Chương 121

Dương Tố
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. “Dù trôi qua biết bao năm tháng, đi qua bao nhiêu núi sông, huynh ấy vĩnh viễn lặng lẽ và trong trẻo như thế.” Quy lam (nhất) “Thu buồm! Thu buồm!” Thích Ẩn mới vừa tỉnh lại, gió lớn càn quét qua thuyền cổ, khiến hắn như bị ai đó tát mạnh một cái. Hắn dùng tay che mặt lại, vất vả mở mắt ra thì thấy nơi nơi gió mưa bão bùng, thuyền cổ Bạch Vu đã ra khỏi khe hở thời gian và đến nhân gian. Bão tuyết hoành hành, hạt tuyết to như sỏi cát rơi xuống, vòm trời như một cái nồi đen xì u ám ụp xuống đỉnh đầu. Thích Linh Xu và Vân Tri cùng bấm tay niệm chú điều khiển con thuyền, cuồng phong và hạt tuyết len lỏi vào quần áo bọn họ, thoáng chốc cả hai đều biến thành người tuyết. Nữ La dốc hết sức bình sinh kéo dây buồm, song vẫn chẳng thấm vào đâu, bèn la to: “Không thu cánh buồm lại nổi!” Bão tuyết càng lúc càng lớn, phù chú trên cánh buồm lần lượt nổ tung, thân thuyền chao đảo mất khống chế. Thích Ẩn muốn vận hành linh lực, nhưng lồng ngực đau đớn vô cùng, một luồng gió ập tới, Thích Ẩn đứng không vững, cả người bị trượt ra khỏi mạn thuyền. Thời khắc nguy cấp hắn nhanh tay bắt lấy mạn thuyền, gió tuyết chui vào cổ họng, hắn cảm thấy mình hệt như một cái túi bị rách treo lủng lẳng trên thuyền. “Thích Ẩn!” Thích Linh Xu lớn tiếng gọi hắn. “Chưa chết đâu, các ngươi đừng lo cho ta, điều khiển thuyền đi!” Thích Ẩn rống ngược lại. Bạch Lộc trôi lềnh bềnh trong tâm hải Thích Ẩn, bình tĩnh nói: “Các ngươi cố gắng nhé, tiểu gia ngủ một giấc trước đã.” Gió thổi càng lúc càng lớn, cột buồm kêu răng rắc một tiếng, những vết nứt bắt đầu lan ra. Một trận gió tuyết khác lại ập đến, cột buồm hoàn toàn gãy đôi, cánh buồm bị gió cuốn bay về phía bọn họ. Mọi người nhanh chóng nằm xuống, cánh buồm rách xẹt qua sàn thuyền rồi quét tới đuôi thuyền, Thích Ẩn nghiến răng dùng sức bám một tay vào thành thuyền. Cánh buồm lớn lướt qua đỉnh đầu hắn rồi bay vào gió tuyết vô tận. “Hắc Tử, còn sống thì *** một cái nghe xem nào!” Vân Tri đứng lên, tiếp tục bấm tay niệm chú. “*** ông nội ngươi!” Thích Ẩn mắng to, tay phải túm mép thuyền định leo lên trên. Thích Linh Xu và Vân Tri tiếp tục niệm chú quyết, thân thuyền ngừng nghiêng rồi từ từ lật thẳng lại. Gió tuyết gào thét, tầm nhìn đen như mực, ngoại trừ hạt tuyết che trời lấp đất thì không nhìn thấy thứ gì nữa cả. Đột nhiên thân thuyền rung lắc, cánh bên phải của thuyền cổ bị đập nát, những mảnh xác gỗ theo gió bay đến, có vài cái xẹt qua mặt Thích Ẩn, suýt nữa hắn đã bị gió hất ra ngoài, bèn lớn giọng mắng: “Sao lại thế này!” “Tông vào núi,” Vân Tri rống to, “Bỏ thuyền ngự kiếm!” Vừa dứt lời, một bóng đen khổng lồ từ trên đầu ụp xuống, Thích Ẩn lập tức hiểu ra