Chương 327: Lê lão thị sát khu Cao Tân

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Lê lão hơn bảy mươi tuổi, người vẫn còn khỏe lắm, sinh hoạt rất có quy luật. Sau khi ngủ dậy, lại đi bộ trong khuôn viên của khách sạn Bảo Châu, hoạt động chừng nửa tiếng đồng hồ, ăn xong bữa sáng, nghe thư ký đọc ba mươi phút báo chí và văn kiện, lúc này mới chậm rãi đi đến phòng họp. Lúc này, bí thư thị ủy Liễu Tấn Tài, thị trưởng Thạch Vinh Hiên và các đồng chí cán bộ thành phố Bảo châu khác, đã đến phòng họp đợi dưới sự điều khiển của Long Thiết Quân, thấy Lê lão đi ra, bèn nhất loạt đứng dậy, gật đầu mỉm cười. “Chào Lê lão!” Sau khi kiến quốc, Lê lão vẫn phụ trách công việc về tổ chức và kiểm tra, tạo thành một thói quen trầm tư không nói, không cười, thấy các cán bộ chào, chỉ hơi gật đầu, biểu thị đã đồng ý. “Lê lão, vốn hôm nay sẽ đi khảo sát khu nghiên cứu kỹ thuật mới của huyện Hướng Dương và tổng công ty Đằng Phi, ông xem, lịch trình này có phải thay đổi gì không?” Long Thiết Quân cười ha ha nói. Long Thiết Quân cũng là người lớn tuổi, và cũng là một lão thành cách mạng chuyển sang công tác, vì thế Lê lão đối với ông ấy không giống với những người khác, hơi mỉm cười, rồi nói: “Những việc đã quyết định, thì không được dễ dàng thay đổi. Chúng ta xuất phát thôi.” “Vâng.” Lê lão bèn đứng dậy, thư ký của ông quen chân đi lên dìu, Lê lão điềm đạm nói: “Tôi vẫn có thể làm được.” Thư ký bèn thu tay lại, trên mặt không có chút nào không vui. Đây cũng là một kỹ xảo nhỏ trên quan trường. Làm thư ký của Lê lão, anh ta làm sao có thể không biết tình hình sức khỏe của Lê lão thế nào? Nhưng chuyện lãnh đạo có cần không và chuyện anh có chủ động đỡ không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Chuyện đằng trước đại diện cho sự thật, còn chuyện đằng sau lại biểu thị thái độ. Nếu như nhầm lẫn giữa hai khái niệm này, thì nhất định sẽ tạo ra điều bất tiện. “Cái này, không cần phải có nhiều người đi cùng lão già là tôi nữa đâu. Lão Long và đồng chí Liễu Tấn Tài ở lại là được rồi. Còn những đồng chí khác, phải làm gì thì cứ đi làm đi. Đừng làm lỡ công việc của mình ở đây.” Ánh mắt của Lê lão quét trên gương mặt của từng người một, ngoài Long Thiết Quân và cha, mọi người đều hơi sợ cúi đầu xuống. “Vâng, chúng tôi nghe chỉ thị của Lê lão. Thị trưởng Vinh Hiên, anh và các đồng chí khác đều về cả đi. Tôi và bí thư Long đưa Lê lão đi thị sát là được rồi.” Cha cũng không khách khí, mà chỉ thị chi mọi người. Thạch Vinh Hiên và một đám cán bộ khác đều lần lượt cáo từ. Lê lão đi thẳng đến đại đường của khách sạn Bảo Châu, gặp đúng bổn thiếu gia và Trầm Quân đưa Bạch Dương đến đăng ký phòng. Bạch Dương vừa nhìn thấy Lê lão, ngay lập tức bước lên trước mấy bước, kính cẩn chào: “Cháu chào Lê lão!” Lê lão hơi ngạc nhiên, rồi hỏi: “Cô là?” “Cháu là con gái của Bạch Kiến Minh Bạch Dương ạ. Lê lão, ông khỏe hơn so với năm ngoái nhiều rồi đấy ạ!” Bạch Dương cởi mở nói. “A, hóa ra là con gái nhỏ của nhà Lão Bạch à, chào cháu!” Lê lão nhớ ra, trên mặt khó khăn lắm mới xuất hiện một nụ cười. Bạch Kiến Minh là cán bộ cấp chính bộ, năm ngoái đưa con gái đến thăm Lê lão, cũng