Chương 372: Mê cục của thành phố Đại Ninh

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Nhiệm vụ học tập chủ yếu của đồng chí Liễu Tuấn chính là chuẩn bị tốt nghiệp, điều này khiến cho Liễu Tuấn có đủ cớ để không lên lớp, ví dụ tìm tư liệu… thậm chí đều không cần lúc nào thông báo cho Khương lão tiên sinh. Thật ra mà nói, Liễu Tuấn cũng không phải là thích trốn học, mà thực sự là có một chút việc bận. Về công, bố của Liễu Tuấn vừa mới nhận chức bí thư thành phố Đại Ninh, đang cần mở phạm vi, Liễu nha nội rất muốn giúp bố một tay. Về tư, cần phải rời khỏi thành phố Đại Ninh, cũng phải sắp xếp cho Lương Xảo, tối thiếu cũng cần phải đi cùng với cô ấy. Ngoài ra cũng phải qua lại chỗ Hà Mộng Doanh. Từ lần trước nắm tay Hà đại tiểu thư trên đại lộ Giải Phóng, Liễu đại thiếu gia cơ bản cũng như là truyền một tín hiệu khá rõ ràng. Mặc dù Liễu Tuấn vẫn còn thủ chặt phòng tuyến cuối cùng, tuy nhiên độ khó càng ngày càng lớn. Hà Mộng Doanh thậm chí nói muốn “tìm lại cảm giác yêu thương trở về”. Câu nói này Liễu Tuấn nghe không tránh phải có phần hãi hùng khiếp vía. Nhưng mà ngoài sự ngạc nhiên ra, từ sâu trong đáy lòng lại cũng có một tình cảm không diễn tả được. Những cảm giác mang của Hà Mộng Doanh mang đến cho Liễu Tuấn quả thật rất kì diệu. Hiển nhiên, lực của Liễu Tuấn vẫn sẽ đặt ở bên thành phố Đại Ninh. Vị trí của bố anh ta ngồi không ngồi được, sau này còn có thể hay không tiến thêm bước nữa, không những rất quan trọng đối với Liễu Tuấn, đối với rất nhiều người khác đều rất quan trọng. Nói ra, Liễu Tấn Tài được nhiệm chức bí thư thị ủy Đại Ninh, bề ngoài là bình thường, thực ra thì là cùng cấp đề bạt. Mặc dù thành phố Bảo Châu những năm gần đây phát triển vô cùng mạnh mẽ, từng bước biến đổi không ngừng, rốt cuộc chỉ là “tân quí”.Trung ương đề bạt Liễu Tấn Tài tiến cấp phó bộ, càng nhiều hơn là đối sự cho phép của cá nhân ông ta, mà không là đối với sự cho phép của thành phố Bảo Châu. Trong đại đa số người dân, thành phố Bảo Châu vẫn là một thành phố cấp quận, nhiều nhất chỉ là thành phố cấp quận tiến bộ khá nhanh mà thôi, bí thư thị ủy Bảo Châu trở thành thường ủy tỉnh ủy, chỉ là “số ít”, chứ không có nghĩa thành phố Bảo Châu có danh là thành phố cấp phó tỉnh. Mà thành phố Đại Ninh là thành phố tỉnh, dù không phân định rõ là thành phố cấp phó tỉnh, nhưng nhiều lần đảm nhiệm bí thư thị trưởng đều là tài giỏi, tối thiểu quan trường ở tỉnh xem thành phố Đại Ninh là thành phố cấp phó tỉnh để đối đãi. Rất nhiều thành phố tỉnh của tỉnh, bí thư thị ủy thậm chí là do phó bị thư tỉnh ủy kiêm nhiệm. Tấn Tài tân phó bộ Tấn, trong thường ủy tỉnh ủy xếp danh tận cùng, thậm chí xếp sau thư kí trưởng tỉnh ủy. Sauk hi được điều làm bí thư thị ủy Đại Ninh, tên mặc dù xếp sau nhưng là lại không còn là hàng sau cùng. Xếp danh trong quan trường từ trước đến giờ rất được coi trọng. Cũng nói là, từ giờ phút này trở đi, Liễu Tấn Tài mới chính thức trở thành lãnh đạo tỉnh ủy trong mắt người khác. Không còn là lãnh đạo trên danh nghĩa nữa. Tham gia hội nghị thường ủy tỉnh ỉu cũng không chỉ là giơ tay thôi, mà còn có quyền nói chính thức trong ban tỉnh ủy. Đối với Liễu Tấn Tài đến đây đảm nhiệm, rất nhiều cán bộ, đặc biệt là các cán bộ thành phố Đại Ninh, điều đó vừa là vui vừa là buồn. Vui là Đại Ninh trong vị trí tỉnh N vẫn là độc nhất vô nhị, Giữ chắc cảm giác ưu việt của mọi người hơn nữa cũng có rất nhiều điều tốt thực sự. cán bộ thành phố khác điều đến thành phố Đại Ninh. Mặc dù là bình điều, mọi người đều cho rằng cán bộ thành phố Đại Ninh rất ít khi bị điều đến thành phố khác. Một ngay bị điều đi, cấp bậc giường như đều sẽ điều chỉnh. Ví dụ phó thị trưởng thành phố Đại Ninh, mặc dù không là hưởng thụ đại ngỗ cấp phóng chính, nhưng nếu bị điều đến thành phố khác, thông thường sẽ làm thị trưởng. Giả thiết không có sự điều chỉnh đề bạt này, sẽ mãi khiến cho người đương sự chán nản. Cho rằng đây là lãnh đạo cấp cao không tín nhiệm mình nữa. Mà cán bộ khác cũng sẽ đoán là vị an hem này vì sao mà “thất sủng”. Sau đó tự giác kéo giãn khoảng cách, để tránh rước họa vào thân. Giả sử Liễu Tấn Tài không được điều đi, tiếp tục ở lại vị trí bí thư thị ủy Bảo Châu. Thời gian dài có nghĩa là tỉnh N có thêm một thành phố có thể tương đương với thành phố Đại Ninh. Cảm giác ưu việt của cán bộ thành phố Đại Ninh sẽ không còn. Cái gọi là “tiềm qui tắc” cũng có khả năng bị phá vỡ. Vậy có thể liên can đến lợi ích bản thân của quá nhiều người. Còn về buồn, như vậy càng không cần phải nói nữa. Hồ Vi Dân ở thành phố Đại Ninh nhiều nay, từ cao đến thấp, hình thành một mạng mối quan hệ rất phức tạp cũng rất to lớn, rất nhiều cán bộ hiện có của thành phố Đại Ninh đều là một thành viên của mang mối quan hệ này, hơn nữa lại chiếm vị trí hết sức quan trọng. Bí thư mới lên nhiệm, nhất định cần nháo bài lại từ đầu. Điều này là không thể tránh khỏi. Bất cứ một người vị trí cấp trên nào, nếu không có sự cổ vũ của lự lương thân thiết của mình, không cần nói mở rộng đổi mới, thành tích làm ra chói mắt chính là muốn thủ thành, điều này cũng hết sức khó khăn. Một bước không cẩn thân, liền vào thế cục khó, bó tay bó chân, hoàn toàn không có cách nào tiến triển. Cuối cùng bị lãnh đạo cấp trên nhận định năng lực không đủ, còn cần rèn luyện. Kỳ hạn rèn luyện này thông thường là “cả đời”. Nhân sự quan trường càng thay đổi, cũng rất bình thường. Tuyệt ít có người đủ khả năng đuổi theo một vị lãnh đạo, vì thế mới có cách nói “Nhất triêu thiên tử, nhất triêu thần”. Lãnh đạo chủ yếu mới cũ càng thay đổi, đối với một vài cán bộ mà nói thì đó là “ác mộng”, đối với một vài cán bộ khác thì đó lại là cơ hội hiếm có. Đương nhiên, người phía trước chủ yếu vừa là người được lợi ích, người phía sau chủ yếu là người buồn bực, không thành. Một vài “người lọc lõi” thành thục biết các phương thức vận tác trên quan trường, không phải là hoàn toàn không có sách ứng phó. Trừ phi là “giai đoạn quan sát” sau khi lợi dụng tân bí thư nhiêm chức thể hiện bản thân, một lần nữa đứng vào đội mà thôi. Làm tốt, không chừng còn có thể được nhiều chỗ tốt hơn nữa. Rốt cuộc tân bí thư cần bồi dưỡng cán bộ của mình cũng không thể toàn theo cán bộ từ ngoài điều vào, nhiều lúc còn cần người trong đội ngũ cán bộ hiện có. Tuy nhiên tình hình của thành phố Đại Ninh khá đặc biệt. Bí thư tiền nhiệm Hồ Vi Dân lại không phải điều đi ra