Chương 223: Long Thiết Quân trở về

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Sự việc Ái Quốc có vấn đề đã tạo thành một làn sóng mạnh mẽ. Người đầu tiên giật mình không phải là Tiết Bình Sơn cục trưởng Tiền mà là Mao Ích Nông sở trưởng sở cảnh sát khu kiêm thư ký ủy chính pháp. Thư ký Mao vừa nghe báo cáo của Lương Quốc Cường và Vượng Văn Khải, mồ hôi lạnh đã toát ra ướt sũng. Người như Mao Ích Nông chẳng có dã tâm chính trị lớn, làm suốt công việc chính pháp khẩu, cũng gọi là chăm chỉ cần mẫn. Đối nhân xử thế cũng được lắm. Muốn làm việc yên ổn đến lúc về hưu, hoặc là trước khi về hưu thăng thêm cấp nữa để có chút tiền lương hưu dưỡng lão thì càng tốt. Cứ có một tâm tính bình thường thế, nên không muốn tranh đấu với người khác. Mao Ích Nông cũng rất để tâm đến mọi người, nên những ngày tháng êm đềm cứ thế trôi qua, không ngờ trên mặt đen Lương Quốc Cường này lại mang đến cho ông ta một tin tức đáng báo động. Tiết Bình Sơn này là ai vậy? Chỉ một ông chuyên viên bình thường thì cũng chẳng sao, nhưng điều làm Mao Ích Nông giật mình là hai vị đứng đằng sau đó, chỉ có nghĩ cũng đã làm cho con người ta đờ cả đầu, hai chân phát run! Lương Quốc Cường à Lương Quốc Cường, Vượng Văn Khải à Vượng Văn Khải, sao hai người....hai người... Mao Ích Nông thật không biết phải nói thế nào. Lúc này ông ta cũng chẳng có tâm trạng gì để đi nói chuyện với Lương Vượng. Người ta đã nắm được cái đuôi của con hồ ly đi lường gạt mọi người, giảm bớt một thiệt hại lớn cho xã tắc nhân dân, đó là một việc vô cùng tốt đẹp. Mao Ích Nông lo lắng nghe hết bản báo cáo, rồi lấy khăn tay ra lau mồ hôi lạnh, trầm giọng nói: “Ừm, việc này, tôi biết rồi. Các anh...các anh nhất định phải chú ý đến chính sách...” Lương Quốc Cường và Vượng Văn Khải nghe mà ngơ ngác, bốn mắt nhìn nhau. Cả hai đều không hiểu ý của bí thư Mao là gì. Ông muốn chúng tôi chú ý chính sách ở chỗ nào chứ? Với tên Lý Ái Quốc và Mã Kiều, chúng tôi không đánh không mắng, dùng những thủ đoạn rất đúng đắn đó chứ. Nhưng lãnh đạo đã có chỉ thị, phận làm người dưới, phải nên chấp hành theo. Về sau suy nghĩ cũng không muộn. Sau khi Mao Ích Nông đã nói xong chỉ thị buồn cười ấy, gấp cặp công văn lại, rồi vội vàng đi ra ngoài. Làm cho hai vị thuộc hạ là Lương Quốc Cường và Vượng Văn Khải được một phen ngớ người. Gặp phải chuyện lớn này, Mao Ích Nông làm sao có thể ngồi yên cho được. Ông ta chạy nhanh như ăn cắp, chỉ một vài phút sau đã có mặt ở phòng làm việc của Chu Bồi Minh. Phòng làm việc của Chu Bồi Minh, là hai gian ở trong và ngoài. Thư ký Tiểu Lâm ở gian ngoài. Vừa thấy thư ký Mao chạy hộc tốc vào, giật nảy mình, vội vàng đứng lên, hỏi một cách khách khí: “Bí thư Mao, có chuyện gì thế?” “Tiểu Lâm à, bí thư Chu có nhà không? Tôi cần gặp ông ấy ngay lập tức!” “Bí thư đang họp ở trong, các đồng chí cục tài chính đang báo cáo, bí thư Mao, chẳng phải...”