Những tin tức Bạch Dương mang đến thật sự quá quan trọng, về cơ bản tương đương với chỉ ra phương hướng cụ thể cho lần thị sát này của Lê lão, hơn nữa rất kịp thời, cha cũng không để ý thời gian đã muộn, nhất loạt gọi điện, triệu tập mấy vị tâm phúc này đến đây, mở cuộc họp khẩn cấp. Lê lão vừa đến thành phố Bảo Châu hôm nay, mới chỉ nghe báo cáo của chính phủ thị ủy, còn việc chính thức thị sát, thì phải đợi đến ngày mai.
Tôi bước vào cửa, mọi người quay ra nhìn tôi một chút, Đường Hải Thiên và Lương Quốc Cường hơi gật đầu, những người khác đều ngay lập tức thu ánh mắt lại, tập trung vào nét mặt của cha. Tôi lặng lẽ tìm một chiếc ghế, rồi ngồi xuống vào bên cạnh Liêu Thuận Lợi.
“Lần này Lê lão đến thị sát, đầu tiên là về công tác giáo dục tư tưởng Đảng viên và công tác tuyên truyền diễn biến phản hòa bình, đồng chí Bách Xuyên, công tác này đã triển khai thế nào rồi?”
Dung Bách Xuyên đẩy đẩy gọng kính, rồi đáp: “Bí thư Liễu, theo chỉ thị của thị ủy tỉnh ủy, từ tháng bảy năm ngoái, bộ tuyên truyền đã triển khai công tác tuyên truyền trên diện rộng ở toàn tỉnh, đã có chuyên đề riêng trên “Bảo Châu nhật báo”, và tiếp tục những công tác báo cáo tình hình. Các khu các huyện cũng đã tiến hành giơ cao lá cờ tuyên truyền, về mặt tổng thể, thì những văn kiện của trung ương và văn kiện của thị ủy tỉnh ủy, đều đã phát đến từng chi bộ, chúng tôi đã tổ chức nhiều lần kiểm tra xác suất, về cơ bản, các chi bộ Đảng đã triển khai thảo luận học tập chuyên đề....Còn về công tác giáo dục tư tưởng của Đảng viên, từ năm trước chưa khi nào ngơi nghỉ, những điều này đều có thể nhìn thấy trong ghi chép sách vở.”
Cha hơi gật đầu, rồi nói: “Vẫn phải đẩy mạnh hơn nữa.”
“Vâng, chút nữa tôi sẽ đi bố trí, bảo các khu các huyện phải treo cờ tuyên truyền ngay trong đêm, và làm lại tất cả biểu ngữ.”
“Thứ hai, Lê lão rất chú trọng đến mức sống của người dân cơ tầng, đặc biệt là những nhân công thất nghiệp. Việc này, trước kia do đồng chí Hải Thiên chỉ đạo.”
Cha đưa ánh mắt lên Đường Hải Thiên.
“Bí thư Liễu yên tâm, việc này, chúng tôi chưa hề nới lỏng. Không dám nói là từng người nghỉ hưu đều đã bố trí xong, nhưng ít nhất cũng tôi đã nâng cao tỉ lệ tái nghiệp của họ ở thành phố Bảo Châu, số lượng người thất nghiệp đã ít nhất trên toàn tỉnh.”
Đường Hải Thiên trả lời chắc nịch.
Người này giống như cha vậy, là một người có năng lực thật sự, đã nói được như vậy, có nghĩa là rất tự tin rồi.
“Vậy là tốt....Đồng chí Vệ Quốc, việc này, việc của chính phủ thành phố do anh đảm nhiệm, anh và đồng chí Hải Thiên cùng báo cáo với Lê lão.”
“Vâng.”
Lôi Vệ Quốc cũng gật đầu đánh rụp.
“Đồng chí Quốc Cường, công việc vệ sĩ, phải nhanh chóng tiến hành, đừng lơ là.”
Lương Quốc Cường có tác phong người lính, ngay lập tức đứng thẳng người dậy, kiên định nói một từ “vâng!”
Thực ra sự an toàn của Lê lão ở thành phố Bảo châu, đều đã được bảo vệ hết rồi, nhiệm vụ của Lương Quốc Cường, chỉ là khống chế những tình huống có thể phát sinh, không được để xảy ra nhưng sự việc “ác tính”.
Điều này tất cả mọi người đều biết.
La lại nói rất nhiều vấn đề cụ thể, dặn dò từng người một, hội nghĩ tiến hành đến hơn 12 giờ.
