Anh ta cũng chẳng phải giả bộ gì cả, tính cách của anh Giang và cha giống nhau, mọi việc đều xem trọng thực dụng, thấy việc đổi nhà thế này không thật cần thiết nên nhất định không nhận.
Việc này chị cả cũng đồng tình. Tối hôm đó, tôi đến nhà chị cả chơi.
Từ sau khi hai người kết hôn, Giang Hữu Tín liền chuyển nhà đến thành phố bảo châu, còn khi ở huyện hướng dương thì ở tại ký túc xá. Căn nhà chỉ có hai phòng, cũng vì hai người chưa vội có con, do Giang Hữu Tín sợ chị cả vừa phải đi làm vừa chăm con quá vất vả.
Thấy tôi đến chị cả rất vui, nhưng thấy tôi đem theo quà liền không vui.
“Tiểu Tuấn, em làm vậy là hại anh giang đó, chị không muốn cho anh ấy hút thuốc..”
Chị cả nói.
Vì tôi mang tới một hộp 5 cây thuốc lá liền.
Tôi cười nói: “Anh Giang mà có thể cai thuốc thì cả đời này em không hút một điếu”
Chị cả cong môi nói: “Em không hút thuốc, đương nhiên có thể nói thế”
Giang Hữu Tíncười, mời tôi vào nhà.
Phòng Chị cả được phân có 2 phòng, khoảng 40 mấy mét vuông. Một gian làm phòng ngủ, một làm phòng khách. Hai người sống cũng đủ nhưng sau này có thêm con cái lại thêm cả người giúp việc thì thật không đủ ở.
Chị cả xem ra rất vui, mang trà lên cho chúng tôi.
“Anh Giang, công việc thế nào rồi?”
“Trong hai ngày này, theo ý của chủ nhiệm Lý, để cho nhân viên quen việc đã rồi mới tiến hành”
Tôi cười nói “Làm như vậy, có đủ người không?”
Giang Hữu Tín gật đầu nói: “Ừ, chỉ có vài người, 1 tổ 2-3 người, ở tại trụ sở 1-2 người. cứ như thế này có lẽ phải kéo dài công việc”
“Anh mượn người bên bác Năm đi”
Tôi cười nói.
“Mượn người bên bác Năm?mượn thế nào?”
Giang Hữu Tín không hiểu.
“Thì cứ thế mà mượn, khoảng 6-7 người, mỗi tổ cho thêm 1 người vào. Tiền lương và phí đi lại do công ty cơ khí trả, cho đến khi công việc hoàn thành”
“Em nói vậy là cùng làm với công ty cơ khí sao?”
Giang Hữu Tíndường như hiểu được một chút.
“Đúng, chính là tham gia toàn bộ công tác, nói như vậy, cho dù là cha hay lý dung hay chíng anh, đều là người trong thể chế, những đơn vị quốc doanh đó cũng là đơn vị của thể chế. Mọi người đều cùng một hệ thống, lần này không những khôi phục các nhà máy đó mà còn cần xem nguyên nhân làm cho những nhà máy đó không phát triển đươc, cùng họ tiến hành có thể học hỏi được nhiều điều”
Giang Hữu Tín gật đầu.
Mùa xuân của 7 năm trước, Chu Bồi Minh đã phải nhập viện. tại đậy bệnh viện đã chuẩn đoán ông ta bị bệnh nhồi máu cơ tim, nhưng ông ta vẫn kiên chì đi làm. Từ khi thành phố Bảo Châu chính thức thành lập, theo thống kê thì tổng lượng kinh thế của toàn tỉnh trong những năm 86 là thành phố Bảo Châu xếp vị trí thứ 4 sau thành phố Đại Ninh, thành phố Hồng Dương, thành Dương Nam Vân của vùng nam bộ tỉnh N, Chu Bồi Minh và nghiêm đã nhận được sự khen thưởng của lãnh đạo chính quyền tỉnh ủy.
Dành được thành công này, Chu Bồi Minh cũng đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi, những mục tiêu muốn làm thì đã làm rồi. hiện nay tình trạng sức khỏe của ông ta cũng đẫ rất nghiêm trọng rồi, không thể tiếp tục gắng gượng được nữa.