ngay đó là cái gì, là một hòn núi tuyết cao ngất ngưởng. Gió tuyết che khuất tầm nhìn của bọn họ, nên mọi người không hề phát hiện rằng mình vẫn luôn đâm đầu về phía ngọn núi tuyết này. Giờ thuyền cổ tông vào núi tuyết, như thể một tiếng sấm rền vang giáng xuống đỉnh đầu, thế giới thủng một lỗ thật lớn. Cú va chạm dẫn tới tuyết lở, núi tuyết sụp đổ hoàn toàn, tuyết như thủy triều ào ào trút xuống. Giữa thế giới lạnh lẽo, hai luồng sáng đồng thời xuất hiện, Vân Tri và Thích Linh Xu cùng ngự kiếm bay lên. Nhưng chẳng mấy chốc đã bị gió tuyết nhấn chìm. Thích Ẩn bị tuyết bao phủ, mũi miệng bị những hạt tuyết lạnh lấp đầy. Hắn từ bỏ chống cự, xung lượng tuyết lở quá lớn, hắn tựa như con kiến giữa mùa nước lũ, chỉ đành thả trôi theo dòng chảy mặc số phận. Trời đất tối mù, hắn không mở mắt ra được, bèn quát lớn: “Bạch Lộc, những người khác ở đâu!” “Sườn tây bắc, ba trăm bước,…” Bạch Lộc ngáp một cái, “Giờ thành bốn trăm bước rồi.” Thích Ẩn dốc hết sức bình sinh xoay người, sau đó trượt xuống sườn phía tây nam. Bên dưới tuyết lở rào rạt, lại là một vách núi tuyết. Thích Ẩn rút đao Thập Tự vàng ra liều mạng đâm vào, định len vào vách núi ổn định thân mình. Nhưng lớp tuyết quá dày, đâm cả buổi trời chỉ toàn thấy tuyết lở xuống. Khi hắn sắp sửa rơi xuống, một luồng sáng chợt lóe lên trong đêm tối, Thích Linh Xu đạp kiếm phá gió tuyết lao ra, tay phải cầm dây trói tiên đang cột Vân Tri. Thích Linh Xu cột dây trói tiên quá vội, cả người Vân Tri bị buột như cái bánh màn thầu lôi đi suốt dọc đường, miệng ngậm một đống tuyết. Hai người lướt qua Thích Ẩn, Vân Tri giơ hai chân quắp lấy hắn, ba người nối bằng một sợi dây cùng nhau bay lên trời rồi lao thẳng xuống vách núi. Ra khỏi gió tuyết, tầm nhìn lập tức rõ ràng hơn rất nhiều, trước mắt là một khe núi chật hẹp, tuyết như rồng rắn đang cuồn cuộn đổ xuống, nom hệt như một thác nước trắng xóa. Vì lực bay quá lớn nên thân kiếm lảo đảo giữa không trung, Thích Linh Xu cố gắng ngự kiếm, Thích Ẩn bị Vân Tri túm quay mòng mòng đến nỗi đầu váng mắt hoa. “Nữ La và Miêu gia đâu!” Thích Ẩn rống to. “Bà ở đây!” Thích Ẩn vừa nói xong, Nữ La đã bị gió tuyết thổi tới, mèo đen túm chặt tóc ả, một hồ ly một mèo lướt qua Thích Ẩn rơi thẳng xuống vách núi. “Miêu gia ngươi còn sống!” Vân Tri kêu to. “Sắp chết nữa rồi!” Mèo đen rên. “Cẩu tặc! Cho mượn lực tí!” Thích Ẩn hô lớn. Vân Tri lập tức hiểu ý, bèn bắt lấy một góc, nghiêng người rồi quăng Thích Ẩn về phía đối diện vách núi tuyết. Thời gian vừa khéo Thích Ẩn và Nữ La giao nhau trên không trung, Nữ La vừa thấy hắn thì run sợ trong lòng, hô lớn: “Đừng đá mặt!” Thích Ẩn đá mạnh một cái, Nữ La thét lớn văng ngược ra ngoài, tiện thể túm lấy mèo đen rồi hai người cùng va vào sườn