Khi hội đã gần tàn, đột nhiên tôi chêm vào một câu: “Lê lão đã làm công tác cách mạng một đời người, nên rất chú trọng tới việc giản dị mộc mạc, cháu nghe nói ông ấy rất ghét những cán bộ nông nổi lãng phí...”
Cha gật đầu, nói: “Câu nhắc nhở này rất đúng, mọi người đều phải chú ý một chút, tôi thấy đừng mặc âu phục nữa...”
Một câu nói, làm cho mặt mọi người đều nở ra nụ cười.
Cha thì đi cùng Lê lão, bổn thiếu gia thì đi cùng Bạch Dương.
Buổi sáng ngày thứ hai, như thường lệ, sau khi tôi tập thể dục và tắm rửa xong xuôi, ngay lập tức lái xe đến khách sạn Thu Thủy.
Với sự nổi tiếng của khách sạn Thu Thủy ở thành phố Bảo Châu, tôi chưa từng điều tra, hoàn toàn dựa vào cảm giác. Kinh tế của thành phố Bảo Châu phát triển nhanh chóng, vượt qua sự dự liệu của mọi người, thậm chí đã vượt qua cả dự liệu của Nghiêm Liễu và cả ông “biết tuốt” là bổn thiếu gia nữa. Nhưng nếu nói về phương diện các hạng mục vui chơi giải trí, thì thật là kém cỏi so với thành phố Đại Ninh và Hồng Dương. Nơi thật sự là đẳng cấp, chỉ có một khách sạn Bảo Châu và một khách sạn Tú Thành, lại còn toàn là phòng tiếp đón của chính phủ thành phố nữa, chẳng phù hợp chút nào với địa vị kinh tế hiện thời của thành phố Bảo Châu.
Đây là tâm niệm đầu tiên để tôi quyết định xây dựng khách sạn Thu Thủy ở thành phố Bảo Châu. Trong ký ức của kiếp trước, tổng lượng kinh tế của thành phố Bảo Châu đứng cuối cùng trong tỉnh N, nhưng đã có gần mười khách sạn ra trò. Giờ đây tất cả đều thay đổi rồi, thành phố Bảo Châu đang dần dần trở thành ngôi sao sáng về kinh tế trên bầu trời tỉnh N. Khách sạn lớn như Thu Thủy nhất định sẽ có con đường phát triển sáng lạn.
Sự thực cũng như vậy, khách sạn Thu Thủy đầu tư vận hành mấy tháng, hiệu ích rất tốt. Tất nhiên, tạp hời không thể đọ với khách sạn lớn Thu Thủy ở thành phố Giang Khẩu, nhưng viễn cảnh vô cùng lạc quan.
Lần đầu tiên Lương Thiếu Lan nắm trong tay một cơ nghiệp lớn như vậy, nên rất cẩn thận, từng chút một, như bê một tấm thủy tinh dễ vỡ vậy. Mặc dù quản lý cụ thể đã có giám đốc được phái từ Giang Khẩu đến phụ trách, nhưng là tổng giám đốc của khách sạn, cô ấy rất yêu nghề. Chẳng phải sao, tôi vừa bước vào đại điện khách sạn, đã gặp phải cô ấy rồi.
Tổng giám đốc Lương ăn mặc không hề hào hoa, chỉ mặc một chiếc áo lông chim bình thường, màu hồng đậm, cô ấy thích những màu nổi như thế này. Trên mặt cũng không đánh phấn, mà để mặt mộc. Nếu là người không quen, có lẽ chẳng ai có thể liên hệ giữa một người con gái bình thường thế này và cái chức tổng giám đốc khách sạn Thu Thủy.
“Tiểu Tuấn?”
Lương Thiếu Lan vừa nhìn thấy tôi bèn lộ vẻ bất ngờ.
“Chị Thiếu Lan.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
“Sớm thế này, chị làm gì thế?”
“Ha ha, không ngủ được, đến xem thế nào. Chị bảo mọi người làm vệ sinh cho tốt vào. Nghe nói có nhân vật cỡ lớn sắp từ trung ương xuống đấy.....Trước kia tôi còn dậy sớm hơn đây nhiều.”
Lương Thiếu Lan cười nói.
Đây cũng phải.
Trước kia tổng giám đốc Lương là người bán bánh mỳ, có ngày nào không phải là bốn năm giờ đã tỉnh dậy rồi?
Xem ra tin Lê lão đến thị sát thành phố Bảo Châu đã truyền đi rất nhanh.