Chu Bồi Minh bệnh nặng phải nhập viện, lãnh đạo chính quyền tỉnh ủy đều rất quan tâm tới tình hình sức khỏe của ông ta, nhận được sự ủy thác của lạc và uông lông thiết quân đã dẫn theo một vài cán bộ của tỉnh đến thăm Chu Bồi Minh tại bệnh viện nhân, ngoài sắp xếp phòng cán bộ cấp cao cho Chu Bồi Minh mà còn sắp chỗ cho vợ và con gái của ông ta có chỗ ở tốt để tiện việc chăm sóc ông ta.
“Bồi Minh à, yên tâm điều dưỡng, bí thư Chu Bồi Minh tỉnh trưởng uông khai đều rất lo lắng cho anh”
Long Thiết Quân ngồi bên cạnh giường bệnh của chu, nói những lời nói của bạn bè.
Chu Bồi Minh nhìn long, cười “Bí thư Long, anh cũng già rồi”
Chu Bồi Minh nói chuyện cũng không cần kiêng kị gì.
“Đúng vậy, tóc đã bạc hết rồi..”
Long Thiết Quân sờ mái tóc bây giờ sợi trắng đa chiếm phần lớn trên đầu minhg, nói một câu.
“Với hướng đi sau này của tôi, tỉnh ủy dự định thế nào?”
Chu Bồi Minh hỏi thẳng vào vấn đề.
Theo tình hình sức khỏe hiện nay của ông ta, thì cũng rất khó có thể tiếp tục đảm nhiệm chức vụ bí thư ủy ban thành phố Bảo Châu được nữa. Như thế không những không có trách nhiệm với công việc của ông ta mà cũng không có trách nhiệm với chính ông ta.
“Vấn đề này vẫn chưa được đưa ra thảo luận tị hội nghị thường vụ, nhưng trước khi tôi đên đây, bí thư và tỉnh trưởng Khánh Khai đều dó ý kiến của mình. Đợi anh khỏe lại thì sẽ giữ lại ở tỉnh thành, dù sao điều kiện chữa trị và cuộc sống cũng tốt hơn nhiều so với thành phố Bảo Châu”
Chu Bồi Minh gật đầu.
Kết quả như thế này, ông ta sớm cũng đã liệu trước rồi.
Nếu như ông ta không bị căn bệnh này, sau khi làm hết nhiệm kì, thì sẽ dành được thành tích lớn tại thành phố Bảo Châu này, trong tỉnh sẽ sắp xếp một chỗ để cho ông ta dưỡng già. Bây giờ tự dưng lại bị căn bệnh này, kết quả đó lại được thực hiện sớm hơn dự định.
Đối với ông ta mà nói. Cũng không đáng kể.
Vật lộn với chốn quan trường cả cuộc đời, bất ngờ mắc bệnh thế này, “Vị trí quý báu” thư kí ủy ban thành phố đã đảm nhiệm hơn hai năm hay chưa đến hai năm, kì thực cũng chẳng có gì khác nhau. Nói một cách nghiêm khắc thì Chu Bồi Minh chỉ có chút khác với Long Thiết Quân về tình cách, còn trên phương diện quan trường thì hai con người này lại có những nét tương đồng.
Những ngày tháng nằm trên giường bệnh, có rất nhiều việc Chu Bồi Minh xem một lượt thì cũng đã hiểu rõ rồi.
“Bí thư thành phố Bảo Châu. Do ai đảm nhiệm?”
Chu Bồi Minh bất giác hỏi.
Long Thiết Quân cười, nói ngược lại: “Theo ý của anh ?”
Chu Bồi Minh cũng cười: “Kì thực tôi cũng chỉ tiện hỏi thế thôi. Chứ nhất định trên tỉnh đã có quyết định rồi”
Long Thiết Quân cười cũng không vòng vo nhiều: “Đúng, thời gian này đồng chí Ngọc Thành thay anh đảm nhiệm công tác”
Sau Chu Bồi Minh là đến Nghiêm Ngọc Thành đảm nhiệm chức bí thư ủy ban thành phố tạm thời, căn bản đã thành luận bất thành văn rồi, nhưng do ai đảm nhiệm chính thức thì vẫn chưa thật rõ ràng.’
