Chương 142
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: Bảo Bảo.
Dưới sự ủng hộ của Bạch Lộc, cuối cùng cải cách cũng được thi hành. Vu Úc Ly coi trọng tiến hành tuần tự, không tùy tiện đẩy nhanh tốc độ. Hắn vẫn áp dụng chính lệnh khai điền, có sửa đổi một chút là nghiêm cấm bộ lạc bắt nô lệ cả ngày vùi đầu trong ruộng công. Ngoài ra hắn hạ lệnh xây trường công, chiêu mộ trẻ con nô lệ vào thần điện làm thần vu dự bị. Tuy đa phần vu chúc đều bất mãn với sắc lệnh này, nhưng Bạch Lộc ngông ngênh đi qua đi lại hai vòng trên đường trong thần điện, khiến mọi người khiếp sợ uy nghiêm của cậu, đám thần vu đành phải ngoan ngoãn làm việc.
Xem như Bạch Lộc hoàn toàn nhúng tay vào chuyện phàm thế, bây giờ Thích Ẩn mới hiểu được ngày xưa ở thần mộ, “Nhúng tay vào thế sự” trong lời của Bạch Lộc là có ý gì, hắn cũng hiểu được cải cách của Vu Úc Ly đến tột cùng là như thế nào.
“Đại thần vu nô lệ”, Vu Úc Ly trở thành truyền kỳ của Nam Cương. Hắn vẫn cứ thức khuya dậy sớm, rồi lại dậy sớm thức khuya, ngọn đèn dầu màu hổ phách trong điện phản chiếu bóng dáng suy tư trang nghiêm của hắn. Nếu đã ngang nhiên vi phạm lệnh cấm của Phục Hy thì Bạch Lộc cũng không còn lý do gì để về Nguyệt Luân Thiên nữa, thế là cậu ngày ngày nằm ườn trên giường nhỏ trong thần điện Bạch Lộc. Nhưng cậu còn buồn chán hơn cả khi xưa, suốt ngày ăn no rửng mỡ chạy đến cung điện của Vu Úc Ly, cái tên kia vẫn đang phê duyệt công văn, không thèm nhìn cậu lấy một cái.
“Đại thần vu, chơi với ta đi!” Bạch Lộc nói.
Vu Úc Ly chau mày tập trung suy nghĩ, vùng thượng du sông Gia Lăng ngập lụt, nhấn chìm vài bộ lạc, hắn rầu chuyện này đã mấy ngày trời.
“Đại thần vu, chơi với ta đi!” Bạch Lộc cất cao giọng.
Nô lệ tộc Huyền Điểu bạo loạn, giết chết thủ lĩnh tộc. Vu Úc Ly đau đầu không thôi, mặc dù xưa nay hắn vẫn luôn thương xót nô lệ, nhưng quốc có quốc pháp, hắn phải treo cổ đám nô lệ này làm hình phạt răn đe mới được.
“Nhãi con, mi có nghe ta nói gì không đó!” Bạch Lộc nổi giận.
“Thần à,” Vu Úc Ly buông công văn trong tay xuống, mỉm cười nói, “Chúng ta chơi một trò chơi đi.”
Hai mắt Bạch Lộc sáng rỡ, cậu hăng hái: “Được á được á, chơi gì dạ?”
“Rất đơn giản,” Vu Úc Ly dựng ngón trỏ lên môi, “Một hai ba người gỗ, ai nói trước người đó thua.”
Bạch Lộc tức muốn hộc máu: “Nếu không phải vì mi xinh đẹp thì tiểu gia đã đánh cho mặt mi sưng như đầu heo rồi!” Dứt lời, cậu phất tay áo bỏ đi.
