Chương 240: Kỵ binh như bay đến sau sườn núi dựa cây thích thú xem cuộc chiến
Nhân mã của Vương Bạc vội vã đi, đội ngũ kéo dài hơn mười dặm nhìn giống như bầy cừu từ tái bắc đang di chuyển, thậm chí so sánh, bầy cừu còn có tính kỷ luật hơn cả đội ngũ này. Sau khi từ huyện Phì Thành chuyển xuống phía nam, tính kỷ luật của đội ngũ càng ngày càng kém, thôn xóm ở ven đường giống như ruộng gặp nạn châu chấu phòng ốc bị đốt cháy không còn, có thể cướp toàn bộ thì cướp sạch, không thể mang đi thì phá hủy, không ít dân chúng lại bị cuốn theo gia nhập đội ngũ, nhóm “tân binh” không có vũ khí, trong tay mỗi người đều được phân phát một hai cây gỗ.
Đầu cây gỗ này được vót nhọn có thể sử dụng như “trường mâu”, còn có thể dùng làm “gậy chống”.
Cứ như vậy liên tục đi mấy ngày đường, cuối cùng đội ngũ đã tới chân núi Đại Sơn thuộc quận Lỗ. Đại Sơn thế núi dốc đứng, nếu nhân mã Vương Bạc một đầu đâm vào trong Đại Sơn không đi ra, quả thật quan quân cũng hết cách. Nhưng rất rõ ràng, Vương Bạc không có ý định làm như vậy. Ở trong mắt Vương Bạc, Đại Sơn cũng không phải một điểm dừng chân, mà là một chiến trường mà y đã định ra từ trước. Y muốn mượn ưu thế địa hình ở đây để đánh bại kẻ thù hung ác nhất của Lục Lâm đ*o phương bắc, chính là danh tướng Trương Tu Đà được dân chúng cả vùng đất Tề Lỗ ca tụng là bách chiến bách thắng.
Đội ngũ mười vạn người này vô cùng khổng lồ, dùng lời nói giản dị của dân chúng để hình dung, thì người qua một vạn vô biên không bờ bến, như vậy thì trên mười vạn người này hình dung như thế nào đây? Dĩ nhiên dân chúng chất phác rất có trách nhiệm mà nói cho ngươi biết, giống như phân trứng của bầy cừu trải khắp, đếm không đếm nổi đấy.
Nếu Vương Bạc biết có người dùng phân dê để hình dung đại quân của mình, nhất định sẽ tức giận nổ bụng. Trong mắt y, mình bất kể ở phía bắc Hoàng Hà hay là lần này qua sông xuống phía nam, từ lúc khởi binh đến nay y mới thật sự là bách chiến bách thắng. Đại Nghiệp năm thứ sáu đến nay mới có thời gian hơn hai năm ngắn ngủi, chiến tích trên Lục Lâm đ*o còn ai huy hoàng hơn y chứ? Cao Sĩ Đạt và Trương Kim Xưng chỉ là những tên hề, một tên trốn ở hồ Cao Kê, một tên nấp ở đầm Cự Dã, căn bản không dám kéo đội ngũ ra ngoài.
Không hề nghi ngờ, mục đích ban đầu của Vương Bạc đặt ra vô cùng chính xác, Đại Sơn đích thật là một nơi đánh phục kích rất tốt, quả thật chính là vì tiêu diệt quận binh quận Tề của Trương Tu Đà mà Vương Bạc đã đặc biệt suy tính. Vương Bạc tự xưng mình là Tri Thế Lang, ý tứ rất đơn giản, chính là tiên tri. Có thể biết nhiều chuyện tương lai phát sinh hơn người bình thường, đương nhiên, ngay cả bản thân Vương Bạc cũng biết danh hiệu này khá vô nghĩa. Tuy nhiên dựa vào danh hiệu này và “Mạc chớ Liêu Đông lãng tử ca” kia mà đã lừa gạt không biết bao nhiêu người tới đầu nhập vào y. Nhưng y lại không biết là, một lỗ hổng lớn trong mưu kế của y chính là nhân mã quận Tề không có quyền vượt qua biên giới Lỗ Quận để chiến đấu. Cho nên nói Tri Thế Lang này vẫn rất giả dối đấy, đúng như nhiều năm về sau y không biết một đạo lý mình sẽ chết oan uổng như vậy. May mắn, hiện tại xem ra ông trời đang đứng về bên y, bởi vì Trương Tu Đà cảm thấy Vương Bạc là mối họa lớn cho nên cam nguyện gánh tội danh vượt biên tác chiến cũng không muốn buông tha y.