Mấy năm gần đây, những thay đổi của thành phố Bảo Châu không nhiều như những thay đổi trên chốn quan trường của thành phố này, trên phương diên này thì lại rất nhộn nhịp. thời gian mấy năm, đổi 3 lần bí thư, 3 chuyên viên (thị trưởng), suy nghĩ kĩ lưỡng thì, mỗi lần thay đổi, có lẽ đều giúp cho nghiêm tiến thêm một bước. từ phó chuyên viên thường vụ lên phó bí thư rồi lên chuyên viên, tốc độ rất mau lẹ, nhưng mỗi bước tiến đều đi chắc chắn khác thường, có lẽ không ai có bất kì kiến nghị khác nào.
Như bây giờ, lại là việc này nghiễm nhiên đảm nhiệm chức bí thư thành ủy, người khác cũng chỉ biết giương mắt mà nhìn thôi.
Nhưng đối với những thay đổi bất ngờ trong vị trí thị trưởng này, có lẽ người có hi vọng nhất đều có thể xảy ra những tình thế “Khó định”. Trải qua hai lần làm chuyên viên trước đây những thiệt lợi trong “Trận chiến cạnh tranh” Lưu Văn Cử và Khang Duệ có lẽ sẽ không tiếp tục ngồi yên như những lần trước nữa, thời gian trong mùa xuân, cũng chỉ là thời gian đến chào hỏi các lãnh đạo trong thành phố thôi chứ những thay đổi cũng biểu hiện chưa thật nhiều.
Còn về Nghiêm Ngọc Thành và cha thì vẫn theo lệ cũ, đưa tôi và Nghiêm Phi đến chào hỏi Chu tiên sinh, Long Thiết Quân, Bạch Kiến Minh và Liêu Khánh Khai, chuyện nói tới cũng chỉ là chuyện trong nhà ngoài ngõ chứ rất hạn chế nhắc tới chuyện công việc.
Đương nhiên Liêu khánh khai rất quan tâm tới tình hình tiến triển trong công tác “Thí điểm cải cách các doanh nghiệp quốc doanh. Đầu tháng mười hai năm ngoái, nhà nước đã công bố “Pháp luật cho những doanh nghiệp phá sản( thi hành thử )” coi như là cung cấp căn cứ pháp luật cho những doanh nghiệp phá sản. Những “Pháp luật phá sản này” chỉ 43 điều, nội dung cũng tương đối đơn giảnm chỉ là quy định chỉ rơi vào những doanh nghiệp phá sản, đối với những trọng tổ doanh nghiệp phá sản thì không có ý nghĩa chỉ đạo nhiều.
Nói trắng ra một chút thì nhà nước đồng ý doanh nghiệp phá sản, nhưng sau khi phá sản sẽ đi như thế nào thì phải tự bản thân mình nghĩ cách.
Chỉ nhìn hai chữ “Thử hành” thì có thể biết, việc xuất hiện của bộ pháp luật này có rất nhiều khó khăn, thậm chí có thể nói là sản sinh trong sự phản đối. nghe nói trong pháp luật phá sản này, có những ý kiến chỉ trích của một số lãnh đạo cấp tỉnh cho rằng nền tảng của chính sách này với nhà nước là tương đối xa cách.
Nhưng với tư cách là đại sứ của một tỉnh Liêu Khánh Khai. Không quan tâm tới trình tự mà quan tâm tới hiệu quả thực tế của nó đem lại. Sau khi doanh nghiệp tuyên bố phá sản, rất nhiều công nhân mất việc, không giải quyết tốt, sẽ sản sinh ra rất nhiều những vấn đề xã hội.
“Công việc này, hiện nay chủ yếu là do đồng chí Nghiêm đảm nhiệm”
Nghiêm Ngọc Thành rất đại khí, trước mặt tỉnh trưởng không giấu giếm giống như ông ta mới là tổ trưởng tổ lãnh đạo.
Liêu Khánh Khai liền nhìn cha.
