Chương 371: Biến động nhân sự

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Với vấn đề của quảng trường Thiên Mã, tổ điều tra liên hợp tỉnh ủy đến tháng 3 là có kết luận. Trong quá trình nhận xây dựng, vì phòng thương nghiệp, cục kiểm tra chất lượng tỉnh giám sát bất lợi, cán bộ bộ phận nhận tiền hối lộ của doanh nghiệp kiến trúc, giám sát quản lý lẻo lỏng, dẫn đến trong quá trình thi công, doanh nghiệp kiến trúc coi nhẹ chất lượng, hàng giả xuất hiện, bòn rút nguyên liệu, ảnh hưởng đến chất lượng công trình quảng trường Thiên Mã. Thông qua chứng cứ cụ thể của các chuyên gia, chất lượng kiến trúc chủ thể của quảng trường thương nghiệp căn bản hợp lệ, nhưng các công trình phụ thì chất lượng ko đảm bảo, cần phải xây dựng lại, Bước đầu dự đoán, thiệt hại khoảng 5000 vạn tệ. Công trình có thể bị kéo dài thêm 3 tháng, đây là chưa bao gồm thời gian làm lại công trình khác. Trong quá trình điều tra, trước sau có 21 cán bộ và 8 doanh nghiệp xây dựng liên quan đến vụ án bị tổ điều tra sử dụng phương thức cưỡng chế, tổi điều tra kiến nghị những cán bộ và doanh nghiệp này cần phải được kỉ luật nghiêm trọng và bị pháp luật trừng trị. Bản báo cáo điều tra này do bí thư ủy kỉ tỉnh Doãn Bảo Thanh và bí thư chính pháp tỉnh ủy Long Thiết Quân tận tay ý, báo đến phó bí thư tỉnh ủy Nghiêm Ngọc Thành, tỉnh trưởng Trương Quang Minh và bí thư tỉnh ủy Liêu Khánh Khai. Kì thực trong suốt quá trình điều tra, Trương Quang Minh và Liêu Khánh Khai hai người đến rất coi trọng, định ngày nghe hối báo của tổ điều tra, đối với căn bản tình hình đều hiểu rõ. Bây giờ điều tra kết thúc viên mãn, việc này tiến vào giai đoạn xử lý khắc phục hiệu quả. Liêu Khánh Khai, sau khi báo cáo điều tra kết thúc, lông mày rậm rạp động động mấy lần, chậm rãi đặt tập hồ sơ xuống, đưa tay ra lau mặt, dựa vào chiếc ghế tựa to rộng, chìm vào suy tư. Khoảng 10 phút sau, chuông điện thoại reo lên. Liêu Khánh Khai nhìn chiếc điện thoại bảo mật màu hồng tầm 2 giây, khóe miệng hơi lộ ra một nụ cười lạnh nhạt, dưa tay giơ điện thoại lên nghe. “Liêu Khánh Khai. Ông…” Điện thoại đến là âm thanh tỏ đầy vẻ mệt mỏi của Trương Quang Minh. “Đồng chí Quang Minh, xin chào.” Trong ngữ điệu bình tĩnh của Liêu Khánh Khai lộ ra uy nghiêm. “Bí thư Liêu. Ông bây giờ có rảnh không? Về tình hình của quảng trường Thiên Mã, tôi muốn thông báo với ông một chút.” Tuổi Liêu Khánh Khai lớn hơn trương Quang Minh bảy tám tuổi, lại là một người có quyền lực Quang Minh từ trước đến giờ vẫn tôn trọng ông ta. Thường xuyên sử dụng những từ ngữ thể hiện kính trọng. “Ồ, tốt thôi, mời ông đến đây… Ngoài ra, tôi muốn đồng chí Ngọc Thành cũng đến nghe.” “Được, tôi sẽ mời bí thư Ngọc Thành cùng đến.” Trương Quang Minh nghe Liêu Khánh Khai mời Nghiêm Ngọc Thành đến, biết ngay là vị ban trưởng này chuẩn bị sẵn cho việc này rồi. Công việc phân quản tổ chức nhân sự của Nghiêm Ngọc Thành, Liêu Khánh Khai là muốn từng bước đúng chỗ. Sau tầm 10 phút Trương Quang Minh xuất hiện ở đại viện tỉnh ủy. Lúc ông ta đi trên hành lang nhìn thấy Nghiêm Ngọc Thành đã đứng đợi ở đó từ lâu, trong lòng khá là mãn nguyện. Nghiêm Ngọc Thành và Liêu Khánh Khai làm ở cùng một tầng, hiển nhiên là đến sớm hơn ông ta. Đủ khả năng đứng ở hành lang đợi ông ta đến đây, có thể thấy Nghiêm Ngọc Thành cọi trọng khuôn phép trên quan trường, không thể tùy tiện đi quá giới hạn. “Bí thư Ngọc Thành, để ông đợi lâu rồi.” Trương