Cuối cùng Vu Úc Ly cũng có thể yên tĩnh làm việc, Thích Ẩn thấy bộ dạng giống như là nhẹ nhàng thở phào một hơi của hắn. Nhưng không lâu sao, có một tiểu vu chúc lảo đảo chạy vào hô lớn: “A Ly đại nhân, không hay rồi! Thần đang ở chợ đánh nhau với hai tên lang yêu rồi!”
Thần ẩu đả với con dân của mình, cái chuyện hỗn trướng này cũng chỉ có mỗi Bạch Lộc làm được. Vu Úc Ly đích thân đến xách cậu về, tên nhóc này máu nóng dồn lên mặt còn chưa tiêu, giận dữ nói: “Mi ngăn ta lại làm gì, gia mà không đánh cho bọn chúng xì nước tiểu xì cứt thì tên gia viết ngược!”
“Thần à, bọn họ là con dân của người.” Vu Úc Ly cười khổ.
“Cha mẹ có thể xách dép dí theo con trai, sao ta lại không thể đánh bọn họ chứ?” Bạch Lộc nổi giận đùng đùng.
Vu Úc Ly tận tình khuyên nhủ, Bạch Lộc thấy phiền quá bèn đáp qua loa cho xong chuyện, sau đó xoay người đi mất dạng. Vu Úc Ly thấy cậu còn đang nổi nóng nên không nói gì nữa, đoạn nghiêng đầu hỏi tiểu vu chúc nọ: “Vì sao thần lại đánh nhau vậy?”
“Bởi vì…” Tiểu vu chúc lắp bắp không dám nói.
Vu Úc Ly ôn hòa nói: “Không phải sợ, cứ nói thật.”
Tiểu vu chúc lí nhí: “Bởi vì bọn họ tung tin bịa đặt, nói ngài lấy sắc hầu thần mới có được địa vị như bây giờ.”
Vu Úc Ly sửng sốt một lúc lâu, sau đó chuyển ánh mắt nhìn bóng dáng của mình trong gương đồng. Hắn nhớ Bạch Lộc từng nói hắn xinh đẹp, xưa kia khi còn là nô lệ, ngày ngày đầu bù tóc rối, chưa từng chăm chút dung nhan, sau khi vào thần điện rồi thì mải mê học tập trở thành thần vu, chính sự phức tạp, yêu cầu dung mạo phải đoan trang thanh thuần. Hắn không hiểu, hóa ra như vậy được gọi là “Xinh đẹp” sao? Vu Úc Ly có hơi kinh ngạc, bèn hỏi: “Ta đẹp sao?”
Đôi gò má của tiểu vu chúc dần dần ửng đỏ, cậu lén nhìn trộm đại thần vu trước mặt, sau đó cúi gập người thật thấp rồi lớn tiếng nói: “A Ly đại nhân là đại thần vu xinh đẹp nhất mà tiểu nhân từng gặp!” Nói xong mặt cậu đỏ bừng, cậu mặc kệ phản ứng của Vu Úc Ly, che mặt chạy trối chết ra ngoài.
Buổi tối hôm đó, lần đầu tiên Vu Úc Ly bỏ công văn chồng chất như núi đi tìm Bạch Lộc mời cậu ra ngoài dạo chơi.
“Ngày mai lễ chạp[1], A Ly và thần đi xem múa rước thần nhé?”
[1] Lễ chạp: lễ hội cuối năm.
“Hừ,” Bạch Lộc khinh bỉ nhìn lại, “Tiểu gia xem mấy ngàn năm rồi, chán lắm.”
“Ừm…” Vu Úc Ly cúi đầu suy tư, “Vậy đến Vĩnh Dạ Thiên ở Cửu Cai xem trầm tinh lạc nguyệt nhé?”
Bạch Lộc liếc xéo hắn: “Sao mai rảnh vậy, không phê công văn nữa à?”
Vu Úc Ly mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cậu, “Công văn phê mãi không xong, A Ly muốn cùng thần ra ngoài đi dạo một chút.”
