Chương 268: Khi tiến hành cải cách (2)

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Nói chung khi đó những sinh viên tốt nghiệp thì trăm phần trăm được phân phân công công việc, sinh viên hầu như đã có quan hệ tốt với thầy giáo. Không giống như sau này, sau khi tốt nghiệp sinh viên lại đều đổ xô về thành phố, làm cho rất nhiều sinh viên còn tốt hơn thầy giáo! Cái lo lắng của thầy ấy là bài học tôi không thể theo được. thầy ta có nói lại với tôi, đợi đến đại học năm hai, thì sẽ tiến cử tôi vào đảng, ra nhập vào làm đảm nhiệm bí thư chi bộ hội sinh viên như vậy đã là năm được “Một nửa chức quan”, nếu như thành tích của tôi không tốt, thì sẽ không thể tiến cử được. Chẳng nhẽ chi đoàn không thể là một “Bãi rác” thu nhận những sinh viên chậm tiến sao? Tôi đương nhiên là cảm kích ý tốt của cho, chỉ là việc hiện nay của thành phố Bảo Châu, quá cấp thiết. “Cha, danh sách thí điểm nhà máy đã có chưa?” Vừa về nhà chưa kịp ăn uống tôi liền vội vàng hỏi. Cha cười: “Làm gì mà vội vàng thế? Ăn cơm trước đã” Mẹ tôi thấy con trai vừa vui lại vừa đau lòng, nói: “Trẻ con, sao lại đức hạnh giống cha thế, vừa gặp mặt đã bàn chuyện công việc rồi sao?” “Được, ăn cơm, con cũng đang đói lắm rồi” Tôi cũng thu lại nụ cười, cũng đúng, mình quá vội vàng. Việc tốt không thể vội vàng, việc thí điểm cải cách này, then chốt là phải có kinh nghiêm để tiến hành thành công, thời gian cũng không được vội vàng. “Anh Giang Hữu Tín và Lý Dũng đợi chút nưa sẽ đến, cùng nói chuyện với bác Nghiêm” “Á….làm sao không đợi họ đến ăn cơm cùng?” Cha chưa kịp trả lời, mẹ lại thấy không vui “Hêng” lên một tiếng: “Cũng không biết bây giờ là mấy giờ, con cho rằng ai cũng giống cha con làm việc đến quên ăn sao?” Lúc này đã hơn chín giờ rồi. Tôi vỗ đầu nói: “Đúng rồi, mẹ, làm việc quên ăn câu này dùng rất hợp lý” “Thôi, không phải khen mẹ con nữa?” mẹ cười nói. Đang ăn cơm, Lý Dũng và Giang Hữu Tín cùng đến. Với chuyện cha “Nửa đêm dùng bữa”, Giang Hữu Tín là thấy rất bình thường, Lý Dũng lại có chút ngạc nhiên, khua tay nói: đã làm phiền bí thư liễu rồi. Cha hiện nay đã là phó bí thư ủy ban thành phố kiêm phó thị trưởng thường vụ.gọi là bí thư Liễu cũng rất thỏa đáng. Huống hồ khi còn ở huyện Hướng Dương, Lý Dũng đã gọi cha như vậy rồi. “Không phiền gì đâu, đồng chí Lý Dũng, mời ngồi” Cha vội đặt bát xuống, chào Lý Dũng. Lý Dũng vội nói: “Bí thư đang dùng cơm, chúng ta cũng không cần chào hỏi khách khí như vậy đâu?” Mẹ vội vàng mời hai người vào nhà, pha trà bưng hoa quả mời khách. Lý Dũng và quan hệ Nghiêm Liễu kì thực không coi là mật thiết, anh ta vốn là người của tuyến trên của Lưu Hưng Vân chủ nhiệm thứ nhất của ủy van cách mạng huyện Hướng Dương, bị Vương Bản Thanh áp chế, lâu quá thì không thể chịu đựng được. Đến đây thì đã đành rời đi. Nghiêm Liễu lên chức, vốn chủ nhiệm khu Thạch Mã Từ Quốc Xương dính vào chuyện “ Sự kiên văn chương”, anh ta mới có thể được lên chức, cha sau khi được đảm nhiệm chức bí thư huyện huyện hướn dương, trọng dụng anh ta, làm phó huyện trưởng ủy ban thường vụ về phân quản công nghiệp. Do đó anh ta đối với cha rất là tôn trọng ơn ca, nhưng cũng không thể tùy tiện xưng hô, đặc biệt là sau khi cha được điều nhiệm chức vụ tại thành phố Bảo Châu, quan hệ không thể coi là mật thiết, mỗi năm cứ đến tểt đều có lễ chào hỏi. Căn bản, thuộc quan hệ cán ộ cấp trên và lãnh đạo cấp trên. Lần này cha lại cất nhắc anh ta vào làm chủ nhiệm của phòng thí điểm này, có lẽ đã thấy cái tài hoa của anh ta. Nhưng trong lòng cha nghĩ như thế là một chuyện, bản thân Lý Dũng lại là chuyện khác. Cha ăn xong hao ba bát cơm xong, thấy tôi đang ăn rất ngon miệng, cũng không thúc giục, nhấc tách trà uống, nói chuyện phiếm với Lý Dũng và Giang Hữu Tín. Đợi đến khi tôi đặt bát xuống thì mói đứng dậy, nói: “Đi thôi, đến chỗ của thị trưởng nghiêm” Nghiêm Ngọc Thành vẫn giữ cái dáng vẻ thản nhiên đó, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. thấy chúng tôi bước vào thì vui vẻ cười. “Tiểu tử, biết ngay cháu sẽ không chịu nổi mà trở về mà” “Sớm biết bác Nghiêm đang nghỉ ngơi như thế này, cháu cũng không cần vội vàng về như thế” “Thế cháu bây giờ có thể về nhà đi ngủ rồi đó. Thiếu một người thì chợ vẫn đông” “Hi Hi, con người này thật cứng nhắc, bảo thủ. Được. đành nhường cho vị đại thị trưởng này vậy, chúng ta nhường một bước, không chấp nữa. nói thật, Lý Dũng có chút không hiểum sơm đã không nghĩ tới chuyện phải đợi tôi về mói tiến hành gặp mặt thế này. “Ngồi đi’ Hất hất tay Nghiêm Ngọc Thành ra hiệu cho mọi người. Nhiều người nếu và trong phòng sách của bác thì hơi chật, hơn nữa cũng chẳng phải là chuyện bí mật gì, cũng chẳng phải bàn bạc âm mưu gì. “Văn kiện của tỉnh và thành phố với chuyện cải cách, mọi người đã xem chưa?” Nghiêm Ngọc Thành ngồi tại vị trí trung tâm, hỏi. Lý Dũng và Giang Hữu Tínđều gật đầu. Trước mặt Nghiêm Ngọc Thành cần thận trọng, dù sao cũng đã nói chuyện trước với cha tôi rồi. “Bác nghiêm, cháu vừa về, vẫn chưa xem, văn kiện có ở chỗ bác không?” Tôi nói rồi đưa tay về phía bác ta. Kì thực thì văn kiện đó đang đặt ngay trước mặt bác ta, nhưng không được sự đồng ý thì tôi cũng không dám xem trộm, có chút không hợp nguyên tắc. Nghiêm Ngọc Thành cũng thoải mái, đưa cho tôi xem.