Quang Minh bước nhanh tiến đến, nắm lấy tay của Nghiêm Ngọc Thành. Nghiêm Ngọc Thành đã tuân phép tắc như vậy, Trương Quang Minh cũng phải để cho ông ta một chút thể diện. “Ha ha, tỉnh trưởng khách sáo quá.” Nghiêm Ngọc Thành tươi cười như hoa cúc mùa thu. “Ừ.” Trương Quang Minh cất bước về phía trước, Nghiêm Ngọc Thành đi đằng sau, rồi cùng vào phòng làm việc của Liêu Khánh Khai. Thấy hai vị phó thủ cùng vào, Liêu Khánh Khai mỉm cười đứng dậy, bắt tay hai người, rồi mời ngồi lên sô fa. Thư kí mới của Liêu Khánh Khai mang trà đến rồi lui ra ngoài, đóng cửa. Vẻ mặt ba vị vừa mới tươi cười lúc thư kí vừa đi khỏi liền trở nên nghiêm túc ngay, ánh mắt hướng nhìn về tập hồ sơ trước mặt. “Bí thư Liêu rất xấu hố à…” Một lát, Trương Quang Minh thở dai, nặng nề nói, và có mang một chút kiểm điểm. Quảng trường thương nghiệp Thiên Mã là có chính quyền tỉnh chủ đạo, cũng là “công trình chiến tích” Trương Quang Minh sau khi nhiệm chức ra sức huy động, kết quả lại xảy ra nhiều vấn đề như thế này, thật là quá xấu hổ, mất mặt. Liêu Khánh Khai xua tay, nói: “Đồng chí Quang Minh, đây không chỉ là trách nhiệm của một mình ông. Ban tỉnh ủy của chúng ta, đặc biệt là ban trưởng là tôi, đều có trách nhiệm.” Trương Quang Minh miễn cưỡng cười. “Nếu kiểm điểm thì không cần phải nói, nói đi thôi, công việc khắc phục hậu quả này làm thế nào đây?” Liễu Khánh Khai chậm rãi nói. Trương Quang Minh trầm tư một lúc, lập tức nói: “Theo tình hình điều tra mà nói, chuyên gia ước tính, công trình chủ thể vẫn hợp cach, tổn hại chỉ ở trong phạm vi nhỏ.Một vài công trình phụ cần phải làm lại, đại khái cần một khoản vốn lớn hơn vốn ban đầu là 5000 vạn. Điều này, tôi đã bảo lão Cổ phòng tài chính nghĩ cách, chắc là vấn đề không lớn… Tôi thấy công trình này vẫn cần phải tiếp tục xây dựng…” “Tất nhiên phải tiếp tục xây dựng rồi, cần phải tranh thủ nhanh chóng hoàn tất cho vào sử dung.” Liêu Khánh Khai vung tay lên, không nghi ngờ nói. “Đồng chí Quang Minh, tôi thấy việc này chính quyền tỉnh cần phải nắm được trọng điểm, tranh thủ đủ khả năng hoàn thành như thế. Thời gian hoàn tất công trình này càng sớm thì ảnh hưởng mặt trai của việc này càng ít.” “Đúng thế, Liêu bí thư, ta phải nắm chắc.” Trương Quang Minh ánh mắt đầy cảm kích, gật đầu liên tục. Liêu Khánh Khai lần này thực ra là đang bảo vệ uy tín của đồng chỉ tỉnh trưởng. Ở điểm này, Liêu Khánh Khai có thể gọi là một trưởng giả trung hậu, không hề có ý một mình nắm giữ quyền lực trong tay, “Đương nhiên, đồng chí Quang Minh, tiến độ thi công cần phải khẩn trương, an toàn làm việc tuyệt đối cũng không thể coi nhẹ. Cần phải cẩn trong trong việc tuyển chọn công ty có thực lực, có uy tín để thi công, không thể chỉ theo đuổi tiến độ mà dẫn đến phát sinh sự cố, điều đó sẽ không thể bù đắp lại được.” “Đúng vậy, bí thư Liêu, điều này tôi nhất định sẽ chú ý. An toàn sinh mạng toàn thể nhân dân luôn luôn phải đặt lên hàng đầu.” Trương Quang Minh chấp nhận vậy. Quảng trường Thiên Mã này, Không thể xảy ra sự cố một lần nữa. Nếu không đối với uy tín của tỉnh trưởng sẽ bị đả kích lớn. Liêu Khánh Khai gật đầu, không nói nhiều đến vấn đề này nữa. Tin rằng với năng lực của Trương Quang Minh, tuyệt đối có thể xử lý thích đáng. “Về sự việc này này, nghiêm khắc trừng trị những cán bộ và thương nhân phạm pháp, tuyệt đối không thể nhân nhượng. Đồng chí Quang Minh, bên chính quyền tỉnh có kiến nghị cụ thể nào đối