Chương 224: Bạch Dương sống không vui vẻ

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Với một bí thư như Nghiêm Ngọc Thành, cải cách thành thị là một việc làm không thể chậm trễ. Là một chuyên viên thường vụ công sở hành chính khu, dưới tình hình thiếu sót chuyên viên hoặc là không thể để tâm vào làm việc, Nghiêm Ngọc Thành tự cảm thấy mình có trách nhiệm phải nghĩ đến việc xử lý đằng sau đó. “Dù cho Tiết Bình Sơn có hạ đài, thì xưởng gia công thực phẩm thịt cũng không thể đổ vỡ!” Đây chính là lời nói của Nghiêm Ngọc Thành. Tôi nhấc chén trà lên uống một ngụm rồi nói: “Bác Nghiêm, ngày mai cháu sẽ lên tỉnh.” “Lên tỉnh để làm gì? Lại tìm đến thầy giáo Chu chỉ đường cho ta ư?” Nghiêm Ngọc Thành ánh mắt sáng lên, liếc sang tôi. Tôi cười nhạt: “Bác Nghiêm, bác cũng quá xem thường người khác rồi, tư tưởng của cháu chẳng phải chỉ thấp kém vậy thôi sao? Thực lòng mà nói, bản thân các bác đều không lo, cháu lo có ích gì chứ? Cháu lên tỉnh, thỉnh giáo những chuyên gia liên quan, xưởng chế biến thực phẩm này, sang tay cho cháu là được rồi!” “Cậu?” Nghiêm Ngọc Thành có chút khó hiểu. “Đúng vậy, làm chút việc cho quần chúng, chẳng phải chỉ là việc của riêng lãnh đạo các bác. Bác cứ yên tâm, dù khó khăn thế nào cháu nhất định vẫn phải xây cái công xưởng này lên. Hơn nữa, cháu không cần chính phủ phải bỏ vào một đồng nào. Những khoản chi cho việc xây dựng nền móng trước kia cũng để cháu đến chịu trách nhiệm.” Tôi chậm rãi nói. “Về phía tổng công ty thực nghiệp Đằng Phi, nó nói rất có trọng lượng.” Cha giải thích thêm một câu. Thế này là đủ rồi, không cần phải nói với Nghiêm Ngọc Thành về việc tôi chiếm đến 50 phần trăm cổ phần ở tổng công ty thực nghiệp Đằng Phi. Nghiêm Ngọc Thành nhìn tôi, rồi chầm chậm gật đầu. Vì thế lần này, khi Tiết Bình Sơn còn chưa đến tỉnh, tôi đã ngồi trong phòng khách của Chu tiên sinh rồi. Vụ án lừa đảo, Chu tiên sinh cũng vừa nghe nói, vẫn là do Bạch Kiến Minh báo cáo cho ông, trên tỉnh vẫn chưa mở cuộc họp nào để bàn về vấn đề này. Tất nhiên, một vụ án lừa đảo liên quan đến số tiền 200 vạn, cũng không nhất định có tư cách xuất hiện trên cuộc họp thường vụ tỉnh ủy, nhưng nếu đã xuất hiện rồi, thì rất có thể dẫn đến sự biến đổi nhân sự của khu Bảo Châu. “Tiểu Tuấn, vụ án lừa đảo đó cháu đã nghe nói chưa?” Trong phòng khách nho nhỏ của biệt thự thường ủy tỉnh ủy, hai thầy trò tôi ngồi đối diện, mỗi người một chén trà. Tiên sinh biết tôi là con sâu trong bụng Nghiêm Ngọc Thành và cha, việc như thế này, tất nhiên tôi biết. “Chính là cháu phát hiện ra...” Tôi cười, không giấu giếm gì, nói cho tiên sinh toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối. Tiên sinh rất ngạc nhiên, cười ha ha nói: “Hóa ra là cả một câu chuyện li kì thế này, thật là hay ho...