núi tuyết phía đối diện. Tốc độ của bọn họ chậm lại, đoạn lăn vài vòng rồi vùi đầu vào đống tuyết. Thích Linh Xu ở bên này cũng vững kiếm, bay vút qua hốt lấy Thích Ẩn, Vân Tri dùng chân quắp hắn một lần nữa, sau đó cả ba cùng bay về phía đối diện. Tất cả mọi người đều mệt đến nỗi thở không ra hơi, nằm vật ra nền tuyết thở dốc. Thích Ẩn ngồi dậy, xác thuyền cổ Bạch Vu chia năm xẻ bảy rơi xuống trước mặt, sau đó hòa cùng tuyết trắng hỗn loạn lăn xuống vực sâu không đáy. “Thần tiên tỷ tỷ đã nói gì nhỉ? Chúng ta phải lên thuyền mới có thể quay lại đúng không.” Vân Tri rướn cổ nhìn đống xác thuyền kia, “Thôi cũng được, những năm cuối đời của chúng ta sẽ trôi qua ở nơi này. Không sao, không xác sống không yêu bướm, chúng ta tìm tên ngốc, sau đó thành lập một Ma Kiếm Tông, năm trăm sau chúng ta chính là tổ sư gia rồi!” Nữ La buồn bực nói: “Tất cả là tại lão quái kia, ta vốn định đi tìm mùa xuân thứ hai cho mình, ai ngờ trời xui đất khiến tới cái chỗ quái quỷ này.” Nói đoạn liếc mắt đưa tình với Thích Ẩn, “Tiểu đệ, huynh tẩu đệ kế*, không ấy hai ta ở bên nhau đi.” *Huynh tẩu đệ kế (ở một số tỉnh Việt Nam còn gọi là tục nối dây): sau khi chồng chết thì người phụ nữ buộc phải lấy em/anh trai của chồng mình. “Xéo,” Thích Ẩn đứng dậy nhìn ra xa địa thế xung quanh mình, “Thần nữ đưa chúng ta đến nơi này, có lẽ là không cách ca ta xa lắm đâu, tìm ca ta rồi tính tiếp.” “Tiểu sư thúc, cởi trói cho ta trước được không.” Vân Tri nằm uốn éo trên mặt đất. Thích Linh Xu nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Tự cởi.” Dõi mắt nhìn về nơi xa, khe núi trắng xóa, bão tuyết dày đặc. Bọn họ trượt ra khỏi cơn bão tuyết đang gào thét, song lại không biết mình đang ở đâu. Muốn tìm Phù Lam cứ đi về hướng thần điện Phục Hy là được. Nhưng núi Cửu Nghi trải dài hàng nghìn dặm, rốt cuộc chỗ nào mới là nơi thần điện Phục Hy tọa lạc? Thích Ẩn nhíu mày, trong lòng dần dần sốt ruột. Có lẽ giờ này Phù Lam đang một mình lặn lội ở nơi nào đó giữa dãy núi hùng vĩ này, nhưng Thích Ẩn lại không có cách nào đến bên cạnh y được. Mèo đen cảm nhận được sự lo lắng của hắn, bèn nhảy lên vai hắn rồi nói: ““《 Hải Nội Trung Châu Chí 》 ghi lại, ‘Cửu Nghi có Linh Sơn, thần vu lên xuống ở nơi đó.’ Tương truyền rằng thần vu của Phục Hy thông qua nơi này để lên cõi thần giới, mỗi lần đến đều phải tay trái cầm rắn đỏ, tay phải cầm rắn xanh, bước lên Linh Sơn yết kiến đại thần Phục Hy. Linh Sơn trong sách cổ được gọi là ‘Thang trời’, còn cõi thần giới gọi là Thiên Đình. Nói cách khác, Linh Sơn là cầu thang nối giữa Thiên Đình và nhân gian, và sự giao tiếp giữa thần linh và con người bắt nguồn từ nơi này.” “Bọn họ lấy rắn làm gì?” Nữ La hỏi. “Có lẽ là một loại nghi thức cổ xưa. Trên thực