Chương 198: Nữ nhân yêu quái

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Thời khắc quan trọng tình cảm của Nghiêm Ngọc Thành đối với cha càng thể hiện rõ ra. Vì Chương Kiệt nên phó chuyên viên Nghiêm mình trần lên trận, đích thân gọi điện đến phó cục trưởng cục công an thành phố Bảo Châu Uông Văn Khải đến. Cha vừa mới lên chức không lâu, luận về uy vong đương nhiên không có cách nào sánh cùng với bí thư thị uỷ tiền nhiệm Nghiêm Ngọc Thành. Cha gọi Uông Văn Khải đến một chuyến chắc chắn hắn sẽ do dự, nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại của Nghiêm Ngọc Thành tới thì cho dù hắn có đang bò trên người vợ thì cũng phải lập tức chạy tới. Điểm này khi Uông Văn Khải bước vào cửa khuôn mặt đầy mồ hôi cũng đã có thể nhìn ra. "Đồng chí Uông Văn Khải, xin chào!" Nghiêm Ngọc Thành chủ động đưa tay ra bắt. Uông Văn Khải nhận được sự sủng ái nên thấy kinh ngạc, vội vàng bước lên mấy bước, hai tay nắm chặt lấy tay của Nghiêm Ngọc Thành, hơi cong lưng xuống, liên tục bắt tay. "Chuyên viên Nghiêm, xin chào xin chào..." "Đồng chí Uông Văn Khải, vị này anh biết không?" Nghiêm Ngọc Thành chỉ tay vào cha nói. "Vị này là..." Uông Văn Khải có chút chần chừ. Cha vừa đến đại bộ phận tầng lớp quan chức của thành phố Bảo Châu chưa chắc đã có thể biết tới. "Tôi là Liễu Tấn Tài." Cha cũng đưa tay ra. Trên mặt vẫn mang một nụ cười hoà khí. "Sao cơ? Bí thư Liễu? Xin chào, xin chào!" Uông Văn Khải vội vàng nắm lấy tay cha, cũng hơi cúi người xuống. Bắt tay không ngớt. Tôi thờ ơ lạnh nhạt. Người này đã gần 40 tuổi. Dáng người bình thường, nhưng khuôn mặt có vẻ rất tháo vát. Có điều trên trán có nhiều nếp nhăn, cũng không biết là có phải thường xuyên nghĩ ngợi thâu đêm hay không, hay là buồn bực vì không đạt được ý muốn mà như vậy. Có điều tôi nghĩ trường hợp thứ hai có nhiều khả năng hơn. Bốn mươi mất tuổi rồi mà vẫn ở cái địa vị phó cục trưởng cục công an thành phố cấp huyện. Xem ra tiền đò không thuận lợi. Chắc bị Chương Kiệt ép bức nhiều. Đây có lẽ là nguyên nhân chủ yếu tại sao Nghiêm Ngọc Thành trước đây lại tuyên triệu hắn tới. "Đồng chí Văn Khải, ngồi xuống đây." Nghiêm Ngọc Thành chỉ tay vào chiếc ghế sofa đối diện lơ đãng đã đổi cách xưng hô. Đây chính là thủ đoạn nhỏ làm lung lạc của người chức cao. Đừng thấy đó chỉ là một chữ sai, thực ra trong tai của người nghe thì đó lại là một sự khác biệt lớn. Hoàn toàn có thể chắc chắn Uông Văn Khải là một nhân vật tinh minh, khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ cảm kích. Xem ra con người này rất tinh thông quy tắc quan trường. Trong lòng nghĩ như thế nào thì không nói cũng biết, nhưng trên mặt thì cũng phải lộ ra chút gì đó. Lãnh đạo đã thân thiết như vậy, tiểu tử như bạn còn có thể giả vẻ không động sắc ư? Cũng quá là không biết điều đúng không? "Đồng chí Văn Khải, muộn như thế này mà lại mời đồng chí đến đây, có một chuyện muốn anh biết một chút." Ngữ khí của Nghiêm Ngọc Thành càng lúc càng khách sáo. Uông Văn Khải lại thầm lộ ra một vẻ bất an. Bí thư Nghiêm đã làm bí thư thị uỷ thành phố Bảo Châu hai năm nhưng cũng chưa từng hoà nhã như thế này, những tin đồn được nghe thấy thì có lẽ cũng chưa từng nghe được tin này. Vị lãnh đạo này đột nhiên khách khí với bạn như vậy không phải là một cơ hội cực kì lớn mà là một sự phiền phức cực lớn. Có điều cơ hội luôn làm bạn với phiền phức. Trên quan trường từ trước đến nay chưa từng có quả nào dễ hái. "Bí thư Nghiêm...à, không. Chuyên viên Nghiêm, anh có chỉ thị gì cứ giao phó..." "Cái án giết người xảy ra ở trường tài vụ mấy ngày trước anh chắc biết chứ?" Nghiêm Ngọc Thành không động sắc, ngữ khí y như cũ nói. Mồ hôi trên đầu của Uông Văn Khởi bắt đầu tan dần, nghe lời này lập tức lại chảy ra. "Đúng vậy, tôi có nghe nói." Ha ha, tên Uông Văn Khải này quả thật là giảo hoạt. Nghiêm Ngọc Thành hơi cau mày: "Nghe nói à?" Uông Văn Khải càng cẩn thận hơn, trả lời từng từ: "Chuyên viên Nghiêm, bí thư Liễu, tôi ở trong cục công an không được phân công việc thẩm án..." Ý là nói tôi không phải là lãnh đạo chủ quản, người ta không cần phải báo cáo với tôi. "Ừ...nghe nói sau khi cục công an các anh bắt được hung thủ thì chưa được mấy ngày đã thả ra, người bị hại cũng chưa được thông báo gì cả, có phải là có chuyện này không?" Việc này...tôi cũng đã từng nghe nói. Nghe đồng chí của đại đội điều tra nói cái án này không phải là án làm hại, chỉ là án ẩu đả bình thường...cho nên..." "Cho nên cục công an các anh đã tuỳ tiện thả mấy tên hung thủ đó ra? Phải không?" Nghiêm Ngọc Thành cứ từ từ nói, nhưng trong ngữ khí vẫn lộ ra ý phẫn nộ, ngay cả tôi ngồi bên cạnh nghe cũng cảm nhận ra được. Đây là dấu hiệu báo trước cơn giận giữ lôi đình của bác ấy. Nghiêm Ngọc Thành như phát hoả, theo như người ta nói thì có thể làm cho những cán bộ nhát gan phải sợ đến đái dầm cả ra. Điểm này chính là được Long Thiết Quân chân truyền. "Chuyên viên Nghiêm, chân tướng vụ án này như thế nào, tôi thật sự không rõ lắm, đều là do bí thư Chương đích thân bắt..." Uông Văn Khải hai chân đã không giữ yên được, hơi run lên. Tôi thầm lắc đầu. Tên Uông Văn Khải gan đúng là nhỏ, cũng không biết dùng hắn có được không. Nhưng nếu Nghiêm Ngọc Thành đã gọi hắn đến thì chắc có đạo lí gì đó. "Vậy được, Tiểu Tuấn, cháu hãy kể lại cái án này cho phó cục trưởng Uông nghe."