Chương 100
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Nghịch thiên cải mệnh, cưỡng ép hồi sinh một vị thần đã chết, điều đó không khác gì chuyện kiến càng cố làm lung lay một cây đại thụ hay nói đúng hơn là lấy trứng chọi đá.“
Mệnh suy (nhất)
“Ngươi quá phận rồi, Tiểu Ẩn.”
Âm thanh hờ hững của Vu Úc Ly vang lên bên tai, ý thức của Thích Ẩn bị một lực mạnh mẽ đẩy ra, hắn mở mắt thì thấy khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của bé trai ở trước mặt. Thích Ẩn vẫn còn đang đắm chìm trong nỗi bi thương của Vu Úc Ly, gò má lạnh lẽo, hắn giơ tay lên sờ thử, chẳng biết nước mắt đã thấm ướt mặt từ khi nào.
Hóa ra kẻ có tội không phải là Vu Úc Ly, mà là Bạch Lộc. Hắn nhớ rõ Bạch Lộc từng nói Phục Hy hạ lệnh cấm không cho đại thần can thiệp vào chuyện của trần gian. Bạch Lộc phạm lệnh cấm của Phục Hy, vì thế nên mới bị Phục Hy chinh phạt. Bạch Lộc là một tội thần, nhưng ngài ấy là tín ngưỡng của Nam Cương, không thể phạm sai lầm, không thể có tội. Thần vu bóp méo sự thật lịch sử, hết thảy tội lỗi đều đẩy lên đầu Vu Úc Ly. Người này thay thần của hắn ta gánh tội, bị nhốt vào tượng vàng, vĩnh viễn bất tử, đời đời kiếp kiếp không thể giải thoát.
“Đúng là một đứa trẻ lớn mật, ta đã xem thường ngươi rồi.” Vu Úc Ly buông hắn ra, chậm rãi bay lên không trung. Hắn ta là một vị quân tử nhã nhặn biết kiềm chế, tức giận chỉ thoáng qua giây lát rồi lại quay về dáng vẻ ôn hòa lễ nghĩa. Chỉ là đôi mắt xám xịt đang cụp xuống kia có hương vị lạnh lẽo như sương thu. Hắn hờ hững nói: “Phong ấn gương trăng đã được giải, các ngươi có thể rời đi. Tiểu Ẩn, thời gian của ngươi không còn nhiều. Lần tới chúng ta gặp lại là lúc ta sẽ mang thân thể của ngươi đi.”
Ánh đao như thu thủy chợt xẹt qua giữa không trung, trực tiếp đâm xuyên thân thể của Vu Úc Ly. Cơ thể hắn ta xuất hiện một đường nứt từ vai trái xuống hông lưng, vết nứt rất gãy gọt, sau đó chia làm đôi. Phía sau khe hở là Phù Lam đang cầm đao đứng đó. Nhưng thân thể nứt vỡ của Vu Úc Ly cũng không rơi xuống, thậm chí nụ cười xinh đẹp trên khuôn mặt cũng chẳng giảm đi phần nào.
“Bọn nhỏ, sau này còn gặp lại.” Hắn ta dịu dàng nói.
Thân thể gầy yếu kia bốc hơi như làn khói mỏng, cuối cùng hóa thành một con rối nhỏ cỡ bàn tay bị cắt làm đôi rơi lộp độp xuống đất. Mèo đen chui ra khỏi đường hầm, nhanh chóng chạy tới dùng mũi ủn ủn con rối kia, sau đó nói: “Quả nhiên là rối gỗ vu cổ. Tên này không dùng chân thân đến đây, đây là con rối giả thân của hắn ta.”
Thích Ẩn chống kiếm phun ra một ngụm máu. Chỉ việc khuếch đại kinh mạch điều khiến hai mươi bóng kiếm mà đã khiến thân thể suy yếu đến mức này, không biết lúc trước làm sao mà tiểu sư thúc có thể cầm cự được nữa. Mẹ nó, vốn định kiểm tra xem tử huyệt của Vu Úc Ly nằm ở đâu, vậy mà vẫn không thu hoạch được gì. Đau đớn lan tràn khắp kinh mạch trên cơ thể, thân thể Thích Ẩn dần trở nên tê dại, không còn cảm nhận được cảm giác đau nữa. Hắn lắc đầu mấy cái, cảnh tượng trước mắt dần dần mơ hồ, sau đó thân thể ngã phịch xuống đất, không còn biết trời trăng gì nữa.