tế, dựa theo thuyết pháp ‘Tuyệt địa thông thiên’ của Vu Úc Ly, tổ tiên phàm nhân trước đây căn bản khó mà nhìn thấy thần linh, những câu chuyện về thần bọn họ ghi lại rất có thể là phán đoán hoặc hư cấu. Nhưng, thông qua lời hư cấu của bọn họ, chúng ta có thể phỏng đoán nơi thần điện xuất hiện.” Mèo đen ôm vuốt nghiêm túc nói, “Bé con, nếu ngươi là thần vu của Phục Hy, ngươi sẽ xây dựng thần điện ở đâu?” “Linh Sơn có thể lên trời, đương nhiên là xây ở Linh Sơn.” Thích Ẩn nói. “Này không phải phí lời sao, chúng ta có biết Linh Sơn ở đâu đâu.” Nữ La nói. Thích Ẩn nhìn bầu trời phía xa xa, hướng ngược lại với ngọn núi họ đâm vào, tuyết trắng mênh mang bao phủ một ngọn núi hùng vĩ, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời trông dữ tợn như một con thú hoang đang phi nước đại. Đó là ngọn núi cao nhất giữa dãy núi tuyết bốn phía, cao đến mức nhìn không thấy đỉnh. Thích Ẩn thấp giọng nói: “Để có thể lên trời, đương nhiên là… nơi cao nhất!” Phương hướng đã định, mọi người xuất phát đi về phía Linh Sơn. Vân Tri nhảy tưng tưng ở phía sau kêu rên: “Ê, ê, ta chưa được cởi trói mà! Tiểu sư thúc! Tiểu sư thúc!” Thích Linh Xu không để ý hắn, đạp lên kiếm Vấn Tuyết bay đi mất. Cuối cùng là mèo đen ra vuốt giúp đỡ, Vân Tri mới được tự do. Không biết có phải vì tiểu sư thúc nhập ma mà dạo này thích đối chọi với Vân Tri không, Thích Ẩn cứ cảm thấy y cố ý. Linh lực vẫn chưa thể vận chuyển được, Thích Ẩn đi ké kiếm Hữu Hối của Vân Tri, mọi người cùng nhau bay về phía Linh Sơn. Núi cao tuyết lạnh, dù mọi người đã đổi sang quần áo dày, mở kết giới chống lạnh ra nhưng vẫn không kìm được mà run lập cập. Bọn họ bay giữa gió tuyết và sương mù lượn lờ trên mặt đất, khắp nơi đều là một màu xám xịt. Vì tránh lạc đường, mọi người buột dây trói tiên trên eo rồi nối lại với nhau. Gió gào thét bốn phía, gió chui vào cổ áo như những con dao nhỏ. Tuyết trắng bay tán loạn, nhìn sơ tưởng như cờ trắng phấp phới đầy trời. Bay được hai canh giờ, Thích Linh Xu và Vân Tri đều thấm mệt, vì để tiết kiệm linh lực nên bọn họ đành cước bộ. Mọi người cách nhau khoảng mấy chục bước nối đuôi nhau mà đi, tránh để người phía trước lăn xuống rồi cuốn cả người phía sau theo. Bôn ba được một canh giờ, Thích Linh Xu đi đầu bỗng ngừng lại rồi nói: “Kỳ quái.” Vân Tri lau tuyết trên mặt, “Thời gian không đúng, theo như quan sát trước đó, chúng ta ngự kiếm hai canh giờ đáng lẽ là phải tới rồi. Nhưng bây giờ chúng ta còn đi thêm một canh giờ mà không thấy gì cả.” “Có sai hướng không?” Thích Ẩn hỏi. “Không,” Thích Linh Xu trầm giọng nói, “Chúng ta vẫn luôn đi về phía nam, tuyệt đối không sai.” Đương lúc nói chuyện, bỗng dưng Nữ La khịt khịt mũi, đoạn ‘Chậc’ một tiếng, “Không ngờ ở chỗ quỷ quái này lại có người khác đến.” Mèo đen cũng hít hít cái mũi, “Có phàm nhân.” Thích Ẩn cũng nghe được hơi thở của người sống theo gió tuyết thổi tới, ở ngay hướng đông nam cách đó không xa. Thần nữ từng nói ngày trước có vô số tiên sĩ đạo môn và yêu ma Nam Cương đặt chân vào lòng núi Cửu Nghi vì khát cầu bí bảo của thần linh, nói vậy chắc chắn là những người này đến tìm bí cảnh. Bây giờ lạc đường, nói không chừng đi về phía bọn họ sẽ có cơ hội xoay chuyển. Mọi người nín thở, mò mẫm đi về phía trước. Ven hồ bị đóng băng ở phía trước, bọn họ tìm thấy một đội nhân mã. Những người đó dựng lều trên nền tuyết, đục lỗ trên mặt hồ để lấy nước và đốt lửa ở các khoảng đất trống. Có cả trai lẫn gái đi qua đi lại, Thích Ẩn đếm sơ sơ chừng mười người, đều ăn mặc theo kiểu tiên môn đạo gia, bạch y đeo kiếm, y chang Thích Linh Xu. Vân Tri quan sát một phen, đoạn cười nói: “Xem ra chúng ta không cần trông cậy bọn họ đưa đến Linh Sơn rồi.” “Sao?” Thích Ẩn hỏi. Vân Tri hất hàm về phía giá phơi quần áo chỗ bãi đất trống, “Là bếp lửa và giá phơi quần áo, bọn họ ở đây mấy ngày rồi, hẳn là bị mắc kẹt.” Thích Ẩn nhìn kỹ một lần nữa, sau đó lắc đầu nói: “Không đúng, lều nhiều như vậy, nhưng lại chỉ có mười người, vậy là vẫn còn những người khác không có ở trong trại, tính theo số lượng lều trại thì số người đó ít nhất cũng phải mười người trở lên. Có lẽ bọn họ là binh mã đi đầu, lương thảo theo sau, nơi này chỉ là cứ điểm tiếp tế lương khô của bọn họ.” Phía trước bỗng nhiên ồn ào, tất cả mọi người tụ về một chỗ, có người kêu lên: “Quay lại rồi! Quay lại rồi!” Thích Ẩn khịt mũi, ngửi được một mùi máu tươi tanh nồng. Bây giờ năm giác quan của hắn nhạy hơn ngày trước rất nhiều, tuy cách xa mấy chục bước nhưng mùi máu tươi kia vẫn nồng nặc khủng khiếp. Có người bị thương, hơn nữa còn rất nặng. Dựa theo kinh nghiệm trong thần mộ và thần điện Ba Sơn, nơi càng nguy hiểm càng có khả năng là thần điện Phục Hy, cho nên cần phải biết người bị thương đó đã đến nơi nào. Mọi người thoáng nhìn nhau, sau đó quyết định hiện thân. Mới vừa bay qua sườn dốc tuyết, những người đó phát hiện ra bọn họ, liền nhao nhao lộ ra thần sắc cảnh giác. Một người trung niên mặt dài râu trắng hỏi: “Chư vị dừng bước, chẳng biết là cao nhân phương nào lại hiện thân ở đây?” Vân Tri bước lên chắp tay thi lễ, đoạn nói: “Vân Tri dưới tòa chân nhân Tử Hư Sơn Ô, ra mắt chư vị đồng đạo. Đây là sư đệ sư muội của ta, bọn ta thâm nhập bí cảnh bị lạc đường, thỉnh cầu đạo hữu ra tay tương trợ.” Một người con gái mặt tròn mắt hạnh ở phía sau nói: “Các ngươi đến từ khe núi cống rãnh nào mà cũng dám đến bí cảnh Cửu Nghi? Còn tên kia,” nàng bĩu môi nhìn Thích Ẩn, “Mắt hắn làm sao thế?” “Vị sư muội này có chỗ không