Bạch Lộc khoái gần chết mà còn giả vờ giả vịt: “Thật ra thì gần đây tiểu gia bận lắm, mi biết mà, làm thần tiên có rất nhiều chuyện phải làm.” Cậu chắp tay sau lưng, bày ra vẻ ông lớn, “Nhưng mà lần này tiểu gia sẽ nhỉnh chút thời gian chơi với ngươi một lúc vậy.”
Tên nhóc này suốt ngày chơi bời lêu lỏng, không phải đánh nhau đầu đường xó chợ thì cũng là ôm gối ngủ khò khò, có thể bận việc gì chứ? Vu Úc Ly cũng không vạch trần, nghiêm trang gật đầu chắp tay thi lễ: “Đa tạ ân điển của đại thần.”
Bạch Lộc nghênh ngang bước ra ngưỡng cửa, đi được vài bước thì lui ngược lại, chỉ vào Vu Úc Ly nói: “Không được thất hứa đó!”
“Lời hứa với thần, sao dám thất hứa chứ?” Vu Úc Ly cười ấm áp.
Bạch Lộc hài lòng rời đi.
Từ đó về sau, mỗi đêm sau khi Bạch Lộc dạo chơi bên ngoài về thì Vu Úc Ly sẽ lẳng lặng ngồi chờ trước cửa thần điện thổi sáo. Tiếng sáo tựa sợi tơ bông bay khắp vào màn đêm. Tiếng bước chân vụn vặt vang lên, Bạch Lộc rảo bước trên dãy đá rêu phong khoác ánh trăng quay về thần điện. Đại thần vu trẻ tuổi ôm sáo cùng với thần của hắn trở về nhà.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang, Phục Hy biết chuyện Bạch Lộc giáng thế. Đôi mắt vàng to lớn nhiều lần mở ra trong thần điện Bạch Lộc, lời quở trách của Phục Hy càng ngày càng nghiêm khắc. Chư thần liên tục thì thầm giữa mây và núi, Bạch Lộc hành sự ngang ngược khiến chư thiên khiếp sợ. Bạch Lộc không muốn tâm huyết của Vu Úc Ly dã tràng xe cát nên không nghe chư thần khuyên răn. Cuối cùng, Phục Hy giáng xuống núi Cửu Nghi, chiêu cáo chư thần thảo phạt Nam Cương.
Song Thích Ẩn lại biết rằng nhân quả hệt như xe ngựa bị mất dây cương, Phục Hy muốn tìm một con đường sống từ kết cục yêu ma thần người đều diệt vong. Chung quy hết thảy những việc này phải có hi sinh, ông chọn Bạch Lộc. Cái chết của Bạch Lộc không chỉ hoàn thành vận mệnh thần ẩn, mà còn bảo tồn được trái tim sương tuyết của thần. Nó ở thần mộ ba nghìn năm chờ đợi Thích Ẩn trong tương lai đến mổ ngực đổi tim, nhận lấy sức mạnh của thần để tru sát Vu Úc Ly.
Mà khi đó Vu Úc Ly vẫn còn là một đại thần vu cực kì bi thương. Trống đồng vang dội như sấm khắp tứ phương, hắn đau đớn dập đầu trong thần điện Bạch Lộc, tiễn đưa thần hắn chạy về phía bầu trời đỏ rực như máu.
Thiên Hỏa thiêu rụi khung trời phía bắc Nam Cương, chiến tranh giằng co suốt ba năm, ba năm này, vì Thiên Hỏa cháy suốt ngày đêm nên Nam Cương mất đi đêm tối. Đất đai bị đốt khô cằn, đất nung từ Thiên Mục Dã trải dài về phía nam cho đến tận Đại Chiểu ở Nam Hoang. Vô số dân cư mất đồng ruộng, trôi dạt khắp nơi. Yêu ma chiến đấu hăng hái ở tiền tuyến, phàm nhân trời sinh yếu ớt trở thành vật phẩm nuôi dưỡng yêu ma, liên tục được vận chuyển ra tiền tuyến. Phàm nhân đến gần Thiên Mục Dã liều chết xuyên qua chiến trường chạy đến nhân gian. Mà số phàm nhân còn lại trở thành lương thực thực phẩm nên hầu như không còn, sau trận chiến Trời Phạt, Nam Cương không còn phàm nhân nào nữa.
