Chương 331: Hội đàm về đại biểu công nhân nghỉ hưu

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Thôn Tân Đường không có điện thoại. Lê lão đã ở lại đây qua đêm, thì cha và Long Thiết Quân đều phải ở lại theo. Những người khác thì không cần nữa. Mấy phút sau, Phạm Thư Hồng cầm tờ danh sách, gọi lái xe, rồi vội vàng rời khỏi thôn Tân Đường, đi thẳng đến chính phủ hương Bách Lý. Ngồi cùng xe còn có cả bí thư của hương Bách Lý và hương trưởng. Sau khi đến chính phủ hương, Phạm Thư Hồng liền thúc giục. “Mau lên nào, điện thoại ở đâu?” “Ở ngay đằng trước….” Bí thư dẫn đầu, hương trưởng theo sau, chạy vào phòng làm việc rất nhanh. “A lô, bí thư Đường đó phải không? Tôi là Phạm Thư Hồng của huyện Thanh An đây…” Phạm Thư Hồng gọi điện đến nhà của Đường Hải Thiên. Vừa nghe thấy tiếng cuar Phạm Thư Hồng, Đường Hải Thiên ngay lập tức trở nên cảnh giác, Lê lão hôm nay có khả năng đã thị sát đến huyện Thanh An, gọi điện đến vào lúc nửa đêm thế này, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì lớn rồi sao? “Tiểu Phạm à, có chuyện gì thế?” “Bí thư Đường, là bí thư Liễu bảo tôi báo cáo cho ông…..Là thế này, ngày mai Lê lão sẽ mở một cuộc tọa đàm về đại biểu của công nhân nghỉ hưu, thư ký của Lê lão đã đưa tờ danh sách cho bí thư Liễu, nói là Lê lão nhất định phải điểm danh những người này….” “Ừm. Anh đợi một chút. Tôi đi lấy giấy ghi lại…Anh nói đi….” Phạm Thư Hồng nói một lượt danh sách trong điện thoại, bao gồm cả họ tên, giới tính, đơn vị công tác trước đó và cả tình hình hiện tại. Tất cả đều có hết. Tổng cộng có sáu người, Đường Hải Thiên ghi lại một cách rất cẩn thận. “Tiểu Phạm, bí thư Liễu còn chỉ thị gì không?” “Không có ạ. Bí thư Liễu chỉ nói, bảo tôi phải tôi báo cáo tờ danh sách này cho ông.” “Vậy được, tôi biết rồi. Lê lão ở huyện Thanh An thế nào?” “Giờ thì vẫn còn vui vẻ lắm. Về đến quê, uống được một hồi rượu mừng…” Phạm Thư Hồng nói lại một cách đơn giản hành trình của Lê lão trong ngày hôm nay. “Vậy được rồi, anh vất vả rồi!” “Không có gì không có gì…” Phạm Thư Hồng đặt điện thoại xuống, muốn gọi điện cho thị trưởng Thạch Vinh Hiên để báo cáo chút tình hình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không gọi điện. Bí thư Liễu đã dặn mình tìm bí thư Đường, không nói đến thị trưởng Thạch, mình không nên tự quyết định mọi việc. Xem ra, đến lúc quan trọng, bí thư Liễu vẫn tín nhiệm nhất bí thư Đường. Điều này cũng khó trách, dù sao thì hai người đã hợp tác với nhau bao năm nay, quan hệ giữa Liễu và Đường nghe nói không kém hơn quan hệ của Nghiêm Liễu. Thực ra Phạm Thư Hồng nghĩ như vậy, cũng chỉ đoán đúng một nửa. Cha muốn anh ta báo tin cho Đường Hải Thiên vào giữa đêm, là vì vấn đề về tái nghiệp của công nhân về hưu, trước tới giờ đều là do Đường Hải Thiên quản cả, dù Đường Hải Thiên được điều động đi làm phó bí thư quần thể Đảng, nhưng vấn đề này cũng không để cho người khác. Sau khi Đường Hải Thiên lấy được tờ danh sách này, tất nhiên biết rằng phải nói thế nào với Thạch Vinh Hiên. Quả nhiên, Đường Hải Thiên sau khi đặt điện thoại xuống, liền gọi điện ngay cho Thạch Vinh Hiên. “Thị trưởng, tôi là Đường Hải Thiên, có một việc muốn báo cáo