với vấn đề này không?” Vừa nhắc đến việc này, Trương Quang Minh rất phẫn nộ, nhấc trà lên uống một hớp, nói: “Điều này tôi hoàn thành tán thành ý kiến của bí thư Liêu, kiên quyết điều tra tận gốc, tuyển đối không thể nương tay, hễ là người vi phạm kỉ luật, phạm phải điều nào thì cứ theo điều ấy mà phạt, cần phạt hình thức nào thì phạt dưới hình thức ấy! Một vài người phụ trách bộ phận chính quyền, ví dụ như Lão Tào ở phòng thương nghiệp và Lão Đàm ở cục giám sat và kiểm tra chất lượng, đều phải chịu trách nhiệm chính trong chuyện này, vẫn còn đồng chí lãnh đạo thành phố Đại Ninh, cũng phải có trách nhiệm chính trong chuyện này…” Liêu Khánh Khai và Nghiêm Ngọc Thành đều yên lặng lắng nghe, không chút động đậy. Trương Quang Minh những lời nói này nói không chê vào đâu được, lại hết sức khéo léo. nhất là khi nhắc đến Trưởng phòng Tào phòng thương nghiệp và cục trưởng Đàm cục giám sát chất lượng. Thủ trưởng bộ chức năng chính quyền tỉnh, trong sự cố chất lượng lần này đích danh chỉ tên họ, yêu cầu bọn họ phải thừa nhận trách nhiệm, danh chính ngôn thuận. Hai người trưởng phòng Tào là thân tín của phó tỉnh trưởng thường vụ Diệp Xuân Lâm, Cục trưởng Đàm thì là một phó tỉnh trưởng thâm niên khác đề bạt lên, Trương Quang Minh mượn cơ hội này xử lý họ một trận, đây là một mũi tên trúng hai đích. Vừa nâng cao uy tín của mình là vừa làm suy yếu quyền uy của những phó tỉnh trưởng khác. Còn về đồng chí lãnh đạo liên quan của thành phố Đại Ninh, không cần hỏi Trương Quang Minh là trực chỉ Hồ Vi Dân và Đào Nghĩa Âu. Nhưng hai vị này đều là cán bộ cấp phó tỉnh, Liêu Khánh Khai đồi với việc dùng và di dời bọn họ,chỉ có quyền kiến nghị chứ không có quyền quyết định. Trương Quang Minh càng không dễ quá tham gia. Mục tiêu của ông ta bây giờ chỉ là tận khả năng hoàn thành vấn đề nhân sự ở chính quyền tỉnh, tạm thời không trong phạm vị ông ta “tranh đoạt”. Tuy nhiên Trương Quang Minh cũng hiểu biểu lộ thái độ của mình ra. Nếu Liêu Khánh Khai làm điều gì lớn Trương Quang Minh sẽ ủng hộ. “Xảy ra sự cố chất lượng quan trọng to lớn như thế này, tạo thành sự tổn thất lớn như vây, trưởng phòng Tào và cục trưởng Đàm quả thật phải chịu trách nhiệm lãnh đạo chủ yếu. Tôi kiến nghị đối với công việc của bọn họ tiến hành điều chỉnh cần thiết.” Theo dòng suy nghĩ của Trương Quang Minh, Nghiêm Ngọc Thành đưa ra ý kiến của mình. Điều này với “trò chơi quyền lực” không có liên quan quá lớn với nhau, đối với những cán bộ làm việc qua loa thế này, Nghiêm Ngọc Thành từ trước đến giờ luôn thấy không vừa mắt. Truy đến triệt để, “trách nhiệm” còn lên cả Liễu Tấn Tài. Chính là sự liên hệ thân thiết vô cùng này, khiến Nghiêm Ngọc Thành không phải thấy “sự qua loa”! … … Liêu Khánh Khai gật đầum lãnh đạm nói: “khiến cho bọn họ nhận thức ra cũng tốt, nếu không, không nhớ nổi bài học… Đồng chí Quang Minh, điều chỉnh nhân sự bên chính quyền tỉnh, các ông đầu tiên đưa ra ý kiến cơ bản, rồi hợp kế với đồng chí Ngọc Thành và bộ tổ chức cẩn thận một chút.” “Tốt thôi, bí thư Liêu, chính quyền sẽ nhanh chóng đưa ra ý kiến.” “Còn về vấn đề xử lý cán bộ thành phố Đại Ninh, thì để thành phố Đại Ninh tự giải quyết, săp xếp. Đồng chí Ngọc Thanhfm ông cũng với bộ tổ chức tỉnh ủy có thể cho bọn họ một vài chỉ điểm.” Liêu Khánh Khai nhìn Nghiêm Ngọc Thành chậm rãi nói. “Được.” Những việc do sự cố chất lượng quảng trường Thiên Mã gây nên phải nó là “một loạt hiệu ứng.”