Chương 198: Đường về (5)
Tán thưởng thì cứ Tán thưởng. Bây giờ Lý Nhàn thật sự vẫn còn đau đầu về việc xử trí Độc Cô Chân và Tiết Vạn Triệt như thế nào. Nói mượn gió bẻ măng cũng được, nói qua cầu rút ván cũng được. Hai người đó nhất định là không thể ở lại quá lâu. Tiết Vạn Triệt mặc dù nhìn thì rất giống con nhà võ đơn thuần, cơ mưu không thâm sâu. Nhưng Lý Nhàn lại tuyệt đối không xem nhẹ bất kì đối thủ nào của mình. Mà Độc Cô Chân so với Tiết Vạn Triệt phức tạp hơn nhiều.
Thậm chí Lý Nhàn có thể khẳng định, trong toàn đội ngũ, người đầu tiên có thể nhìn ra chút manh mối từ trong lời nói của người vừa bị giết tất nhiên chính là Độc Cô Chân. Không sai. Buổi trưa Lý Nhàn nói những lời như vậy chính là để làm thay đổi tư tưởng đám bại binh của Đại Tuỳ. Để dung nhập vào ý thức của bọn họ rằng Đại Tuỳ đã vứt bỏ bọn họ rồi, Đại nghiệp Hoàng đế Dương Quảng đã vứt bỏ bọn họ. Trên đường quay về, việc mà Lý Nhàn phải làm không chỉ là việc dẫn họ về mà còn muốn tẩy não bọn họ.
Theo tình hình trước mắt, tất cả đều diễn ra vô cùng thuận lợi.
Với điều kiện đầu tiên là, nếu như Độc Cô Chân và Tiết Vạn Triệt không gây rối.
Hai người đó vẫn còn có một sự ảnh hưởng nhất định trong đội ngũ, đặc biệt là Tiết Vạn Triệt. Đối với Lý Nhàn mà nói, giải quyết vấn đề này như thế nào là một chuyện rất đau đầu. Nếu như Lý Nhàn thêm một chút “lòng lang dạ sói”, hắn hoàn toàn có thể giải quyết gọn, khiến Tiết Vạn Triệt và Độc Cô Chân thoạt nhìn sẽ rất giống như là chết trận. Nhưng vào thời khắc này Lý Nhàn không muốn làm như vậy. Dù gì bây giờ vẫn đang ở trong đất của Cao Cú Lệ, giết người như vậy, Lý Nhàn không làm được.
Giết người thì dễ nhưng Lý Nhàn là người có nguyên tắc.
Lúc trước và lời nói của Độc Cô Chân thoạt thấy thì rất đơn giản, đơn giản có phần nhàm chán. Nhưng Lý Nhàn biết mình đã biểu hiện thái độ rõ ràng cho Độc Cô Chân biết, mà Độc Cô Chân rõ ràng cũng hiểu ý của hắn. Nhưng lựa chọn của Độc Cô Chân thật sự là sự lựa chọn thông minh nhất, khiến Lý Nhàn không thể không bái phục. Hai người đều là người thông minh, cơ bản không cần nói quá rõ. Lý Nhàn nói trong vòng 200 dặm trước mặt không có nguồn nước, cho nên nước cũng phải uống tiết kiệm. Nghĩa là “ngươi nên rời đi rồi, trên đường bảo trọng”. Vì vậy câu trả lời của Độc Cô Chân là “tôi vẫn chưa muốn chết.”
Đúng vậy. Rời khỏi đại đội, cho dù là Lý Nhàn không phái người chặn giết bọn họ giữa đường, nói không chừng cũng sẽ bị người Cao Cú Lệ vây giết. Dù sao trong tay gã cũng không có một phần bản đồ để quay trở về bờ sông Liêu Thuỷ. Cho dù là người Cao Cú Lệ đến vây đuổi bại binh Đại Tuỳ, nhưng không có lương thực, Độc Cô Chân cũng không muốn làm ma đói.