Để thủ hạ nhân mã nghỉ ngơi tại chỗ, Vương Bạc mang theo vài đầu lĩnh chủ yếu chạy một chuyến vòng quanh phía tây bắc Đại Sơn. Càng nhìn Vương Bạc vui mừng, y thấy, nơi này quả thực chính là một phần mộ thiên nhiên cực lớn, vừa vặn để mai táng hơn hai vạn quận binh quận Tề dưới tay Trương Tu Đà.
- Lý Hải!
Vương Bạc kêu lên:
- Mang theo nhân mã của ngươi mai phục ở mảnh cánh rừng đó, không có hiệu lệnh của ta không thể đi ra ứng chiến. Cho dù trung quân ta có nguy cơ, không nghe thấy tiếng kèn lệnh ngươi cũng không thể đi ra!
Lý Hải ngẫm nghĩ một chút, đây cũng là chuyện tốt, vì thế vội vàng gật đầu nói:
- Đại đương gia ngài yên tâm, không có hiệu lệnh đánh chết ta cũng không ra ngoài.
Sau đó gã tự thêm một câu trong lòng, không có hiệu lệnh, đánh chết ta cũng không ra ngoài với ngươi.
- Bùi Can!
Vương Bạc chỉ bảo Nhị đương gia dưới tay:
- Mang nhân mã của ngươi, mai phục ở trong mảnh rừng đối diện kia. Cũng giống như Lý Hải, nếu không có hiệu lệnh của ta tuyệt đối không thể dễ dàng giết ra! Đương nhiên...
Vương Bạc cười lạnh hai tiếng nói:
- Nếu hiệu lệnh của ta vừa ra, không thấy hai ngươi giết ra, đừng trách ta quân pháp vô tình!
Bùi Can và Lý Hải vội vàng nói:
- Đại đương gia yên tâm!
Vương Bạc lại phân phó:
- Triệu Nhị Bảo! Mang theo nhân mã của ngươi làm binh dụ địch, nếu Trương Tu Đà đến, ngươi liền dẫn nhân mã của ngươi nghênh đón, nhớ kỹ, chỉ cho phép bại không được thắng! Phải dẫn nhân mã lão tặc Trương Tu Đà tới chân núi nơi này, ngươi yên tâm, nếu ngươi có thể dẫn Trương Tu Đà tới, bất kể tổn thất bao nhiêu người ta cũng sẽ không trách tội ngươi.
Triệu Nhị Bảo vẻ mặt đau khổ nói:
- Chỉ cho phép bại không được thắng... Đại đương gia, việc này quá khó nha.
Vương Bạc trừng mắt nhìn gã nói:
- Được rồi, Ngũ đương gia, mang theo nhân mã của ngươi đi nghênh chiến Trương Tu Đà, chỉ có thể thắng không cho phép bại, thế nào? Nếu bại, ta sẽ cắt đầu ngươi xuống.
Triệu Nhị Bảo vội vàng nói:
- Hay…hay là chỉ cho phép bại không được đánh thắng.
Vương Bạc hừ một tiếng nói:
- Ta sẽ tự dẫn trung quân bày trận nghênh địch ở gò đất phía trước. Nhân mã của Triệu Nhị Bảo dụ địch đến, quận binh dưới tay Trương Tu Đà truy kích đến ắt sẽ kiêu căng sơ suất, nếu Trương Tu Đà suất quân tấn công trung quân ta, Lý Hải, Bùi Can, hai người các ngươi chỉ án binh bất động. Đợi trung quân cố ý lộ ra sơ hở, dẫn Trương Tu Đà tiến vào trong đại trận trung quân, ta sẽ cho người thổi kèn lên, đến lúc đó, hai người các ngươi suất quân từ tả hữu bọc đánh, ta lại suất lĩnh trung quân giết đến, bao vây bọc đánh nhân mã Trương Tu Đà.
- Hừ! Trương Tu Đà hắn cho dù là danh tướng đương thời thì sao chứ? Quận binh quận Tề dưới tay hắn dù có thiện chiến thế nào thì sao chứ? Hắn chỉ có hơn hai vạn người, dưới tay ta có mười vạn đại quân, đến lúc đó vây hắn vào trong trận, giết Trương Tu Đà, Lục Lâm đ*o nam bắc Hoàng Hà này, người nào có thể sánh bằng chúng ta?
- Đại đương gia diệu kế!
Vài người vội vàng cúi đầu ca ngợi nói.
Trên thực tế, bất kể Bùi Can và mọi người ca ngợi là thật tâm hay là hư tình giả ý, kế sách của Vương Bạc quả thật rất được.
...