Chương 111
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Báo thù,” Thích Linh Xu thấp giọng nói, “Đệ ấy đi báo thù.”
Đầu bạc (nhất)
Thích Linh Xu vác kiếm, hờ hững liếc đám sơn yêu đó, đoạn hỏi: “Đường nào đến Cửu Cai?”
Đám sơn yêu run như cầy sấy, nhao nhao nói: “Thiếu hiệp tha mạng, bọn ta chỉ là mấy con sơn yêu hoang dã, ngay cả trại Đại Vương cũng chưa từng đi ngang, đừng nói chi là Cửu Cai.”
“Đúng vậy đúng vậy, yêu bướm hoành hành, khắp nơi đều là xác sống, bọn ta không có thức ăn, nhịn đói mười ngày rồi. Bần cùng sinh đạo tặc mới dám dòm ngó mấy vị tiên trưởng này.” Sơn yêu nước mắt nước mũi tèm lem kể lể, “Thiếu hiệp tha bọn ta một mạng đi, sau này bọn ta có đói chết cũng không dám ra ngoài hại người nữa!”
“Không biết, vậy thì vô dụng.” Thích Linh Xu nói.
Luồng khí đen tà ma trên người y bỗng nhiên cuồn cuộn dâng lên rồi lao về phía đám sơn yêu đó. Chỉ trong nháy mắt, máu thịt của bầy sơn yêu đã bị hút khô, biến thành những túi da khô quắt. Vân Tri lắp bắp kinh hãi, hút máu tu luyện là điều tối kỵ, mặc dù yêu ma đạt được cảnh giới rất nhanh, song không khác gì đang bước đi bên bờ vực thẳm, sơ ý một chút là sa ngã, biến thành quái vật mất trí. Sát khí trên người y sừng sững như núi, mơ hồ ẩn chứa điềm xấu màu máu, có lẽ là đã tu luyện được một thời gian.
“Thích Linh Xu, ma đầu nhà ngươi dám vác mặt đến đây à!” Một đệ tử mặt chữ điền đứng bên cạnh cầm kiếm hét to, “Uổng công ngày xưa ta lấy ngươi làm đạo tiêu, treo tranh của ngươi ở đầu giường ngày ngày chiêm ngưỡng. Những bài luận ngươi viết ta đều có thể đọc thuộc làu làu! Bây giờ nhìn bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ của ngươi xem, ngươi còn mặt mũi gì đến gặp ta, ngày nào đó xuống suối vàng, ngươi có mặt mũi gì đi gặp Nguyên Vi trưởng lão sư tôn của ngươi chứ!”
Thích Linh Xu cau màu, đoạn cười khẩy: “Ngươi là ai, liên quan gì đến ta? Chỉ bằng ngươi mà cũng dám nhắc đến tên sư tôn ta?”
Vừa dứt lời, kiếm Vấn Tuyết lập tức lao ra khỏi vỏ, ánh kiếm lạnh lẽo như sương phóng lên cao. Thoáng chốc trong rừng như có một trận gió tuyết thổi qua, ánh kiếm lạnh thấu xương ào ạt rơi xuống. Thế giới đột nhiên trở nên trắng xóa ảm đạm, các đệ tử biến sắc, ánh kiếm diễm lệ như thế, không một ai trong bọn họ là đối thủ của Thích Linh Xu. Vân Tri đau đầu đỡ trán, đã đánh không lại rồi mà còn phải chọc tức người ta mới chịu hả!
Tay phải bấm tay niệm chú, kiếm Hữu Hối gào thét bay ra từ dưới mũi chân, chia thành hai mươi thanh kiếm quấn lấy những ánh kiếm loá mắt kia. Âm thanh keng keng vang lên liên tục, tất cả các ánh kiếm bị chệch khỏi quỹ đạo ban đầu của nó, tre trúc xung quanh bị cắt gọt sạch sẽ.
Vân Tri nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhìn người thanh niên âm u kia rồi nhếch miệng cười một cái, mặt mày thả lỏng, thần thái xán lạn.