Cha nói: “Tỉnh trưởng, hiện nay chúng tôi đã chọn ra 6 nhà máy quốc doanh có tình hình kinh doanh khó khăn để tiến hành công tác thí điểm, trong đó có 4 nhà máy sản xuất bên công nghiệp, lần lượt là nhá máy nông cơ thành phố, nhà máy cơ khí, nhà máy công cụ thành phố và nhà máy đúc. Lĩnh vực thương nghiệp thì là công ty bách hóa thành phố, còn có một doanh nghiệp quốc doanh ngũ phong lâm trường…
Liêu Khánh Khai gâtk đầu: “Ừ, lựa chọn đều có tính đại diện nhất định”
“Hiện nay nhà máy nông cơ thành phó chúng tôi lựa chon phương thức hợp đồng, do xưởng trưởng nhà máy Liễu Triệu Mẫn thuộc tổng công ty linh kiện công nghiệp đảm nhiệm, hợp đồng trong 3 năm, sản xuất các loại hình máy móc loại nhỏ. Lương cho những công nhân nghỉ hưu đều do nhà máy tự đảm nhiệm,những công nhân tổ hợp tham gia, dựa theo nguyên tắc tự nguyện, đồng ý bán đứt, căn cứ số năm làm việc mà định giá các chi phí sử dụng, tự tìm lấy con đường đi cho mình, nếu không muốn bán đứt, thì sẽ cho 50%phí sinh hoạt trong tổng số lương, sau này khi nhà máy làm ăn tốt, thì có thể tiếp tục sắp xếp công việc sau..”
Liêu Khánh Khai gật đầu: “làm theo cách này cũng có lý”
Câu nói này cha lại không tiện bình luận trực tiếp.
Nguyên nhân không có gì khác là Liễu Triệu Mẫn là anh họ của tôi, cháu của cha.
May mà uông không hỏi han thêm về vấn đề này nữa mà chuyển sang một vấn đề khác : “Thế những doanh nghiệp khác thì sao?”
“Nhà máy thì lại lựa chon cách trọng tổ phá sản, do công nhân lựa chon lãnh đạo mới cho việc sản xuất. Giá trị của các sản phẩm, cũng như quy mô, cần thay đổi”
“Cách của nhà máy sản xuất công cụ và nhà máy của huyện Hướng Dương thì có mối liên quan đến nhau, nhà máy của công xã là doanh nghiệp tập thể, mấy năm gần đây làm ăn rất phát đạt, thị trường tiêu thụ cũng rất tốt, sản lượng cũng rất cao, những đánh giá của quần chúng cũng rất tốt. Lần này cùng tiến hành kinh doanh với nhà máy tại thành phố chủ yếu là mượn máy móc thiết bị và kĩ thuật của nhà máy công cụ hiện nay của thành phố, sản xuất với số lượng lớn. Nhà máy tại thành phố không cần đầu tư thêm vốn, chỉ cần đầu tư với số vốn nhất định như hiện nay, còn phần chủ yếu thì sẽ do bên Hồng Kì đảm nhiệm, cử ra nhân viên quản lý để tiếp quản công tác kinh doanh của nhà máy tại thành phố. Hai bên dựa vào số vốn bỏ ra để phân chia lợi nhuận. Thời gian cùng kinh doanh tạm thời là ba năm, nếu như sau này không hợp tác nữa, thì sẽ tiếp tục phân chia cổ phần lợi tức sau. Trách nhiệm chủ yếu của nhà máy thành phố là đồng ý sẽ điều về cục công nghiệp nhẹ thành phố để sắp xếp công việc mới, để tránh những ảnh hưởng đến công tác quản lý kinh doanh của nhà máy mới..”
Liêu Khánh Khai nghe rất chăm chú, đột nhiên thấy nghiêmNgọc Thành có điều muốn nói liền nhìn bác ta cười: “Đồng chí Ngọc Thành, có điều gì muốn nói…nào , tiểu Tuấn, Phi Phi, ăn kẹo đi, đừng ngại nhé..”
Ha ha, may mà đồng chí tỉnh trưởng vẫn nhớ bây giờ là tết, tiểu Tuấn thì không sao còn phi phi thì đã không nhịn được nữa rồi.