Lúc Vũ Văn Sĩ Cập từ trong hành cung Hoàng đế đi ra đã là nửa đêm rồi. Nói thật, gã luôn chờ đợi ngày hôm nay Bệ hạ cho gọi. Bởi vì, không chỉ vì Bệ hạ, gã đã rất lâu không nhận được thư phụ thân Vũ Văn Thuật gửi về báo bình an. Đây chỉ có thể chứng minh một điều rằng, đó là đường lui của quân Đại Tuỳ đã bị chặn đứt rồi, tất cả tin tức đều không gửi về được, bất luận là chiến báo gửi triều đình hay là thư nhà.
Vũ Văn Sĩ Cập đã sốt ruột không chịu nổi từ lâu rồi. Không có ý chỉ của Bệ hạ gã cũng không dám một mình xuất doanh. Hơn nữa, trong tay gã không có binh quyền, xuất doanh còn có thể như thế nào?
Cho nên gã vẫn đang mong đợi có một ngày Bệ hạ có thể phát hiện ra đã mất liên lạc với quân viễn chinh. Nhưng Bệ hạ Đại Tuỳ chơi chưa đã ở Vọng Hải Đột chỉ ở lại ngoại thành Liêu Đông không tới mười ngày. Sau khi đại quân do Vũ Văn Thuật dẫn đầu xuất phát, Hoàng đế cũng dẫn theo thiên tử lục quân một lần nữa tới Vọng Hải Đột xem điềm lành mới nhất. Lần này, nghe nói một con Tam Túc Kim Ô xuất hiện ở Vọng Hải Đột, lưu lại ba ngày sau bay đi, còn rơi một chiếc lông chim ánh vàng rực rỡ.
Đại Nghiệp Hoàng đế Dương Quảng mừng khấp khởi nhanh chóng tới Vọng Hải Đột xem lông Tam Túc Kim Ô. Lần này đi, cho đến ba ngày trước đó mới trở về ngoại thành Liêu Đông. Không ngoài dự tính, Hoàng đế Bệ hạ nhìn thành Liêu Đông vẫn không phá được giận dữ chém ba lang tướng "công thành bất lợi", sau đó hạ lệnh triệu dân phu dồn đất đi trước, cứng rắn rải một con đường lớn rộng vài trượng ở ngoài thành Liêu Đông, mệnh lệnh binh lính theo đường lớn tiến công lên tường thành. Chỉ có điều người Cao Cú Lệ dùng bao cát ngăn tường thành thành từng đoạn ngắn đoạn ngắn, cho dù tấn công lên tường thành cũng căn bản không thể mở rộng khu vực chiếm lĩnh, binh lính lên tường thành chỉ có thể tiến công ở một khu vực nhỏ hẹp rất nhanh đã bị người Cao Cú Lệ dùng mũi tên lông vũ bắn chết. Mà có người ý đồ từ trên tường thành nhảy vào nóc nhà dân cư trong thành nhưng dân cư dưới tường thành đều bị dỡ bỏ, còn đào một rãnh sâu rộng hai trượng tại bên trong tường thành, binh lính Đại Tùy nhảy đi vào tất cả đều rơi thành bánh thịt.
Sau khi Hoàng đế trở lại doanh trại Đại Tuỳ ở ngoại thành Liêu Đông đã nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán giết vài người, sau đó nghĩ ra biện pháp công thành mới rải một đường lớn ngư lương như vậy, sau đó tâm tư lại lần nữa rời khỏi chiến trường, ngày ngày dẫn Tiêu hoàng hậu lên bên Liêu Thủy câu cá, hoàn toàn chẳng quan tâm quân vụ. Tựa như việc Vũ Văn Thuật mang theo ba mươi vạn đại quân viễn chinh ông ta đã vứt bỏ lên chín tầng mây rồi.
Trên thực tế ông ta đã thực sự quên mất. Nếu không phải cơn ác mộng buổi chiều, không chừng Dương Quảng cũng khó mà nhớ tới việc Vũ Văn Thuật dẫn người đi đã lâu rồi.