Nam Cương không chịu nổi gánh nặng, dân chúng lầm than, tất cả mũi giáo đều chỉ về phía Vu Úc Ly, chỉ trích hắn mê hoặc thần linh, rước lấy họa đao gươm. Vu Úc Ly không biện hộ, hắn lặng lẽ tháo mặt nạ nai vàng xuống, cởi vũ y thần vu ra, tự chịu đày xuống làm nô lệ. Vu Hành thở dài, phong ấn linh lực tinh thuần của hắn, sau đó lưu đày hắn đến tộc Chúc Cưu ở Đại Chiểu Nam Hoang.
Đó là nơi hoang vu nhất Nam Cương, những cây tùng già cỗi chen chúc nhau trên khe núi xanh mát, gió thổi vi vu, sóng vỗ rì rào mênh mông như làn gió.
Không có ai muốn nói chuyện với hắn, hắn là đại thần vu bị giáng chức, là đầu sỏ gây tội của trận chiến Trời Phạt, cha anh con cháu bách tính vì hắn mà bị điều ra tiền tuyến, bọn họ cần một người để trút giận. Vu Úc Ly im lặng không nói gì, vẫn chịu thương chịu khó. Hắn chữa bệnh cho các nô lệ, cũng giúp bọn họ kéo thuyền khi bọn họ mệt mỏi. Hắn không oán hận, cũng không đau buồn, hắn chỉ một mực chờ đợi chiến tranh kết thúc, dù là thắng lợi hay bại vong, hắn nắm chặt lấy đóa sen máu cầu nguyện cho thần hắn trở về từ phương xa.
Nhưng Vu Úc Ly vẫn rất vui, vì có một đứa trẻ yêu nô gần gũi với hắn. Vu Úc Ly quen cậu bé lúc chữa phong hàn cho cậu, nom bộ dạng chừng năm sáu tuổi, vóc người nhỏ nhắn, khó khăn lắm mới với tới được đầu gối của Vu Úc Ly. Vu Úc Ly nhớ cậu ấy tên là Lan Nhi, là một đóa hoa lan nhỏ, không có cha mẹ, lớn lên như một đứa trẻ hoang. Từ khi Vu Úc Ly giúp cậu trị hết bệnh, cậu cứ im lặng theo sau mông Vu Úc Ly. Vu Úc Ly ngủ trong lều tranh, cậu sẽ ngồi xổm trước cửa thủ vệ. Vu Úc Ly đi hái thảo dược, cậu sẽ bám theo ở xa xa.
Cuối cùng Vu Úc Ly không chịu nổi nữa, bèn hỏi cậu đang làm gì đó?
Bé trai nhỏ nhắn mím môi nói: “Bảo vệ người.”
“Bảo vệ ta?” Vu Úc Ly bật cười.
“Ừm.” Đứa bé nghiêm trang nói, “Người là phàm nhân, rất yếu ớt.”
Vu Úc Ly không giỏi đối phó với trẻ con, đành phải để cậu đi theo mình. Bọn họ trèo đèo lội suối, đi khắp nơi tìm củ tam thất, cây thạch xương bồ cùng với những dược liệu cầm máu khác. Núi đá cao và dốc, đứa bé hụt chân, đang định hô lên thì cổ áo bị người ta xách lên. Cậu bé ngẩng đầu lên thì thấy Vu Úc Ly đang cong mắt cười.
“Con được phàm nhân yếu ớt cứu đó nha.”
Đứa bé: “…”
Củ tam thất