Ý, nếu nói vậy, thì lần này cháu đến đây chẳng phải vì thăm ta rồi?” Tôi gật đầu. Nói chuyện với người thông minh, chẳng phải nói hết ý của mình, thật là sung sướng, nhưng có những lúc, cũng làm người ta thấy thật áp lực. “Lại đến đòi ghế quan cho Nghiêm Ngọc Thành?” Tôi nhìn về phía ông bĩu môi, tỏ vẻ không hài lòng. “Sao, chẳng lẽ ta đoán sai rồi sao?” Tiên sinh tròn mắt. “Hì hì, quả nhiên thầy nào trò nấy, bác à, bác và bác Nghiêm không hổ là thầy trò của nhau, nghĩ giống hệt nhau, trong đầu toàn là mũ quan mà thôi!” Chộp được cơ hội, tôi báo thù tiên sinh, nghĩ đến năm đó, học hành trong bàn tay ông, đã chịu không ít cực khổ. “Hà hà, cháu thật là Trư Bát Giới đập ngược đinh ba, lúc đầu khi Long Thiết Quân từ chức, là ai vội vàng đến chỗ ta vậy?” Tiên sinh khép hai mắt lại, cười hì hì nói: “Hơn nữa, Nghiêm Ngọc Thành là đệ tử của ta, chẳng lẽ cháu không phải sao? Thế thì câu thầy nào trò nấy này phải hiểu thế nào?” Tôi chỉ đành một lần nữa khuất phục trước tiên sinh. Xem ra đấu khẩu với phần tử trí thức, không có phần thắng, phải đổi đề tài ngay mới được. “Bác à, cháu đến đây, là muốn khảo sát tình hình công xưởng chế biến thực phẩm của thành phố Đại Ninh, mời họ làm viện trợ kỹ thuật. Công ty thực nghiệp Liễu Gia Sơn sắp sửa đón tay một xưởng chế biến thực phẩm. Còn xưởng chế biến thực phẩm ở thành phố Đại Ninh này, cháu lại chẳng biết ai, nếu cứ thế mà xông đến sợ rằng họ đuổi ra ngoài mất, bác giúp cháu chỉ đường đi nước bước với ạ.” Tiên sinh gật đầu, rồi nói mang theo chút tán dương: “Việc gì cũng nghĩ đến đầu ngọn, giờ đây Ngọc Thành đúng là có phong cách của người đại tướng rồi.” “Tranh là không tranh, không tranh lại là tranh!” Tôi cười nói ra một câu thế. Hình như đó là một câu trong quyển tiểu thuyết nào đó đọc từ kiếp trước. Tiên sinh cười ha ha nói: “Hay lắm, ‘tranh mà không tranh, không tranh lại là tranh’, câu này nói đúng vào chỗ ngứa rồi đó. Được, ngày mai ta sẽ gọi điện thoại cho trưởng phòng Thái phòng công nghiệp nhẹ, bảo ông ấy dẫn dắt cho cháu....Ừm, cháu đến đây một mình sao?” Tôi biết tiên sinh lo lắng điều gì, đừng tưởng tôi đã 15, 16 tuổi, trong mắt ông cục trưởng trưởng phòng đó, vẫn là một đứa trẻ con. Sợ rằng là không xứng với sự giới thiệu của trưởng ban Chu ban tuyên truyền tỉnh ủy. Việc này tất nhiên đã nằm hết trong kế hoạch của tôi. “Bác yên tâm Liễu Gia Sơn có mấy người nữa đến cùng cháu, đều ở phòng đón tiếp cả.” Tiên sinh tròn mắt, rồi nói: “Sao không gọi mọi người đến đây ngồi luôn?” Tôi trả lời: “Bác à, bác còn tưởng mình vẫn còn ở trường Đảng tỉnh ủy ư?” Viện thường ủy tỉnh ủy kiểm tra mọi người ra vào rất kỹ, chẳng lẽ lại có thể tùy tiện vào đây được sao? Ngay cả tôi đây cũng phải nhờ tiên sinh nói trước với bảo vệ ở cổng, có một giấy thông hành mới thuận tiện hành sự được. Tiên sinh nghe vậy cũng không biết làm thế nào. Chế độ cảnh vệ này là do tập thể tổ chức quyết định, không thể lên tiếng được.