Cửu Cai, Uyên Sơn.
Những ma vật trong bóng tối kích động, chúng phà ra hơi thở lạnh lẽo tựa loài rắn phun nọc độc. Tất cả bọn chúng đang nhìn chằm chằm con rối bị đứt làm đôi giữa trung tâm đại điện. Rối gỗ vu cổ chia thành hai con mẫu tử, người thi thuật dùng tơ tằm thao túng con rối mẹ, con rối con ở bên kia sẽ bắt chước hành động theo nó. Tiếng hít thở của ma vật càng lúc càng dồn dập, bóng của chúng khuếch đại dưới mặt đất trở nên vô cùng dữ tợn, nếu có người hiểu ma vật sẽ biết ngay đây là cơn thịnh nộ của quần ma đang ẩn mình trong bóng tối.
Nơi này là một cung điện cao ngất, tên là Quy Khư, được xây dựng bởi hai cha con ma long Vi Sinh đã chết. Bốn vách tường được xây bằng nham thạch màu đen xì, không có mái vòm, ngẩng đầu lên nhìn sẽ thấy hàng tỉ tỉ sao trời trên Vĩnh Dạ Thiên. Ánh sao vươn vãi xuống cung điện, soi rọi bóng trắng đang ngồi quỳ trên đài cao. Người kia đang ôm một cây đàn màu trắng, đội nón có màn che bằng lụa trắng tinh thật dài rũ xuống đầu gối, loáng thoáng có thể thấy được dung mạo đẹp đẽ bên trong nó.
“Bọn ta cho ngươi nơi che chở, cho ngươi vị trí đại tư tế Cửu Cai, giúp ngươi từ một tội đồ Vu Úc Ly bị thần linh đuổi giết trở thành tư tế Cửu Cai cao cao tại thượng Nguyên Như Kỳ. Ngươi đừng quên, đây là một giao dịch, bọn ta muốn ngươi giết con quái vật Phù Lam, báo thù cho quân chủ tiền nhiệm, nhưng ngươi đã phụ sự kỳ vọng của bọn ta.” Một bóng đen cực lớn bao trùm lên đỉnh đầu hắn, kéo dài về phía trước rồi lắp kín cả đài cao.
“Gì mà thần vu mấy ngàn năm, cũng chỉ có thế thôi.” Có ma vật trong góc cười nhạo, tiếng cười của nó the thé chói tai, “Ngươi nói ngươi muốn hồi sinh đại thần Bạch Lộc, ban máu thần cho chúng ta, nhưng vì sao cứ mãi trì hoãn không chịu ra tay? Ta thấy chẳng qua chỉ là phô trương thanh thế, đùa giỡn bọn ta như con khỉ thôi.”
Tiếng xì xào sôi nổi trong bóng tối, dường như tất cả đều tán đồng lời của ma vật kia.
Ma vật đó lại âm hiểm cười nói: “Chi bằng tặng hắn cho ta đi, rượu ủ càng lâu càng nồng, hắn sống từng tuổi này nhất định sẽ có một phong vị đặc biệt. Để cho ta hưởng dụng, sau đó nuốt chửng máu thịt hắn, chiếm lấy túi da mỹ mạo vô song kia.”
“Tâm Nguyệt Hồ, câm miệng.”
Bóng đen quanh quẩn trên đỉnh đầu Vu Úc Ly, tựa như đám mây đen nặng nề áp xuống khiến cho người ta không thở nổi. Nhưng vị mặc y phục trắng kia vẫn ngồi đó không nhúc nhích, như thể hết thảy âm thanh ồn ào bên tai đều không hề tồn tại, như thể cả đất trời đang chìm trong tĩnh lặng.
“Thần vu đại nhân kính mến, ngươi vô dụng với bọn ta rồi.” Bóng đen đột nhiên tản ra khắp nơi, khói đen ngưng tụ thành thực chất tựa thủy triều mãnh liệt chia thành hàng chục luồng chảy khắp đại điện Quy Khư, sau đó tấn công vào bóng dáng gầy yếu kia. Làn sóng thổi bay màn lụa che của đấu lạp* rồi hất nó văng ra xa, lụa trắng bay lật phật như cánh bướm đập trong gió.
Đấu lạp (nón có màn lụa che)