Nhưng có điều Lương Thiếu Lan dựa vào cái uy của người tổng giám đốc, đến đây để nhắc nhở vấn đề vệ sinh đúng là làm kinh động lòng người.
Tôi cười nói: “Chị Thiếu Lan, những công việc cụ thể thế này, chị cứ giao cho người dưới làm là được rồi mà.”
Lương Thiếu Lan nhìn chung quanh một lúc, không thấy mấy người chú ý, mới thấp giọng nói: “Cậu cũng biết mà, tôi không biết quản lý khách sạn. Nhưng ít nhất là, tôi có thể làm cho mọi người cần mẫn hơn một chút.”
Câu này đúng là có lý.
Tôi cười giơ ngón tay cái ra về phía cô ấy.
“Xảo Nhi bao giờ đến đây? Cô ấy đã điện thoại cho chị chưa?
“Ừ, hôm nay có lẽ đã phải đến rồi. Tôi bảo đưa người đi đón nó, mà nó bảo không cần.”
“Đúng là không cần mà. Em đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi. Thành phố Đại Ninh cũng đã bố trí người đón ở sân bay.”
“Ừm. Vậy thì tốt rồi...”
Lương Thiếu Lan gật đầu lia lịa, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
Với quan hệ của tôi và Xảo Nhi, trong nhà cô ấy có lẽ chỉ có Lương Thiếu Lan là biết rõ nhất, Lương Kinh Vĩ có lẽ cũng mập mờ đoán được một chút, nhưng chưa từng nói gì với tôi về vấn đề này. Hơn nữa giờ đây Lương Kinh Vĩ cũng rất bận, theo ký ức kiếp trước, thì anh ấy có lẽ được đề bạt lên làm phó đoàn trưởng, kêt quả năm trước đã được đề cử lên làm trưởng khoa chiến khoa, cũng là cấp phó đoàn. Nếu so sánh ra thì, phó đoàn trường của binh đoàn bộ binh chủ lực và khoa trưởng chiến khoa, thật sự là bên chín lạng bên nửa cân. Nhưng nếu nói về kinh nghiệm, thì bản thân tôi thấy rằng Lương Kinh Vĩ làm cái chức trưởng khoa này tốt hơn. Dù sao thì cũng đã có kinh nghiệm dẫn dắt binh, còn phải có kinh nghiệm tham mưu mới tốt, càng có lợi cho bước đường phát triển sau này của anh ấy.
Lương Thiếu Lan thấy tôi sắp xếp cho Xảo Nhi chu đáo vậy, biết rằng Xảo Nhi có vị trí rất lớn trong lòng tôi, đây là nguyên nhân tại sao cô ấy rất vui.
“Ý, Tiểu Tuấn, vậy cậu đến khách sạn sớm như vậy làm gì? Chắc vẫn chưa ăn sáng phải không? Đi nào, tôi đưa cậu đi ăn sáng.”
Tôi cười: “Thôi ạ, em còn một người bạn, tối qua ngủ ở đây, giờ em đến đón chị ấy.”
“Bạn gì thế? Ôi chà, sao cậu không nói sớm cho tôi một câu, để tôi bảo họ chăm sóc đặc biệt chứ!”
“Chăm sóc đặc biệt thì không cần đâu ạ, cán bộ trong tỉnh, là khách cha em mời đến. Hôm nay phải đi báo cáo ở đoàn thị ủy.”
Vừa nghe đến câu khách của cha em mời đến, Lương Thiếu Lan càng cẩn thận hơn.
Có thể dùng đến từ “mời” này của bí thư thị ủy, lại còn phải bảo đích thân bổn thiếu gia tôi đi đưa đón, chắc chắn thế lực không nhỏ.
“Vậy, vậy tôi đi cùng cậu.”
Tôi hơi đau đầu. Bạch Dương là tuyêt sắc giai nhân, không biết sau khi Lương Thiếu Lan nhìn thấy thì sẽ nghĩ gì đây. Chắc chắn sẽ nói vài câu trước mặt Lương Xảo cho mà xem.
“Thôi chị ạ, em tự đi là được rồi. Tổng giám đốc Lương đích thân xuất mã, người khách đó chắc chắn sẽ ngại lắm.”
Tôi cười từ chối.
Lương Thiếu Lan đỏ mặt, rồi lý nhí nói: “Người khác nói vậy thì thôi, cậu không phải là không biết bản chất thật của tôi, lại còn cạnh khóe tôi nữa à?”