“Đã lâu không gặp, có nhớ ta không, tiểu sư thúc?”
“…” Thích Linh Xu thấy hắn thì có hơi sửng sốt, màu máu dữ tợn của ấn tâm ma tan đi vài phần. Thích Linh Xu cau mày, thấp giọng nói: “Là ngươi.”
Vân Tri đang định mở miệng, đệ tử mặt chữ điền kia lại hét lớn: “Thích Linh Xu, vậy mà ngươi thật sự xuống tay giết người! Ngày xưa ta ngưỡng mộ ngươi bao nhiêu, bây giờ lại hối hận bấy nhiêu! Hôm nay ta nhất định phải thay mặt chính đạo thanh lý môn hộ!”
Sắc mặt Thích Linh Xu chợt thay đổi, y cười khẩy: “Hay cho hai chữ chính đạo!”
Vân Tri chưa bao giờ thấy vẻ mặt hung ác nham hiểm của y như vậy, thằng nhóc Thích Linh Xu này có tiếng là một quân tử, đạo tiêu tiên môn, giữ mình đoan chính, cho dù có tức giận cũng không bao giờ quá phận. Ấn tâm ma trên trán y lập tức đỏ rực như máu, khí đen trên người như thủy triều chảy xiết. Cái tên Chung Cổ Sơn ngu ngốc này, Vân Tri tức muốn hộc máu. Thấy kiếm Vấn Tuyết sắp ra khỏi vỏ, Vân Tri vội rảo bước tiến lên phía trước ngăn giữa y và đệ tử Chung Cổ Sơn, nói: “Tiểu sư thúc, mục đích lần này ta về là để gặp ngươi. Chúng ta mặc kệ đám đần này được không, đi uống rượu nha!”
“Tránh ra.” Ánh mắt Thích Linh Xu lạnh lẽo.
“Không chịu không chịu,” Vân Tri chơi xấu, “Làm sao, không lẽ ngươi định đánh cả ta à? Không có lý lẽ gì hết, ta ngàn dặm xa xôi đến tìm ngươi mà ngươi còn ra tay với cả ta!”
“Tránh ra.” Thích Linh Xu lặp lại lần thứ hai.
Thích Linh Xu của hôm nay hoàn toàn khác với ngày xưa, đôi mắt kia chẳng khác gì đắm trong hồ băng lạnh lẽo, chỉ liếc một cái đã khiến lòng người rét lạnh.
Vân Tri buông tiếng thở dài: “Tiểu sư thúc, nếu ngươi thật sự giết đám người này sẽ không quay đầu được nữa đâu.”
Thích Linh Xu trầm mặc thật lâu, dưới ánh mặt trời, y đứng đó hệt như một gốc trúc cô độc.
“Vân Tri, Phù Lam có tội gì, Thích Ẩn có tội gì? Có ai cho bọn họ cơ hội không?” Thích Linh Xu ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt tiêu điều như có băng tuyết ngàn năm bao phủ, “Ta đã không thể quay đầu được nữa rồi, cũng không muốn quay đầu lại. Niệm tình cảm ngày xưa ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, đánh hay chạy?”
“Đương nhiên là đánh!” Đệ tử mặt chữ điền kia lập tức nhảy ra, gã rút kiếm đứng bên cạnh Vân Tri, “Đạo hữu, ta chiến cùng với huynh!”
Vân Tri bất đắc dĩ ngoái lỗ tai, xoay sang nói với đám ngốc đang đứng dưới tàng cây phía sau lưng: “Các ngươi mau chạy đi, quải tên đần này theo luôn. Lát nữa gã mà mất mạng thì ta không lo nổi đâu.”
Các đệ tử nhanh chóng tiến lên bịt miệng gã nọ lại rồi lôi hắn chạy như bay. Vân Tri xoay mặt lại, chậm rãi rút kiếm ra, kiếm Hữu Hối như thủy ngân chảy róc rách ra khỏi vỏ.
“Tiểu sư thúc, hai ta cứ phải rút kiếm tương tàn sao?” Vân Tri thấp giọng nói.