biết,” Vân Tri nâng tay áo che mặt, bày ra vẻ bi thương, “Đệ đệ này của ta bị tật mắt bẩm sinh, lúc còn nhỏ bị cha mẹ vứt xuống sông, xuôi theo dòng chảy được sư phụ ta nhặt lên, phải ăn phân uống nước tiểu mà trưởng thành. Đáng tiếc là vì có vẻ ngoài dị thường, từ bé đã bị người khác xa lánh chỉ trỏ, vừa ra khỏi cửa đã bị người ta xem là yêu quái. Chúng ta không còn cách nào khác, nghe nói núi Cửu Nghi là địa giới chốn thần tiên, thầm nghĩ có thể đến thử vận may, nhờ thần tiên lão gia trị bệnh lạ cho sư đệ này của ta hay không.” Thích Ẩn im lặng đứng đó nhìn Vân Tri múa mồm. Vân Tri nâng cánh tay Thích Ẩn lên, nước mắt chực rơi: “Mọi người nhìn đi, sư đệ ta lúc trừ yêu vì tránh thoát yêu quái nên bị nó cắn đứt cánh tay trái. Tuy lòng đệ ấy mang chúng sinh trong thiên hạ, nhưng vì có vẻ ngoài dị dạng nên vẫn bị người ta châm chọc mỉa mai. Tại hạ thấy vị sư muội này có dung mạo xinh đẹp, ắt hẳn là tâm địa thiện lương, nhất định sẽ không kỳ thị bộ dạng của sư đệ ta như những kẻ khác đâu nhỉ.” Ngoại trừ khi sư diệt tổ thì tuyệt học của Phượng Hoàn còn có chiêu yếu thế bán thảm này. Nữ La che miệng cười trộm: “Bản lĩnh trợn mắt nói dối của Vân tiểu lang quân đúng là khiến người ta cảm thán mà.” Thích Linh Xu thản nhiên nói: “Cũng đáng yêu.” Nữ La nhìn y như thấy quỷ. Bị Vân Tri trách móc một phen, cô gái kia sửng sốt một lúc lâu mới ấp úng nói: “Đương nhiên rồi, ta đâu phải loại người trông mặt mà bắt hình dong chứ!” Sau khi nghe xong câu chuyện, ai nấy đều vô cùng thổn thức. Làm quen một hồi mới biết lai lịch của nhóm người này, hóa ra đều là Chung Cổ Sơn. Người đàn ông trung niên ban nãy tên Ngu Lâm Tiên, là giới luật trưởng lão của Chung Cổ Sơn, cô gái kia là đồ đệ của lão. Trong đội ngũ còn dẫn theo vài người của Côn Luân Sơn, đi đầu là Mộ Dung Tuyết, tên nghe như con gái, thật ra lại là một chàng trai. Núi Cửu Nghi được ghi chép lại trong sách cổ từ rất lâu về trước, đáng tiếc ngọn núi này bị tuyết bao phủ quanh năm, cực kỳ nguy hiểm. Người đạo môn thường có sở thích tìm kiếm động thiên phúc địa, mong mỏi có duyên tương ngộ thần tiên, ít nhất thì cũng phải nhặt được một danh kiếm thượng cổ. Nửa năm trước Chung Cổ và Côn Luân phái một đội ngũ tiến vào núi Cửu Nghi, song không có lấy một người trở ra. Lần này bọn họ thâm nhập hiểm cảnh chủ yếu là để tìm nhóm người lúc trước. Đội ngũ này có hơn phân nửa là huynh đệ tỷ muội của nhóm người kia, đồng môn đích truyền, trưởng lão dắt đội trước là sư huynh chi trưởng của Ngu Lâm Tiên. Thích Ẩn hỏi bọn họ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, ai đã trở về? Vẻ mặt Ngu Lâm Tiên rõ bi thương, lão xoay người, cho bọn họ nhìn thứ gì đã trở về. Trên nền tuyết trắng xóa đầy những phần còn lại của