Chương 239: Tam phương hội tụ
Quận binh quận Tề vốn đã giải tán quay về quê nhà lại lần nữa được triệu tập, tập kết ở sàn đấu võ Trác quận. Quận Thừa Trương Tu Đà mặc thiết giáp đi lên đài điểm tướng, giơ tay lên nhìn lần lượt từng gương mặt quen thuộc, tiếng ồn ào của hơn hai vạn quân binh lập tức lắng xuống, một tả một hữu đứng dưới đài điểm tướng, là Tần Quỳnh và La Sĩ Tín được người quận Tề xưng là Song Hổ.
Mặc dù La Sĩ Tín mới tới quận Tề thời gian không lâu, nhưng thanh danh hung ác của gã đã truyền khắp vùng đất Tề Lỗ. Ác nhân La Sĩ Tín giết người cắt mũi, đây chính là nhân vật ngay cả Hoàng đế cũng sai người vẽ treo trong thư phòng. Tuy rằng chức quan của gã không cao, nhưng không thể nghi ngờ là một trợ thủ đắc lực của Trương Tu Đà. Gã là thanh niên mặt đen, tướng mạo không thể nói là anh tuấn nhưng lại mang theo một khí chất hùng vũ người khác khó có được.
Đứng ở bên phải La Sĩ Tín chính là người đàn ông trung niên mặt vàng, dáng người khôi ngô to lớn, tuy rằng sắc mặt thoạt còn đen hơn và không được tự nhiên như La Sĩ Tín, nhưng người này mặt góc cạnh, mắt to, mày kiếm như mây, tướng mạo đường đường, mặc thiết giáp, tay cầm một thanh trường sóc còn lớn hơn mã sóc. Trường sóc bình thường mũi sóc dài ba xích đã rất khó luyện, trong thiên hạ này chỉ có một người dùng trường sóc, mũi sóc dài bốn xích, đó chính là y, Đô úy quận Tề Tần Quỳnh Tần Thúc Bảo!
Hai người đều dùng mã sóc, bản lĩnh giết người cũng tương đương.
Trương Tu Đà có hai người này tương trợ, càng như hổ thêm cánh.
La Sĩ Tín một tay cầm sóc, một tay đè lên hoành đao bên hông, tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng dáng người thẳng tắp, trên người còn khoác một áo choàng màu đen bên ngoài áo giáp, càng toát lên phong thái uy phong lẫm lẫm. Bên hông Tần Quỳnh không có hoành đao, phía sau lưng y thì đeo một đôi Ngõa Lăng Kim Giản, nhìn khá nặng.
- Các tướng sĩ!
Trương Tu Đà lớn tiếng hô một câu.
- Có!
]Hai vạn binh lính phía dưới lớn tiếng đáp, nghiêm nghị đứng thẳng.
- Thổ địa dưới chân các ngươi đang đứng tên gọi là gì?
Trương Tu Đà cao giọng hỏi.
- Quận Tề!
- Phía sau các ngươi, nhà của các ngươi, nhìn các ngươi là ai!
- Phụ lão quê nhà!
- Nếu có người muốn cướp mảnh thổ địa mà các ngươi đang đứng, tàn sát phụ lão gia hương các ngươi, các ngươi phải làm gì?
Trương Tu Đà tiến về trước một bước, lớn tiếng hỏi.
- Giết!
Hai vạn người cũng hô to, sĩ khí dâng cao như cầu vồng.
La Sĩ Tín và Tần Quỳnh liếc nhau một cái, lập tức cùng hiểu ý bật cười. Hai năm qua kề vai chiến đấu, tình hữu nghị giữa hai người đã trở nên sâu sắc. Hai người họ đều bị loại khí chất trên người đối phương mà cảm phục, nhất là La Sĩ Tín, vô cùng kính nể Tần Quỳnh luôn như huynh trưởng quan tâm mình. Ở vùng đất Tề Lỗ, danh hiệu Kim Giả Tần Thúc Bảo cực kỳ vang dội. Cũng không biết có bao nhiêu tiểu thư khuê thần tượng là anh hùng mà đều thầm thương trộm nhớ, người này tính cách vô cùng rộng rãi hào sảng, đồng thời cũng là một người rất khiêm tốn.
Sau khi La Sĩ Tín tới quận Tề, được Tần Quỳnh chiếu cố mình rất nhiều, bất kể ở trong quân, hay là trong sinh hoạt đều rất quan tâm gã, điều này làm cho La Sĩ Tín vô cùng cảm động, luôn coi Tần Quỳnh như huynh trưởng của mình.
Bất luận trên võ nghệ hay là đối nhân xử thế, phong độ của Tần Quỳnh đều khiến người khác cảm phục.
Tới quận Tề rồi, La Sĩ Tín cảm thấy mình đã trưởng thành lên nhiều, chính là vì có trưởng bối như Trương Tu Đà, một tướng quân tốt như thế, một huynh trưởng như Tần Quỳnh giúp đỡ gã, gã dần dần từ một thiếu niên non trẻ đã trưởng thành là một quân nhân chân chính. Giống như Tần Quỳnh, tình cảm của gã đối với Trương Tu Đà không chỉ là tôn kính với cấp trên, mà đó còn là một vị trưởng bối của mình, thậm chí còn là thầy của mình.
- Lần này không được giành tiên phong với đệ đâu đấy.
La Sĩ Tín lặng lẽ vung nắm quyền, khẽ nói với Tần Quỳnh.
Tần Quỳnh cười cười, cũng hạ thấp giọng:
- Việc này do tướng quân định đoạt.
Trương Tu Đà thấy khí thế của quận binh dâng cao, lập tức vung tay lên:
- Xuất phát!
Nói xong, ông nói với Tần Quỳnh:
- Thúc Bảo, ngươi mang tất cả kỵ binh làm tiên phong, dò đường cho đại quân. Nếu gặp nhân mã của Vương Bạc, không thể tùy tiện giao chiến, chờ đại quân ta đuổi tới rồi nói sau!
Tần Quỳnh ôm quyền nói:
- Thuộc hạ tuân mệnh!
Quận binh quận Tề tuy rằng thiện chiến, nhưng kỵ binh lại không nhiều, một trọng giáp kỵ binh cũng đều không có, khinh kỵ binh cũng chỉ có hơn năm trăm người. Tuy nhiên, hơn năm trăm khinh kỵ binh này quả thật là một thanh đao sắc bén trong tay Trương Tu Đà.
La Sĩ Tín vểnh môi, thì thầm:
- Lần trước ở Lịch Thành tiêu diệt Bùi Trường Tài Thạch Hà Tử, chính là Tần đại ca làm tiên phong, lần này đánh Vương Bạc, vẫn là Tần đại ca làm tiên phong, tướng quân thật là bất công…
Trương Tu Đà cười ha hả nói:
- Sĩ Tín, tính tình ngươi quá mạnh, chỉ biết tiến không biết lui, ta thật chưa dám dùng ngươi.
La Sĩ Tín kháng nghị nói:
- Tướng quân không dùng, sao biết tôi không chừng mực?
Trương Tu Đà từ trên điểm tướng đài đi xuống, vừa đi vừa cười ha hả:
- Khi nào thao luyện trong hậu quân, ngươi có thể độc lĩnh nhất quân thắng Thúc Bảo thì hẵng nói.
La Sĩ Tín nói:
- Cũng được, đợi tiêu diệt Vương Bạc về sẽ đấu với Tần đại ca.
...