Chương 82
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: Thị.
Đi qua một chặng đường trên núi rồi thêm một chặng đường dưới biển, cuối cùng cũng đã đến được ranh giới Nam Cương. Lấy tay che mắt nhìn ra bên ngoài, đập vào mắt là núi cao sừng sững kéo dài, địa hình ngọn núi trông như con rồng đang nằm, nhấp nhô kéo dài không có điểm dừng. Bọn họ ngự kiếm đi qua dòng sông Gia Lăng, dòng nước màu xanh mai cua phản chiếu màu trời mang sắc xanh tương tự, cỏ tranh cùng cây ngải cứu đang đung đưa bên bờ biển. Mặt trời to tròn đỏ rực mọc lên từ nơi xa xăm, chiếu sáng muôn núi ngàn sông. Cửu đầu điểu kêu la bay ngang qua người bọn họ, bầy yêu quái tập kích bất ngờ ở bên trong núi, khiến cho lũ chim bay tán loạn một góc trời. Trong lòng Thích Ẩn toàn cảm giác hiếm lạ, một tay ôm eo ca hắn, một tay ôm mèo đen cẩn thận từng li từng tí cúi đầu nhìn xuống dưới.
Hắn đã từng nghe qua cái tên Nam Cương này từ rất lâu rồi, đây là một vùng đất bị yêu quái chiếm giữ. Nghe nói nơi này khí độc lan tràn, khắp núi đồi đều là cánh rừng hoang dã đã sinh trưởng trong suốt hàng nghìn hàng trăm năm, trong núi có vô số đầm lầy nơi có những loài muỗi, ruồi, kiến chuyên hút máu người sinh sống. Cho dù là yêu quái hay là người, một khi đã rơi vào thì sẽ biến thành một tấm da khô quắt chỉ trong chớp mắt. Đi về hướng tây nam chính là Thập Vạn Đại Sơn của Nam Cương, ngang dọc toàn là núi và hang, thác nước chảy với tốc độ nhanh vô cùng, có vài chỗ ngay cả yêu quái cũng không đi đến đó. Bên trong có hố trời Cửu Cai, nhìn từ trên cao xuống trông cứ như một con mắt khổng lồ đen thùi. Sâu đến mức không thể đo được, nhìn cũng không thấy được đáy. Ma đao của Vi Sinh Nguyên cắm ở biên giới, kết giới bao phủ, có tu thành yêu quái mang pháp lực cao thâm thì cũng không cách nào bước qua được.
Trước tiên bọn họ quay về Hoành Sơn để nghỉ ngơi chỉnh đốn. Nơi đây là lãnh địa của Phù Lam, nhóm yêu quái Nam Cương mọc lên như nấm mọc sau mưa, chúng chia thành những địa bàn khác nhau, các bên thường hay chinh chiến. Thực ra đối với Thích Ẩn mà nói thì cứ như hắc bang đánh đập nhau để tranh giành địa bàn vậy. Hai năm trước Phù Lam chặt đầu của ma long Vi Sinh Nguyên rồi trở thành cộng chủ yêu ma, yêu quái bèn lấy Hoành Sơn tặng cho Phù Lam. Nghe đâu cho đến tận bây giờ, lãnh địa của Phù Lam vẫn chưa có bất kì con yêu ma nào dám đến khiêu chiến. Đương nhiên cũng có thể là do Hoành Sơn quá nhỏ, mấy tên thủ lĩnh kia không thèm để ý đến làm gì.
Thích Ẩn cũng không ôm hy vọng gì với hoàng cung của Phù Lam, Phù Lam nghèo như vậy, gì mà cung thành lầu cao, binh lính yêu quái hầu hạ, mười phần thì có tới tám chín phần là không có nổi một thứ gì cả. Sự thật đã chứng minh Thích Ẩn đoán không sai, hắn xách tay nải đứng trước một thôn trại toàn là nhà sàn. Thôn trại đứng sừng sững ở giữa chừng Hoành Sơn, hiên nhà làm bằng ngói màu xanh, hành lang gỗ sam cong cong đi về hướng lan can đứng ngay sát nước. Địa hình rất dốc, từng tầng của nhà sàn chồng chất lên nhau, giương mắt nhìn một cái, lầu tre ở phía trên giống như là xây trên đỉnh đầu của của căn nhà tre ở bên dưới.
Vừa bước vào thôn trại, đập vào mắt là một dãy túp lều làm bằng vải thô, bên dưới mỗi túp lều đều có một cái lu, phía trên dựng hai tấm gỗ dài. Đây là nhà xí do mèo đen bố trí để yêu quái ở trong làng đỡ phải đi vệ sinh lung tung.
Phù Lam kéo Thích Ẩn vào trại, bọn họ bước qua bậc thềm đá vôi vừa hẹp vừa dốc, hai bên toàn là nhà sàn cao sừng sững. Bên trên có đủ loại yêu quái lớn nhỏ đang thò đầu ra nhìn, còn có người dắt cả gia đình ra ngồi xổm trên mái nhà, cảm thấy vô cùng mới mẻ nhìn về phía Thích Ẩn.
“Đó là người phàm sao? Hắn là giống đực hay giống cái vậy?”
“Mẹ ta nói ngực bự, mông vểnh thì là giống cái, mông của hắn vểnh vậy, chắc chắn là giống cái.”
Thích Ẩn: “…”
Nhà sàn của Phù Làm nằm ở chỗ cao nhất, tổng cộng có ba tầng, xây theo kiểu yết sơn đỉnh[1], chân vểnh mái cong, dưới mái hiên còn treo đèn lồng đỏ cũ kĩ. Ở ngay chính giữa là nhà chính, phía trong có một cái lò sưởi tối hù, hai bên là chỗ để ngủ cùng với một chiếc thang gỗ từ lầu hai dẫn thẳng đến chỗ đường đá. Lầu thấp nhất dùng để nuôi gà, vịt, tấm hàng rào bện bằng trúc đá, bên trong toàn là rơm rạ. Phù Lam đẩy hàng rào ra nhìn tới nhìn lui rồi nói: “Gà con, vịt con đâu mất tiêu rồi.”
[1]Yết Sơn Đỉnh (歇山顶): một kiểu kiến trúc phần mái của cung điện. Kiểu này phần mái có tổng cộng 9 đường gờ nóc, gồm 1 gờ chính ở giữa gọi là “chính tích” 正脊, 4 gờ nhỏ hai bên gọi là “thuỳ tích” 垂脊 và 4 gờ nhỏ nối tiếp gọi là “thương tích” 戗脊, vì thế kiểu kiến trúc này còn được gọi là “cửu tích đính” 九脊顶. Do bởi từ 2 đầu của gờ giữa chạy xuống mái, đến giữa thì gãy khúc chia làm 2 phần “thuỳ tích” và “thương tích”, giống như nghỉ một lúc cho nên có tên gọi là “Yết sơn đính” (Yết 歇 có nghĩa là nghỉ).