Chương 1

Ryy Nguyễn
Nguồn: metruyenhot.me
### Tịnh Tuyết : Auu ... Đừng đánh nữa mà mẹ , con biết sai rồi ! - Lâm Dao : Để xem mày còn dám trộm cắp nữa không ? - Tịnh Tuyết : Mẹ à ... ~ Hãy tha cho con đi mà , đau quá ~ - Tịnh Thành : Thôi bà à , đừng đánh nữa ! - Lâm Dao : Ông im đi cho tôi , hôm nay tôi phải đánh chết con tiện nhân này . Mày còn dám lấy đồ của con tao nữa không hả ? - Thanh Hân : Bố à , đến bây giờ mà bố còn bênh cho chị ta được sao ? Chị ta đã lấy dây chuyền của con chỉ vì ghen tị đó . Bố cũng thấy mà . - Tịnh Thành : Nhưng mà ... * Tịnh Tuyết ngất xỉu , Tịnh Thành chạy ra đỡ cô ấy dậy * - Tịnh Thành : Tuyết Nhi , con không sao chứ ? - Lâm Dao : Bố con nhà mấy người cứ ở đó mà tình cảm đi . - Tịnh Tuyết : Bố ... con ... con không có lấy sợi dây chuyền của em ... mà ! - Tịnh Thành : * khóc * Được rồi , bố xin lỗi vì đã không bảo vệ được cho con ! Lên phòng đi để bố bôi thuốc cho . - Tịnh Tuyết : Không biết là con ... có đi nổi không nữa ! - Tịnh Thành : Để bố cõng con . Nào , lên đây ! - Lâm Dao : Ông mau thả nó xuống cho tôi ! - Tịnh Thành : * lập tức thả xuống * Vợ à ~ - Lâm Dao : Thanh Hân , mang hành lý của nó ra đây . - Thanh Hân : Vâng , đây thưa mẹ ! - Lâm dao : Hâyy ~ Cũng nể tình đã sống với mày lâu , tao sẽ cho mày mang hành lý của mày đi . Và cũng đừng bao giờ quay về đây nữa ! - Tịnh Thành : Bà ... bà tính đuổi nó đi sao ? - Lâm Dao : Đúng vậy ! Tôi đã chờ ngày này lâu lắm rồi . - Thanh Hân : Cô còn không mau đi ? - Tịnh Tuyết : Rốt cuộc con có phải là con của bố mẹ không vậy ? Sao bố mẹ lại làm vậy với con ? - Lâm Dao : Ha ... Đúng rồi đó , mày không phải là con đẻ của tụi tao - Tịnh Tuyết : * gục xuống * Là thật ... hay giả vậy ? Bố ? - Tịnh Thành : Bố xin lỗi con , cũng đến lúc nói ra rồi ! - Tịnh Tuyết : Là ... là bố đang nói dối đúng không ? Con là con đẻ của bố cơ màaa ! * khóc lớn * - Thanh Hân : Trời ơi ồn ào quá đi mất ! Đi thì mau đi lẹ đi . - Tịnh Tuyết : Bố , hãy giải thích chó con đi mà bố * nắm lấy chân của bố * * Lâm Dao dẫm vào tay cô * - Lâm Dao : Nếu đi thì mày ít nhất sẽ được mang theo đống này , nếu không ... tao sẽ cho mày đi bằng hai bàn tay trắng . - Tịnh Tuyết : Mẹ ... con sẽ đi ! * Cô bước ra ngoài * - Thanh Hân : Đi rồi đừng bao giờ quay về nữa nhé ! - Tịnh Tuyết : Cô ... cô ... - Thanh Hân : Haizzz ! * đi vào nhà * - Tịnh Tuyết : Mình ... mình không phải con đẻ của bố sao ? Chắc chắn là mơ thôi , không phải là thật đâu , không phải là thật đâu ! * Cô loạng choạng va phải một người đàn ông * - Tịnh Tuyết : Ây daa ~ Tôi ... tôi xin lỗi ! - Vân Bác Văn : Cô đi đứng kiểu gì vậy hả ? - Tịnh Tuyết : Xin lỗi anh . Anh có sao không ? - Vân Bác Văn : Không sao . * Vân Bác Vân đang định đi vào thì Tịnh Tuyết kêu lại * - Tịnh Tuyết : Vân Bác Văn ? - Vân Bác Văn : Nếu cô hâm mộ tôi thì tôi có thể cho xin chữ kí ! - Tịnh Tuyết : Anh nói gì vậy ? Hâm mộ gì chứ ? Tôi đã quen biết anh đâu . - Vân Bác Văn : Haizzz ! Tôi chưa từng thấy fan hâm mộ nào như cô đó . Nếu cô không biết tôi tại sao lại đọc tên tôi chứ ? - Tịnh Tuyết : Danh thiếp anh đánh rơi ... - Vân Bác Văn : Ờm ... - Tịnh Tuyết : Anh ở Vân gia sao ? Vậy anh đến tìm Tịnh gia làm gì ? - Vân Bác Văn : Hửm ? Cô biết Tịnh gia ? - Tịnh Tuyết : Ừm ! Tôi ... tôi là con gái của Tịnh gia , Tịnh Tuyết . Rất vui được gặp anh *Bắt tay* - Vân Bác Văn : Tịnh ... Tịnh Tuyết ? Là Tịnh Tuyết thật sao ? - Tịnh Tuyết : Vân tổng biết tôi ! - Vân Bác Văn : Huhu , anh đã tìm em rất lâu rồi đó ! Đi cùng anh về Vân gia nào , bố mẹ đang chờ em .