh vừa vui vừa lo lắng nhìn bác sĩ. "Ừm, bệnh nhân cơ bản đã thoát được nguy hiểm, có điều cần tiếp tục tăng cường quan sát và trị liệu..." Lời của bác sĩ rõ ràng là rất dễ nghe, tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày lại thích nghe lời bác sĩ nói như thế này. "Cháu ra ngoài đi, bệnh nhân cần được nghỉ ngơi." Y tá nói với tôi. "Ừm..." Bổn thiếu gia chưa bao giờ ngoan như vậy cả. "Tiểu Tuấn..." Chị Tiểu Thanh cố hết sức gọi, có lẽ là làm dãn vết thương nên lông mày hơi nhăn lại. "Đồng chí y tá...có...có thể để cậu ấy ở lại không...ở lại cùng cháu...ở lại cùng cháu một lát..." Chị Tiểu Thanh dốc hết toàn lực, tiếp tục cầu khẩn. Y tá nhìn tôi lại nhìn chị Tiểu Thanh, khoé miệng đã lộ ra một nụ cười "ngầm hiểu", hơi gật đầu. "Được, nhưng chỉ nhiều nhất 10 phút thôi." Chị Tiểu Thanh cười vui mừng, tôi vội ngồi xuống trước giường, nắm chặt lấy tay co ấy. Trong ba mươi mấy giờ ngắn ngủi chị Tiểu Thanh dường như đã gầy gò đi nhiều, cánh tay nhỏ gầy trơ cả xương. Cô ấy vốn thuộc những cô gái tương đối đầy đặn. "Tiểu Tuấn, cậu...không sao chứ..." Chương Kiệt vẫn còn nhớ đến tôi. Tôi gật đầu, mỉm cười nói: "Em không sao. Chị bây giờ còn yếu lắm, đừng nói nữa." "Ừ..." Chị Tiểu Thanh nghe lời đồng ý, chỉ nhìn tôi, trên trán lộ vẻ vui mừng. Ở đây không có người ngoài, chị ấy cũng không phải che giấu. Tôi cũng không nói gì, chỉ nắm tay chị, đặt lên miệng, nhẹ nhàng thơm. Tôi cũng biết động tác này làm cho chị Tiểu Thanh không thể nào kiềm chế, nhưng tình hình lúc đó tôi không còn chọn lựa nào khác. Chuyện sau này thì để sau này tính! ............. Từ khi sự việc nảy sinh tới nay thì lần đầu tiên tôi được ngủ một giấc ngon lành. Ngủ đủ mười mấy tiếng, đến buổi tối ngày hôm sau mới chịu dậy. "Tiểu Tuấn, anh tỉnh rồi à..." Vừa mở mắt tôi liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Nghiêm Phi, dám chắc tiểu nha đầu này vừa tan học đã đến trông bên giường tôi. Đây là phòng ngủ trên tầng hai của ngôi biệt thự nhỏ, so với căn phòng kí túc xá của uỷ ban thường vụ huyện Hướng Dương to hơn rất nhiều, mẹ cũng không cần phải chiếm dụng phòng của tôi để làm phòng chứa đồ. Đừng thấy cha tôi chỉ được đề bạt lên nửa cấp mà cho là nhỏ nhé, nửa cấp này là một sự thay đổi vô cùng lớn. "Mấy giờ rồi?" Không cần xem đồng hồ, khi bụng tôi đã bắt đầu kêu ọc ọc mới gọi tôi dậy. "Hihi, 8 giờ rồi, bụng đói rồi phải không? Này, ở đây có canh gà..." Nghiêm Phi cười hi hi đưa cho tôi bình giữ nóng. Ha ha, lại là canh gà. Tôi thật sự biến thành đồng chí Giang Thuỷ Anh bí thư chi bộ trong vở kịch "Long Giang Tụng" rồi: Ngủ no giấc, dậy ăn canh gà! Cũng may tôi tạm thời không phải là đảng viên, nên sẽ không bị người ta lên án. "Phi Phi, sao em không trở về làm bài tập đi? Sắp thi tốt nghiệp rồi." Cho dù Phi Phi lớn hơn tôi một tuổi nhưng trước mặt cô ấy tôi từ khi bắt đầu đã coi cô ấy là đứa em gái nhỏ rồi. Lúc này không tránh khỏi làm ra vẻ. Nghiêm Phi bĩu cái miệng nhỏ nhắn lên, rất là bất mãn. "Lại là ôn tập làm bài tập, em ghét nhất là làm bài tập..." "Sao cơ?" Tôi thật sự kinh ngạc. Theo như tôi thấy Tiểu Nghiêm Phi hoàn toàn là một cô gái ngoan ngoãn biết nghe lời, không ngờ lại nói ra những lời 'đại nghịch bất đạo" như vậy. "Hả cái gì mà hả, nói cho anh biết nhé, em thích vẽ tranh!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghiêm Phi đỏ lên, cứ như đang kể một bí mật kinh thiên động địa vậy. Tôi hơi sửng sốt, lập tức tắt nụ cười. Bí mật của tiểu cô nương không phải là chuyện nhỏ như thế chứ? Lẽ nào còn hi vọng cô ấy nói với bạn cô ấy phát hiện ra người ngoài hành tinh sao? "Thích vẽ tranh là chuyện tốt mà, hôm nào đó em vẽ cho anh xem, nếu như vẽ đẹp thì anh sẽ nói với bác Nghiêm ủng hộ em đi thi học viện kĩ thuật, tương lai sẽ thành một đại sư mĩ thuật có tiếng trên thế giới..."