tỉnh N, vẫn nhận chức trong tỉnh, hơn nữa theo cũ là thường ủy tỉnh ủy thực quyền, không hề chen vào đại hội đại biểu nhân dân tỉnh hay là hiệp hội chính quyền tỉnh, bài danh thậm chí còn cao hơn trước. Điều này lại gây ra vấn đề rồi. Bí thư Hồ vẫn còn ở đây, liệu có thể “biểu thị trung ý” một các tùy tiện với bí thư Liễu sao? Bất cứ người nào đều biết, bí thư Liễu và bí thư Hồ không phải rất hợp nhau. Không nên đến lúc chưa được lòng bí thư Liễu, lại đắc tội với bí thư Hồ. Thật là làm khó người quá. Hiển nhiên, thật sự cảm thấy khó giải quyết nhất vẫn là bí thư Liễu. Trong thư phòng nhà Nghiêm Ngọc Thành lại một lần nữa sương khói lờ mờ. Nghiêm Ngọc Thành, Liễu Tấn Tài, Liễu Tuấn ba người, trên miệng đều ngậm thuốc lá. Trong cốc trà trước mặt ba người đều đầy lá trà. Liễu Tuấn người “quân sư” này theo như trước lại kiêm phục vụ tạm thời, để không chốc chốc đứng dậy chạy đi chạy lại, dứt khoát đã để một bình nước bên chân, trước mặt bày một bình lá trà, trà của ai hết thì lập tức rót đầy. “Trung ương sắp xếp như thế này, Hồ Vi Dân, ha ha…” Liễu Tuấn lắc đầu. “Hồ Vi Dân là người công tác đảng vụ lâu năm sắp xếp ông ta đi chính pháp ủy cũng xem là “tri nhân thiện nhâm”…” Nghiêm Ngọc Thành lãnh đạm nói. Liễu Tuấn dẹt miêng, không muốn nói nhiều. Liêu Khánh Khai lại rõ ràng không có lỗi trong việc đề lên cấp trên, vì sự tình “quảng trường thương nghiệp Thiên Mã” Vi Dân không thích hợp ở lại tỉnh N thêm, kiến nghị trung ương sắp xếp lại công việc của ông ta. Nhưng kết quả cuối cùng vẫn là Hồ Vi Dân ở lại. Kỳ thực nói trắng ra, vẫn là nhu cầu “thăng bằng”. Đối với tỉnh N, phe phái của Hồ Vi Dân sẽ không dễ dàng từ bỏ. Một ngày Hồ Vi Dân bị điều đi, lực lượng hệ Hồ sẽ gặp phải sự suy yếu rất lớn, hình thành cục diện hệ Liêu “độc đại”. Tình huống này không phải là các lãnh đạo muốn nhìn thấy. “Hồ Vi Dân đã ở lại rồi, xem có thể ở vị trí trưởng phòng công an này làm văn kiện.” Liễu Tấn Tài hút một hơi, chậm rãi nói. Nghiêm Ngọc Thành hơi gật đầu, trước mắt Liễu Tuấn bỗng sáng lên. Hồ Vi Dân mới nắm chính pháp ủy, cũng đối mặt với tình hình như Liễu Tấn Tài, thanh lý cán bộ nòng cốt cũ của Long Thiết Quân, sau đó mới dễ thi triển quyền cước. Mà trưởng phòng công an, vị trí này hiên nhiên là vị trí đầu tiên Hồ Vi Dân để ý đến. Trưởng phòng Chương với Nghiêm không đối phó, cũng không là trên tuyến Hồ Vi Dân, hơn nữa sắp hết hai nhiệm kì, sớm muộn gì cũng điều rời đi. Hồ Vi Dân nhất định sẽ lợi dụng cơ hội nay, chức trưởng phòng công an sẽ thay người của mình vào hoặc dứt khoát tự kiêm. “Để cho Lão Chương làm hết hai nhiệm kì!” Ngọc Thành nói. Nghiêm Ngọc Thành thản nhiên nói: “Lý do?” Liễu Tấn Tài ánh mắt cũng sáng lên nhìn con trai. Liễu Tuấn cười nói: “cái này gọi là mâu thuẫn dời đi.” Nghiêm Ngọc Thành và Liễu Tấn Tài bèn mỉm cười, đối với việc này hết sức hài lòng. “Tiểu tử, hiểu được cách lựa chọn, lại có tiến bộ rồi.” Nghiêm Ngọc Thành thậm chí cười khen một câu. Liễu Tấn Tài “ừ” một tiếng, nói: “tuy nhiên bây giờ cần lựa chọn người, không được để Hồ Vi Dân cướp mất cơ hội.” Liễu Tuấn nghĩ một lát, nói: “theo con, người được chọn này để cho Trương Quang Minh xem xét là tốt nhất.”