Chương 200: Đường về (6) (2)

Trí Bạch
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi từ Tát Thuỷ giết ra khỏi trùng vây, Lý Nhàn cố ý tổ chức và xây dựng hai đội ngũ, bổ sung một hàng ngũ. Tổ chức và xây dựng hai đội ngũ, một là cho doanh trại quân lương của Vương Khải Niên, một đội ngũ khác là chọn lựa kỹ lưỡng một ngàn người tinh binh hùng tráng từ hai vạn ba nghìn lính bộ binh giao cho Hùng Khoát Hải, do Hùng Khoát Hải luyện binh và duy trì quân kỷ. Đội ngũ một ngàn người này trở thành từ binh lính thành chấp pháp quân. Binh sĩ chấp pháp quân đều dùng mạch đao hoặc là binh khí nặng Bối hoàn thủ đại đao, Lý Nhàn ký thác kỳ vọng vào một ngàn người này. Về phần bổ sung chi đội ngũ kia, chính là Mật điệp Phi Hổ quân thuộc hạ của hắn. Phi Hổ mật điệp lúc thành lập chỉ có năm người. Đó là bởi vì số Yến Sơn tặc quá ít. Đội ngũ một ngàn hai trăm người thực sự tuyển không ra quá nhiều binh lính thông minh tháo vát. Mà Phi Hổ mật điệp là đội quân Lý Nhàn cực kì coi trọng, nhân viên tốt thà ít mà tốt. Hiện tại hắn có thể lựa chọn nhân viên trong đội ngũ hơn hai vạn người. Phi Hổ mật điệp nhận được sự bổ sung rất lớn. Phi Hổ mật điệp hiên tại đã là một đội ngũ dũng mãnh với hơn bốn trăm người. Nhân viên của Phi Hổ mật điệp cũng đều nhất định phải là binh lính thiện chiến tinh nhuệ. Nhiệm vụ của bọn họ là tình báo, thăm dò chứ không phải là ra trận giết địch. Đương nhiên, một bộ phận của Phi Hổ mật điệp có nhiệm vụ là lẻn vào và ám sát. Trong đêm đen, những người áo đen lẻn vào một bảo trại của người Cao Cú Lệ đó chính là nhóm người có thân thủ ưu tú nhất của Phi Hổ mật điệp. Tuột xuống theo dây thừng từ trên tường, thủ lĩnh mật điệp đánh mấy thế phòng thủ, những người khác lập tức phân tán ra, giám thị xem động tĩnh chung quanh. Mấy người bọn họ đều là lão Binh của Yến Sơn trại được Lý Nhàn dẫn ra, cho nên phối hợp lẫn nhau đã vốn đã rất ăn ý. Hai người lặng lẽ bò lên, bịt miệng lính gác cửa từ phía sau rồi đâm chết. Sau đó nhanh chóng tiến lên đẩy cửa chính của bảo trại từ bên trong ra. Sau khi đẩy cửa chính ra, thủ lĩnh mật điệp lấy từ trong lồng ngực áo ra một cái còi bỏ vào miệng, thổi vài tiếng rất nhanh nhưng âm thanh ngắn gọn sắc bén. Tiếng còi vừa mới dứt, từ trong rừng đối diện với bảo trại mấy trăm mét không biết bao nhiêu là phủ binh của Đại Tuỳ lao tới! ...