Cho nên ý mà hắn để lộ ra là, ta mới không đi.
Không đi thì không đi, chỉ cần ngươi không gây rắc rối cho ta. Nếu như Độc Cô Chân đủ thông minh thì sẽ không lựa chọn đối đầu với mình vào thời khắc này. Nếu như Độc Cô Chân không đủ thông minh, vậy thì cũng chỉ coi như là Kỷ Hạo Thiên thứ hai của Yến Sơn trại mà thôi.
Lý Nhàn chưa bao giờ có cảm giác mình là chính nhân quân tử. Bởi vì trong thời đại này kỳ thực chính nhân quân tử sẽ không có cuộc sống quá tốt.
Chậm rãi đi đến một sườn núi cao, Lý Nhàn nằm ngửa trên sườn núi nghỉ ngơi, nhắm mắt lại lặng im suy nghĩ, dần dần sự mệt mỏi bắt đầu xông tới, mơ mơ màng màng. Vậy mà Lý Nhàn lại ngủ thiếp đi.
Trong vòng 50 mét bên cạnh Lý Nhàn, chí ít có hai mươi thân binh cầm đao hộ vệ.
Mà trong vòng mười thước quanh Lý Nhàn, năm mật điệp Phi Hổ quân bí mật mai phục vô cùng tốt.
Đây là do Lạc Phó và Thiết Lão Lang sắp xếp. Vào lúc này, sự an toàn của Lý Nhàn là quan trọng nhất. Quân viễn chinh của Đại Tuỳ bại rồi, nhưng đường thắng lợi của bọn họ giờ mới bắt đầu. Vô tình, đám người Thiết Lão Lang đã quên mất Lý Nhàn vẫn chỉ là một cậu thiếu niên mới mười lăm tuổi. Trong suy nghĩ của bọn họ, trải qua chuyến Liêu Đông này, Lý Nhàn đã thực sự trở thành một thủ lĩnh mà bọn họ tôn kính. Bất kể là võ lực hay là trí óc, sự biểu hiện của Lý Nhàn chắc chắn làm người ta phải “rửa mắt mà nhìn.”
Bọn họ cũng đã dần dần quên đi người thiếu niên vẫn còn có vẻ hơi ngây ngô trên thảo nguyên đó.
Mà trong lòng nhớ rõ, chuyến đi Liêu Đông này, sự cơ trí và thâm trầm của Lý Nhàn bắt đầu hình thành từ một năm trước. Vì chuyến đi Cao Cú Lệ lần này, sự bố trí của Lý Nhàn có thể trước khi đuổi đến Cự Dã Trạch. Sau khi diệt trừ Kỉ Hạo Thiên, thành lập Phi Hổ quân, v..v. đều là làm nền cho lần tới Liêu Đông này. Thoạt nhìn từng bước từng bước thì rất đơn giản. Nhưng bọn người Thiết Lão Lang đều biết, đổi lại là họ làm chắc chắn sẽ không thể hoàn hảo được.
Người thiếu niên trẻ đã trở thành một lãnh tụ chân chính, một người đáng để bọn họ tôn kính và tin cậy.
Thiết Lão Lang ngồi trên một hòn đá lớn cách lý Nhàn không xa. Sự an toàn của Lý Nhàn, y và đám người Lạc Phó đã bàn bạc. Mấy người thay phiên đem thân binh hộ vệ bên cạnh Lý Nhàn, không thể để xảy ra một sơ xuất nào.
Y cũng rất mệt, nhưng đối với Thiết Lão Lang đã từng trải bao nhiêu chuyện mà nói, cục diện hiện tại không coi là cái gì. Mấy năm nay, có gì mà Huyết kỵ không nếm qua? Mã tặc môn của Thiết Phù Đồ cũng thế, mấy năm nay có cái khổ nào mà chưa nếm qua?
...