là chuyện bình thường. “Bạch Dương à, cháu làm ở thành phố Bảo Châu sao?” “Lê lão, cháu công tác ở bộ học sinh đoàn tỉnh ủy ạ, lần này đến thành phố Bảo Châu, là để giúp đỡ đoàn ủy thành phố Bảo Châu triển khai công tác giáo dục tư tưởng ‘phản diễn biến hòa bình’. Bạch Dương đáp rất rõ ràng. “Công tác phản diễn biến hòa bình? Tốt lắm, Bạch Dương, công việc này không thể bỏ ngỏ được. Những nguyên tắc cơ bản không thể không nhắc đến, sự ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa nhất định phải giữ lấy....” “Đúng vậy, Lê lão, cháu nhất định sẽ nhớ những lời bác dạy!” “Hà hà, tiểu nha đầu, cái gì mà lời bác dạy cơ chứ? Bây giờ bác phải đi ra đây chút, nếu buổi tối cháu có thời gian rảnh, thì đến nói chuyện một chút với ông già này nhé.” Bạch Dương rất vui mừng, ngay lập tức đồng ý. Cha và tôi quay sang nhìn nhau, cả hai cha con đều ngầm hiểu ý. .................. Đội xe của Lê lão tiến về phía huyện Hướng Dương, trên đường, đâu đâu cũng có thể bắt gặp những biểu ngữ kiểu như là “phản diễn biến hòa bình”, “phản đối tự do hóa của tầng lớp tư sản”, “Tăng cường công tác giáo dục tư tưởng cho các cán bộ Đảng viên”. Lê lão bèn gật đầu. Long Thiết Quân ngồi cùng xe với Lê lão, thấy vậy ngầm thở phào một hơi. Liễu Tấn Tài làm việc, quả nhiên làm cho người khác yên lòng. Đội xe tiến đến nội bộ huyện Hướng Dương, bí thư huyện ủy Lưu Hòa Khiêm, huyện trưởng Trần Lập Hữu đã dẫn những người phụ trách đến ranh giới để đón từ sớm. Lê lão thấy vậy sầm mặt xuống, “hừ” một tiếng. “Làm mấy thứ hình thức này làm gì?” Long Thiết Quân ngượng mặt cười, giải thích: “Lê lão, ông đức cao vọng trọng, đây cũng là tấm lòng của các đồng chí thôi mà.” Lê lão lắc đầu: “Những thứ chủ nghĩa hình thức thì ít thôi là hơn. Tiếp tục đi, không phải dừng!” Đội quân đi đầu vẫn lái qua, không hề dừng lại. Những chiếc xe đằng sau tất nhiên cũng đi cùng. Khi xe của cha đi qua đám Lưu Hòa Khiêm và Trần Lập Hữu, đi chậm hơn một chút. Cha hạ cửa sổ xe xuống, rồi vẫy tay với Lưu Hòa Khiêm và những người khác. Đám lãnh đạo huyện Hướng Dương vội vàng lên xe, đi theo đằng sau. Lúc này, một chiếc xe ba bánh của công an đi khỏi đường lớn, hướng theo một đường nhỏ đi thẳng đến chính phủ khu Đài Sơn huyện Hướng Dương, cũng tức là về phía quản lý khu phát triển kỹ thuật Cao Tân. Những cán bộ phụ trách quản lý của khu Cao Tân, được sự dẫn dắt của Giang Hữu Tín và Tôn Hữu Đạo, cũng đã đứng nghênh tiếp ở vùng ranh giới. Từ đằng xa, chiếc xe máy ba bánh lái đến, phó cục trưởng cục công an huyện Hướng Dương kiêm đại đội trưởng trị an Tiêu Kiếm không kịp dừng xe, đã gọi toáng lên. “Bí thư Giang, chủ nhiệm Tôn, mau mau, đem người về đi, mau lên mau lên, xe của Lê lão sắp sửa tới rồi....