cho anh…” Thạch Vinh Hiên cũng ngồi không yên được nữa, vội vàng nói: “Bí thư Hải Thiên, anh đợi một chút, tôi đến ngay đây.” Đường Hải Thiên cười nói: “Làm sao phiền anh đến đây được, tôi qua đó đây….Tôi qua đó ngay bây giờ.” Thạch Vinh Hiên vốn đã hơi nóng ruột, nghe những lời này của Đường Hải Thiên, thấy dễ thở hơn một chút. Sự việc cấp bách, cũng chẳng hơi đâu đi để ý đến những vấn đề nhỏ nhặt này nữa. Lê lão đánh giá thế nào về thành phố Bảo Châu, không chỉ quan hệ đến tiền đồ của Liễu Tấn Tài, mà còn có khả năng ảnh hưởng đến cả một đám người. Trước khi Đường Hải Thiên đến nhà Thạch Vinh Hiên, đã gọi điện cho Ngô Thu Dương, mời ông ta lập tức đến nhà Thạch Vinh Hiên. Chủ nhiệm của “Phòng làm việc lãnh đạo tái nghiệp cho công nhân nghỉ hưu” vẫn là do Ngô Thu Dương đảm nhận. Đường Hải Thiên đến nhà Thạch Vinh Hiên không lâu, Lương Quốc Cường đến sớm hơn cả Ngô Thu Dương, có lẽ rằng Thạch Vinh Hiên đã gọi điện cho ông ấy. Một lúc sau, Ngô Thu Dương cũng vội vàng chạy đến. Đường Hải Thiên đưa tờ danh sách đó cho Ngô Thu Dương và Lương Quốc cường xem. Ngô Thu Dương vừa xem xong, bèn chau mày lại, hừm một tiếng, rồi nói: “Toàn là những tên không an phận!” Ông ta rất tiếc lời, có thể nói mấy chữ thế này, có thể thấy rằng mấy người này quả thật đã để lại ấn tượng rất sâu sắc trong não ông ta. Thạch Vinh Hiên cũng chau mày càng nhiều hơn nữa, rồi nói: “Có biện pháp gì không, để mấy người này không nói linh tinh vào ngày mai?” Ngô Thu Dương trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, rồi lắc đầu: “Khó!” Với tình hình của mấy người này, Đường Hải Thiên cũng biết rõ cả, điềm đạm nói: “Chỉ cần bọn họ nói thật tình hình, thì vấn đề sẽ không lớn!” Thạch Vinh Hiên nói: “Vấn đề là, bọn họ có nói thật đúng tình hình không?” Đường Hải Thiên đưa mắt sang nhìn Lương Quốc Cường, không nói gì hết. Thạch Vinh Hiên liền thêm vào một câu: “Phải thận trọng, không được để bất cứ lỗ hổng nào!” ……………. Tọa đàm ngày hôm sau, theo yêu cầu của Lê lão, mở hội nghị ở khách sạn lớn Thu Thủy. Thư ký đã nói lại lời của Lê lão thế này: “Lê lão ngh nói, thành phố Bảo Châu có một khách sạn rất to đẹp, ông muốn đi xem thế nào.” Chỉ thị này của Lê lão làm cho mấy ông quan của thành phố Bảo Châu cảm thấy bất an. Nếu như là những thủ trưởng trung ương khác, thì chẳng phải hỏi, tất cả những quan viên của thành phố Bảo Châu cũng sẽ ưu tiên sắp xếp hội nghị ở khách sạn Thu Thủy. Dù sao thì, khách sạn Thu Thủy có điều kiện tốt hơn cả khách sạn Bảo Châu, theo truyền thống “hiếu khách” của dân tộc tôi, phàm là khách đều được hưởng những điều kiện tốt nhất. Hơn nữa, giống như là công viên nhân dân và Công ty bách hóa vậy, khách sạn Thu Thủy giờ đây đã trở thành một kiến trúc mở cửa, thu hút nhiều nguồn vốn nước ngoài. Chính khách sạn này đã mang đến cho thành phố Bảo Châu nguồn lợi không nhỏ. Sắp xếp cho thủ trưởng ở khách sạn Thu Thủy, chẳng phải cũng đồng nghĩa với việc quảng cáo thành tích mở cửa cải cách của thành phố Bảo Châu ư? Nhưng Lê lão không giống với những người lãnh đạo bình thường khác, hình như lần này, ông có ý “vạch lá tìm sâu”. Nhưng Lê lão đã quyết định như vậy rồi, không sắp xếp