“Ta và ngươi không chung đường.”
“Thôi được.” Vân Tri ném vỏ kiếm xuống, mũi kiếm dán trên tay như một mảng thu thủy, “Mời!”
Kiếm Vấn Tuyết lần nữa ra khỏi vỏ, ánh kiếm bùng nổ trong khu rừng hệt như những hoa tuyết mịn rơi xuống đầu. Tất cả ánh kiếm đều nhắm về phía một bóng dáng, đó là Vân Tri đang đứng im như một khúc gỗ cách đó không xa. Tên kia giống như ngủ mất rồi vậy, mũi kiếm giấu sau khuỷu tay không hề nhúc nhích. Kiếm Vấn Tuyết lướt sát mặt đất, nơi nào nó đi qua cỏ cây nơi đó bị cắt đứt ngang hông, khi thế kiếm mãnh liệt chỉ còn cách Vân Tri ba bước, đột nhiên chàng trai kia động đậy, kiếm Hữu Hối chấn động làn tuyết đang buông xuống, uốn éo xuyên qua màn mưa tuyết lao thẳng về phía mặt của Thích Linh Xu.
Hắn không có ngủ, cũng không phải ngẩn người, hắn đang đợi khoảnh khắc bóng kiếm tới gần là lúc định được khoảng cách trực diện giữa hắn và Thích Linh Xu, sau đó tấn công!
Không có bóng kiếm lòe loẹt, cũng không có ánh kiếm kinh thế, chỉ duy nhất một thanh kiếm Hữu Hối chợt lóe lên như tia chớp rồi phóng về phía Thích Linh Xu trong nháy mắt. Đây mới là thực lực chân chính của Vân Tri, cái tên chẳng khác gì lưu manh này chưa từng có tiếng tăm tốt đẹp gì trong tiên môn, các trưởng bối nhắc đến hắn toàn là uống rượu dưới trăng nói chuyện phong nguyệt, nói hắn lúc nào cũng hi hi ha ha không chịu làm việc đàng hoàng, cuối cùng còn lau mồ hôi lo lắng thay cho tiền đồ của Phượng Hoàn nữa chứ. Không một ai biết rằng hắn mới là thiên tài kiếm đạo chân chính, thiên phú của hắn thậm chí còn vượt mặt cả Thích Linh Xu!
Đáng tiếc, đối thủ bây giờ của hắn không phải là đạo tiêu tiên môn đứng trên đài Thức Kiếm luận đạo La Thiên vào nửa năm trước, mà là kiếm ma Nhược Thủy, Thích Linh Xu.
Khi cách gương mặt Thích Linh Xu chừng một tấc, kiếm Hữu Hối dừng lại, ma khí vờn quanh người y như thực chất cản trở bước tiến của Hữu Hối.
“Chiêu này không phải kiếm pháp Phượng Hoàn.” Sắc mặt của Thích Linh Xu không hề thay đổi khi đối diện với gió lạnh trước mặt.
“Không sai, là ta tự nghĩ ra.” Vân Tri nói, “Ta cứ một mực đòi về nhân gian, sư phụ trục xuất ta khỏi sư môn, không thể dùng kiếm pháp của thầy, đành phải tự nghĩ ra vậy.”
“…” Thích Linh Xu khẽ cụp mi, “Chiêu này rất hay, nó tên là gì?”
Vân Tri đột nhiên nhướng mày cười bảo, “Nghe hay á, đây chính là đại chiêu mà ta không ăn không uống trầm tư suy nghĩ suốt mấy năm trời đó. Tên đầy đủ là Tiểu Sư Thúc Thập Bát Mô[1], ban nãy cái ngươi thấy là thức thứ nhất thức mở đầu – Tóc Mai Của Người.
[1] Thập Bát Mô (Mười tám điệu sờ) là một bài thơ trong bộ truyện Lộc Đỉnh Ký của tác giả Kim Dung, được đặc tả qua cảnh Vi Tiểu Bảo vừa đại chiến với mỹ nhân vừa hát Thập Bát Mô (Vân Tri chán sống