tứ chi bị cắt cụt, đa phần đều là cánh tay. Mỗi gốc chi bị cụt đều bị dây trói tiên buột lại, được nối với một cọc gỗ giữa trời tuyết. Máu tươi đỏ chói mắt chảy từ gốc chi kéo dài đến nơi sâu trong tuyết lẫn sương mù. Thích Ẩn vừa thấy liền rõ, lập tức chau mày. “Các ngươi có biết vì sao ban nãy chúng ta lại cảnh giác với các ngươi như vậy không?” Ngu Lâm Tiên thở dài, “Bởi vì các ngươi xuất hiện từ bên trong màn sương tuyết. Lúc chúng ta đến đây không hề có sương mù, sau đó sương mù mới xuất hiện, mọi thứ đều thay đổi. Đầu tiên là phương hướng, cho dù đi về phía nào, đi bao lâu bao xa cũng không thể ra khỏi làn tuyết lẫn sương mù này. Tiếp theo là người chết, chúng ta cột dây thừng lên người đồng môn rồi phái bọn họ đi dò đường. Lấy doanh địa làm điểm khởi đầu, cứ đi thẳng về phía trước thì chắn chắn sẽ không quay về lối cũ.” Thích Ẩn hiểu ý tưởng của lão, nếu một người lang thang trong rừng không có mục tiêu thì rất có khả năng sẽ đánh một vòng, còn khi cột dây thừng sau lưng rồi đi về phía ngược lại sẽ tránh được việc đi thành vòng tròn. Vân Tri nháy mắt với hắn, hai người bọn họ rất ăn ý, Thích Ẩn biết Vân Tri muốn hỏi cái gì. Có lẽ là hắn cảm thấy sương tuyết này rất giống với sương trắng Ba Sơn nên rất có khả năng là thần hầu của Phục Hy cũng không chừng. Nhưng không phải thế, Thích Ẩn không hề cảm nhận được bất cứ hơi thở nào của thần hầu cả. “Tám hướng, mỗi hướng hai người chiếu ứng cho nhau. Nhưng tất cả bọn họ đều bỏ mạng, chỉ để lại đống hài cốt này.” Ngu Lâm Tiên chậm rãi nói, “Bên trong sương mù có quái vật, nó ăn thịt người.” “Các ngươi bị vây khốn bao lâu rồi?” Thích Ẩn hỏi. “Năm ngày, ròng năm ngày trời.” Thoạt nhìn Ngu Lâm Tiên rất tiều tụy. Thích Ẩn kiểm tra tất cả phần gốc chi bị cụt, bỗng phát hiện có sợi dây thừng trống không, không có hài cốt buột vào. Ngu Lâm Tiên cũng chú ý tới gốc dây thừng kia, nói: “Có lẽ đã bị yêu quái cắn đứt. “Không,” Có đệ tử nói, “Dây trói tiên không bị đứt, vẫn còn nguyên.” “Cũng không có vết máu,” Thích Ẩn sờ dây thừng, “Là người đó tự cởi dây.” Vân Tri vuốt cằm trầm tư: “Vì sao hắn ta lại cởi dây trói chứ? Nếu gặp nguy hiểm đánh không lại, không phải là nên chạy về sao?” Ngu Sư Sư trợn mắt nói: “Ai biết hắn nghĩ gì? Kẻ này vốn không phải người của bọn ta, là cao nhân mà sư phụ ta rước từ đâu về không biết. Có cao không thì không biết, nhưng lại cực kỳ quái dị. Cả ngày chẳng nói chẳng rằng, cũng không thèm đáp lại bọn ta. Có lẽ hắn cảm thấy bọn ta không xứng tầm với hắn, không muốn ở lại với bọn ta nên bỏ đi rồi.” Ngu Lâm Tiên bất đắc dĩ nói: “Sư Sư, con chớ có nói thế! Các con không biết đâu, người trẻ tuổi kia không phải người bình thường.” “Ồ? Sao lại nói thế?” Vân Tri nhướng mày. “Chẳng