theo là không được. Vậy là cha ngay lập tức quyết định rời địa điểm sang khách sạn Thu Thủy. Với sự sắp xếp này của cha, tôi rất bằng long. Sau khi khai mạc buổi tọa đàm, Lê lão không có quá nhiều thời gian để quan sát tỉ mỉ khách sạn Thu Thủy, với loại “Hình thức sống mang đậm tính chất xa hoa tư bản” này, chỉ có thể cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, như vậy mới giảm bớt đi những ảnh hưởng không tốt. Tổng cộng có 20 đại biểu nghỉ hưu đã tham dự vào cuộc tọa đàm lần này, trong đó đại bộ phận là công nhân mô phạm của tái nghiệp và những nhân vật tiên tiến trong vấn đề tái tựu nghiệp, tất nhiên, cũng bao gồm cả mấy vị “chuyên gia phỏng vấn” do Lê lão đích thân chỉ thị nữa. Buổi tọa đàm định vào 3h chiều, đại biểu công nhân nghỉ hưu và thị trưởng thành phố Bảo Châu Thạch Vinh Hiên, bó bí thư thị ủy Đường Hải Thiên, phó thị trưởng thường vụ Lôi Vệ Quốc, thị trưởng thường ủy, bí thư khu ủy khu Tú Thành Tô Chí Kiên, chủ nhiệm “phòng làm việc quản lý tái tựu nghiệp” Ngô Thu Dương đều đã đến trước 10 phút, ngồi đợi ở phòng hội nghị lớn của khách sạn Thu Thủy. Thế này…Thế này quá trẻ, và cũng xinh đẹp nữa! Ông trời cũng quá bất công, nhào nặn người ta xinh đến vậy cũng thôi, lại còn khí phách như thế nữa, có để cho người khác sống không vậy? Cũng chẳng biết là một anh chàng như thế nào mới có thể xứng được với cô gái này đây! Đừng nói là đại biểu của công nhân nghỉ hưu, dù là lãnh đạo thị ủy như Đường Hải Thiên, cũng là lần đầu tiên mở hội nghị ở đây, rất trầm trồ với những thiết bị của phòng hội nghị. Những nơi khác thì đã dần hình thành thói quen này, thích họp hội nghị chính phủ ở những nơi hào hoa như những khách sạn lớn. Nhưng ở thành phố Bảo Châu thì không được vậy, bí thư Liễu trước tới giờ chưa từng đề nghị họp ở khách sạn Thu Thủy. Bí thư Liễu không nhắc đến vấn đề này, hoặc nói là không đề ra tiên lệ này, ai mà dám làm trái? Mặc dù bí thư Liễu không giống như bí thư Nghiêm, hở ra là sầm mặt lại phê bình người khác, nhưng nếu có một ngày thật sự sầm mặt lại với anh, thì có lẽ chiếc mũ ô sa trên đầu anh sắp sửa rơi xuống rồi. Nghe nói Lê lão muốn đến khách sạn Thu Thủy để mở hội nghị, còn có những lãnh đạo từ trên tỉnh và thành phố cũng có mặt, cả khách sạn từ trên xuống dưới đều bắt đầu hành động, tổng giám đốc Lương Thiếu Lan đích thân xuất mã đốc thúc mọi người làm việc, thu dọn khách sạn vốn trước đó đã ngăn nắp giờ đây không dính chút bụi nào, phòng họp được bố trí đầy hoa tươi, các loại hoa quả và bánh trái gần như bầy đầy trên bàn hội nghị, nước để pha trà cũng được dùng loại nước tinh khiết. Những người làm việc ở trong khách sạn vừa bận rộn làm việc vừa không ngừng bàn tán. Nhưng điều mà họ bàn tán nhiều nhất, không phải là vì mấy người khách từ trung ương, mà là vì vị chủ tịch tập đoàn đang đứng ở đại đường Lương Xảo kia. Điều này cũng bình thường thôi, tổng giám đốc Lương vốn đã một đại mỹ nữ, có lẽ toàn thành phố Bảo Châu cũng chẳng tìm được mấy người. Điều họ ngạc nhiên là tuổi tác của bà chủ lớn. Lương Thiếu Lan nhìn bề ngoài chỉ khoảng tầm hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, em của cô ấy chẳng phải sẽ trẻ hơn sao?