Chương 330: Cuộc sống về đêm của chốn thôn quê

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Đêm đó Lê lão nghỉ lại ở thôn Tân Đường. Đã nhiều năm không trở lại đây, con cái của nhà ông đã không còn ở đây nữa. Lê Hữu Đức bèn gọi cháu trai cháu dâu dọn dẹp sạch sẽ phòng tân hôn, mời Lê lão ở vào đó. Lê lão cười ha ha nói: “Thế này không được đâu, hai đứa chúng nó sẽ hận tôi cả đời mất. Anh Hữu Đức à, cứ sắp xếp cho tôi một chỗ nào ở được là được rồi, có chỗ nằm là xong thôi.” Lê lão thời còn trẻ đã từng cầm quân đánh trận, nên dãi nắng dầm mưa đã trở thành chuyện cơm bữa, khi quá mệt mỏi, thì kể cả những nơi người chất thành đống cũng có thể ngủ một giấc ngon lành. Dù là sau khi kiến quốc, chuyển vào thủ đô làm quan, cũng vẫn ngủ ở giường cúng. Chỉ là giờ đã có tuổi, nên cũng không thể sắp xếp như vậy được. May mà việc này không cần phải để ông Hữu Đức lo. Ở đây có nhiều cán bộ thôn huyện như vậy, cả một thôn hàng trăm người, chẳng lẽ lại không tìm được chỗ ngủ qua đêm cho Lê lão hay sao? Thấy bí thư Liễu gật đầu, Phạm Thư Hồng ngay lập tức đi vào một bên triệu tập tất cả những cán bộ của huyện Thanh An bố trí chỗ nghỉ cho Lê lão. Cuối cùng Lê lão và thư ký được xếp vào nghỉ ở nhà của Lê Ngũ Phúc bí thư chi bộ của thôn. Còn bí thư Long và bí thư Liễu ở trong nhà của chủ nhiệm ủy ban cách mạng thôn. Lê lão rất hài lòng với sự sắp xếp này, gật đầu liên tiếp, nói với Long Thiết Quân và cha: “Lão Long, đồng chí Tấn Tài, tối nay làm phiền hai người phải cùng với ông già này ngủ ở nơi thôn sơn hẻo lánh này rồi.” Bất giác, cách xưng hô của Lê lão với cha đã thân thiết hơn rồi, từ chỗ chính thống “Đồng chí Liễu Tấn Tài” đến “Đồng chí Tấn Tài” thân thiết hơn, cha và Long Thiết Quân đều quay sang nhìn nhau, trong ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng. “Ôi chà, mấy chục năm không về đây rồi, tối nay, nhất định phải nói chuyện với mọi người trong thôn mới được...” Lê lão vẫn đang rất vui, nói. Long Thiết Quân và cha đều gật đầu, nói: “Điều đáng làm điều đáng làm. Đúng là phải nói chuyện với bà con ở đây...” Phạm Thư Hồng nghe xong những lời này, đưa tay ra đằng sau làm một động tác tay. Huyện trưởng Vương Vĩ Tùng nhận được tín hiệu, ngay lập tức chuồn ra ngoài, tìm đến chỗ hương trưởng và bí thư của hương Bách Lý, cả chủ nhiệm chi bộ thôn Tân Đường, sau khi đã bàn bạc kỹ càng, mấy người ngay lập tức phân nhau ra hành động. Buổi tối, phòng của Ngũ Phúc Gia bí thư chi bộ của thôn Tân Đường. Mọi người đã tạm thời reo lên một 100 ngọn đèn, làm cho cả căn phòng đều rực sáng. Trong phòng, một đám đầu người nhấp nhô. Tất cả đều vây quanh Lê lão, Long Thiết Quân và cha. Những người ngồi gần ba người nhất, đều là những người già lớn tuổi và có uy tín. Còn những người trẻ tuổi hơn một chút thì ngồi ở đằng sau. Ở giữa có hai chiếc bàn thấp ghép lại với nhau. Bên trên bầy đầy hạt dưa bánh kẹo. Trước mặt Lê lão và mấy người cán bộ đều có nước trà. “Ngũ Phúc. Mấy năm gần đây ở thôn, cuộc sống của bà con thế nào?” Lê lão vui vẻ đặt câu hỏi. Lê Ngũ Phúc rất trẻ, chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, là quân nhân, cũng là người lãnh đạo nhiệm kỳ đầu tiên của thôn Tân Đường, nếu so sánh về tuổi cùng Lê lão, thì chỉ là cháu của ông thôi. Thôn Tân Đường cũng giống như Liễu Gia Sơn, đều là hàng trăm năm trước đã định cư lại đây, tất cả mọi người trong thôn đều có chung một dòng máu. Những người họ hàng gần của Lê lão đều không sống ở thôn nữa. Trong căn phòng chen chúc hai mươi ba mươi người, trước lúc này, những người đã thật sự gặp mặt Lê lão, cũng chỉ có mấy người già đã luống tuổi như Lê Hữu Đức, còn lại đều là những người trẻ tuổi. Còn về những người thân đến thủ đô tìm Lê lão mấy năm trước, rất ít khả năng được gặp mặt Lê lão, thường là do thư ký hoặc những người làm việc sắp xếp tiếp đón, ở lại đó một hai ngày, đi chơi thủ đô một chút, rồi cho họ tiền xe, khách khí tiễn họ về. Điều này cũng chẳng khác được, lúc đó Bảo Châu còn nghèo, huyện Thanh An còn nghèo hơn, nếu như mỗi người thân từ quê tìm đến Lê lão đều vào thăm hỏi thì thật là hết hơi. Nói vậy Tứ Hợp Viên biến thành phòng đón tiếp mất rồi. Nhưng mấy năm nay, những người vào thủ đo tìm Lê lão giúp đỡ cũng đã ít đi rõ ràng. Xem ra, thật sự là do cuộc sống và kinh tế của những người dân đã phát triển rồi. Vì vậy thư ký và những người thân cận của ông đều thở phào nhẹ nhõm. “Chú này, giờ đây thôn mình đã giàu lên rồi, cuộc sống của mọi người cũng đã tốt hơn trước nhiều. Nếu như ở trước đây, nhà chú Hữu Đức làm đám cưới làm sao có thể náo nhiệt thế này được?” Lê Ngũ Phúc cười hì hì đáp. “Không phải là do nghe nói ông già này về nên cố ý làm cho tôi xem đấy chứ?” Lê lão mỉm cười hỏi, nhưng mắt lại đảo qua những người lãnh đạo rất nghiêm nghị, cuối cùng dừng lại trên người Lê Ngũ Phúc. Phạm Thư Hồng và những người khác đều giật mình. Mặc dù không phải cố tình giả tạo, nhưng địa vị của Lê lão thật sự quá cao, những cán bộ cấp dưới đều cảm thấy bất an. Lê Ngũ Phúc rất biết ăn nói, cười đáp: “Chú à, chúng cháu có gan lớn bằng trời cũng không dám qua mắt chú. Hơn nữa, bàn rượu tiệc ấy nếu là gấp gáp tạo dựng lên, mấy con bò ấy cũng là vội vàng kéo từ nơi khác đến, cả đống nhà mái ngói này nữa, mấy tiếng đồng hồ có thể xây được thì quả thực chúng cháu quá giỏi giang!”