Ông ấy không thích những trò bày vẽ này đâu...” Giang Hữu Tín và Tôn Hữu Đạo quay ra nhìn nhau, hơi do dự. “Ôi, hai vị lãnh đạo, hai người nhanh nhanh lên một chút chứ, vừa nãy bí thư Lưu và huyện trưởng Trần đã bị một quả rồi, xe quân đội của Lê lão không dừng lại, bí thư Liễu suýt nữa đã nổi giận!” Tiêu Kiếm lái xe đến gần, lo lắng nói. Lúc này Giang Hữu Tín và Tôn Hữu Đạo mới biết chuyện này là tật, vội vàng nhảy lên xe, lái về quản ủy hội. Chưa đầy mười phút sau, xe của Lê lão đã đến quản ủy hội rồi. Vừa thấy những người trong quản ủy hội vẫn đang làm viêc bình thường ở bên trong, nét mặt của Lê lão mới giãn ra chút ít. “Lê lão, có phải nghe báo cáo của các đồng chí quản ủy hội của khu Cao Tân không?” Cha thận trọng nhắc nhở. Lê lão gật đầu, đi thẳng vào đằng sau Giang Hữu Tín, bước vào phòng họp của quản ủy hội. Phòng họp này trước chính là phòng họp của chính phủ khu Đài Sơn, sơn trên tường đã lốm đốm, mới vội vội vàng vàng quét lên một lớp thạch cao, sau khi Lê lão bước vào phòng, quần của ông không cẩn thận đã bị quẹt một ít màu trắng. Mặt Giang Hữu Tín ngay lập tức xấu hổ, vội vàng nói: “Xin lỗi Lê lão, điều kiện ở đây đúng là kém quá.” Lê lão cười, xua xua tay: “Không sao không sao, giản dị là truyền thống tốt đẹp của Đảng chúng ta.” Phòng họp không lớn, những người đi tháp tùng Lê lão, và cả đám lãnh đạo của khu Cao Tân đều chen chúc vào trong, đầy ắp cả một căn phòng, lúc này, không đợi Lê lão tỏ thái độ gì, cha đã mở miệng trước. “Đồng chí Lưu Hòa Khiêm, đồng chí Trần Lập Hữu ở lại, đồng chí Tôn Hữu Đạo của quản ủy hội cũng ở lại, những đồng chí khác về làm việc hết đi.” Bí thư Liễu quyền cao chức trọng ở thành phố Bảo Châu, một lời đáng giá nghìn vàng, các cán bộ sau khi nghe chỉ thị, đều tuân theo răm rắp, vội vàng chạy mất tăm. Tôn Hữu Đạo lúc đó làm người phục vụ, giống như thư ký vậy, vội bê trà rót nước cho các lãnh đạo. Lần đầu gặp một nhà lão thành cách mạng đức cao vọng trọng như Lê lão, hai chân Tôn Hữu Đạo hơi run, tay cũng cầm cập. Lê lão bèn nói rất hòa khí: “Đồng chí trẻ tuổi, đừng lo lắng quá...” “Vâng vâng, Lê lão....” Tôn Hữu Đạo đáp lại, tay còn run hơn thế nữa, không cẩn thận làm đổ một chút trà ra, rồi lại cập rập rút ra một chiếc khăn giấy lau lau, ngay lập tức mặt trắng bệch ra. Lê lão cười, xua xua tay: “Không sao không sao.” Thế là mọi người đều cười rộ lên. “Lê lão, vị này là đồng chí Giang Hữu Tín, bí thư hội ủy viên công tác khu Cao Tân, để cho anh ấy báo cáo tình hình của khu Cao Tân với ông chứ?” Cha thấp giọng hỏi ý kiến của Lê lão. Lê lão gật đầu, rồi điềm đạm nói: “Đồng chí Giang Hữu Tín vẫn rất trẻ mà.” Cha hơi đờ người, rồi ngay lập tức cười nói: “Đúng vậy, đồng chí Giang Hữu Tín trước kia là thư ký của tôi, điều đến khu Cao Tân này làm việc cũng được hơn một năm rồi.” “Ừm.” Lê lão không bình luận gì thê. “Lê lão, bí thư Long, bí thư Liễu, khu phát triển kỹ thuật Cao Tân chúng tôi, kiến lập trên nền tảng của khu Đài Sơn huyện Hướng Dương, khu trực thuộc bao gồm 16 thôn, tổng diện tích là 27.5 km vuông...” Giang Hữu Tín bắt đầu bài báo cáo. Mặc dù trước mặt là một chiếc máy tính, nhưng trong quá trình báo cáo, từ đầu đến cuối đều chưa từng mở ra, một loạt các con số từ miệng anh ấy bay ra, lớn thì là toàn khu có bao nhiêu doanh nghiệp, thu được bao nhiêu tiền, thu được số thuế bao nhiêu, nhỏ thì là tổng cộng có bao nhiêu công nhân, trong đó nam bao nhiêu nữ bao nhiêu, chẳng có gì là không biết, và không hề báo cáo chậm trễ chút nào. Có thể thấy rằng, những con số này, với anh ta, rõ như lòng bàn tay.