biết các ngươi có biết chuyện này không, người dân biên giới phía bắc man di, một số thôn xóm sâu trong núi vẫn còn rất mọi rợ, quanh năm sống bằng nghề săn bắn thú. Có những thôn xóm nuôi mấy con dã thú hung mãnh để giúp cho việc săn bắn. Nhưng vì bản tính dã thú khó thuần, sơ sẩy một cái là nó sẽ cắn người của mình gây ra họa lớn. Mỗi năm Chung Cổ bọn ta đều sẽ phái đệ tử đến viếng các thôn xóm đó, dạy cho bọn họ ít chú pháp tiên gia đơn giản, để bọn họ thuần dưỡng thú săn và mấy loài chim dữ. Hoặc là giúp bọn họ di dời thôn xóm về phía bình nguyên phì nhiêu, sinh sống bằng nghề trồng trọt. Ba tháng trước, bọn ta đến viếng một nơi tên là Thiết Lộc Câu, tuy nơi này nằm sâu bên trong núi Đại Tuyết, song lại màu mỡ hơn bên ngoài rất nhiều. Trước cửa thôn bày bếp lò, ngày nào cũng cháy bừng bừng. Theo bọn họ nói là để sưởi ấm xua giá rét cho người đi đường. Bọn ta cảm thấy dân ở đây thật thà chất phác, bèn vào thôn xem thử thì phát hiện những con thú họ nuôi trong nhà có dấu hiệu hóa yêu.” Thích Ẩn cau mày. Thú vật sống hơn trăm năm sẽ thành quái, quái mở linh trí sẽ thành yêu. Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như uống máu đầu tim của thần linh, người chết có thể sống lại, người sống có thể đạt đến đạo hạnh trăm năm. Nhưng đâu phải nơi nào cũng có thần linh, và máu thần là thứ chỉ có trong truyền thuyết. Hẳn là Thích Ẩn gặp vận cứt chó mới có chuyện Vu Úc Ly đi ngang nhà, sau đó đút hắn uống máu Bạch Lộc. Ngoại trừ việc này thì Thích Ẩn cũng có nghe nói rằng nếu hằng năm uống máu người ăn thịt người thì có thể mở linh trí. Khi còn nhỏ, buổi tối rảnh rỗi không có việc gì làm, dì thường sẽ kể một vài tin đồn thú vị, nói gì mà con chó ở bãi tha ma Tô Châu mở miệng nói tiếng người, mọi người điều tra mới phát hiện là con súc sinh này ăn thịt người chết quá nhiều nên đã biến thành yêu quái. “Bọn ta vừa nhìn là biết ngay không ổn. Tốn hết nước bọt mà bọn họ cũng không chịu nói tình hình là như thế nào. Cuối cùng bọn ta vung kiếm thì bọn họ mới nói. Hóa ra trong bếp lò có thả hương thảo*, bọn họ thu hút lữ khách rồi đánh mê người ta, sau đó trói người ta lại làm mồi cho thú nuôi trong nhà. Mà cái đêm trước khi bọn ta đến, đã có một lữ khách bị dụ vào động thú. Bọn họ nói trước khi kẻ đó bị trói đưa vào động thú đã bị bọn họ đánh đứt gân tay gân chân, trên cổ tay còn bị rạch một đao lấy máu. Yêu ma thấy máu sẽ hóa rồ, dù thế nào đi nữa thì chắc chắn hắn không thể sống sót. Bọn ta cực kỳ tức giận, bèn vội vã chạy tới động thú. Nhưng khi đến nơi thì chỉ thấy xác yêu thú vươn vãi khắp nơi, không con nào may mắn còn sống, máu trên mặt đất đã khô. Thế mà lại có một chàng trai cả người tắm máu nằm giữa đống thi thể ngủ ngon lành.” Hương thảo