Chương 519: Điện Phủ Chí Tôn
Cuối cùng thì nàng cũng không nói ra nửa câu sau, mang theo vẻ mặt kiêu ngạo cùng một chút hối tiếc mà rời khỏi thế giới này.
Lâm Huyền thở dài một hơi, đây có lẽ là niềm nuối tiếc của cả đời nàng.
Hắn ôm lấy thi thể của Băng Tuyết nữ vương và đào một phần mộ bên trong hoàng cung để chôn cất nàng.
"Rốt cuộc Điện Phủ Chí Tôn là cái gì?”
Lâm Huyền nhỏ giọng thì thầm.
Có thể khiến cho Băng Tuyết nữ vương mang theo hối hận rời khỏi thế giới, chỉ sợ đây là một thế lực rất lớn.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vào trong Thần Sơn tìm sách cổ đọc.
"Điện Phủ Chí Tôn là tổ chức do các cổ võ giả tạo nên từ thời viễn cổ.”
“Thế lực này chỉ tuyển chọn những siêu thiên tài, những đệ tử cực kì mạnh mẽ tập hợp tại đây,được đặt tên theo sự ra đời của Chí Tôn."
Nhìn đến đoạn này, trái tim của Lâm Huyền lệch một nhịp.
sự ra đời của Chí Tôn?
Trái tim của hắn đập càng lúc càng nhanh, thế lực này có chút đáng sợ!
Cho tới bây giờ, Lâm Huyền đều chưa bao giờ được nghe nói về Chí Tôn.
Đối với một võ giả bình thường, thì Đại Đế đã là một tồn tại mà ai cũng phải ngước nhìn.
Còn về Chí Tôn, ngay cả gặp cũng chưa từng được gặp.
Trong Thần Sơn, Lâm Huyền thờ phụng rất nhiều bài vị của Đại Đế Chí Tôn, nên hắn biết được những cường giả này đại diện cho cái gì.
"Chẳng trách Băng Tuyết nữ vương khó chịu như vậy."
Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm.
Điện Phủ Chí Tôn là một thế lực lớn, nếu có thể gia nhập thì sẽ có nhiều hy vọng hơn về việc đặt chân đến cảnh giới cao hơn nữa.
Giống như đứng trên vai người khổng lồ, đây là một nguồn tài nguyên tu luyện cực kỳ quan trọng.
Lâm Huyền có Thần Sơn, cảm nhận của hắn có thể chưa trực quan lắm nhưng đối với một võ giả bình thường mà nói thì đây là điều cực kỳ hấp dẫn.
Một cái võ giả cực kỳ kiêu ngạo như Băng Tuyết nữ vương cũng rời khỏi thế giới này với niềm hối hận.
"Điện Phủ Chí Tôn cũng không thể nào đơn giản như trong điển tịch đã ghi lại."
Ngay lúc này, đột nhiên trong lòng Lâm Huyền vang lên một giọng nói.
Thân thể Lâm Huyền run lên, ngẩng đầu nhìn thì thấy một vị hình bóng mờ ảo Chí Tôn chậm rãi đi xuống từ Thần Sơn.
Dường như không gian trước mắt hắn mất đi mọi giá trị, chỉ trong nháy mắt Chí Tôn đã đi đến trước mặt Lâm Huyền.
Lâm Huyền cung kính cúi đầu trước Chí Tôn.
"Vẫn mong Chí Tôn có thể giải thích nghi hoặc của Lâm Huyền."
Lâm Huyền biết vị Chí Tôn này, ở thời đại của hắn, hắn là kẻ mạnh nhất! Thậm chí những Chí Tôn ở cùng thời đại với cũng yếu ớt đến nỗi không thể chịu nổi một đòn của hắn.
Có thể khiến cho một vị cường giả như thế nói ra ba chữ “không đơn giản”, cũng đủ để thấy Điện Phủ Chí Tôn có bao nhiêu đáng sợ.
Vị Chí Tôn kia cười cười.
"Điện Phủ Chí Tôn là một nơi rất kỳ lạ, ngươi phải nói nó là một thế lực cực kỳ lớn và sự tồn tại của nó có chút khác biệt so với những thế lực lớn khác."
"Nhưng mà, ngươi phải nói đó không phải thế lực lớn, trong đó sinh ra rất nhiều cường giả."
"Trong những năm mà Điện Phủ Chí Tôn tồn tại đã sinh ra không biết bao nhiêu Đại Đế."
"Trong Thần Sơn có hơn sáu phần Chí Tôn đều là sinh ra từ Điện Phủ Chí Tôn."
Không chỉ tâm tình của Lâm Huyền, ngay cả mí mắt của hắn cũng đang giật điên cuồng.
Thế này mà còn không tính là thế lực lớn mạnh?
Trong Thần Sơn có tổng cộng bao nhiêu bài vị, Lâm Huyền còn chưa đếm kỹ càng.
Nhưng có thể xác định một điều rằng gần như tất cả các Chí Tôn lưu danh sử sách đều từ trong này.
Nói một cách khác, hơn sáu phần Chí Tôn Cường Giả trên thế giới này đều sinh ra từ Điện Phủ Chí Tôn.
"Rốt cuộc thế lực này như thế nào?"
Lâm Huyền lẩm bẩm nói.
"Có nhiều Chí Tôn Cường Giả như thế, vậy cuối cùng có bao nhiêu cường giả bên trong Điện Phủ Chí Tôn?"
Nghĩ đến đây, hắn lại hồi hộp hơn.
Hắn không có hứng thú đối với sách cổ trong Điện Phủ Chí Tôn, có trong tay Thần Sơn, hắn không cần phải lo lắng về sách cổ và danh sư.
Thứ khiến hắn thật sự suy nghĩ đó chính là số lượng thiên tài cường giả đông đảo bên trong.
Nếu có thể cùng đánh nhau với những cường giả này, đây chính là việc may mắn nhất trong đời.
"Với thực lực hiện tại của ngươi, chỉ sợ là không đủ để có thể đánh nhau với cường giả bên trong Điện Phủ Chí Tôn."
Chí Tôn nhìn rõ suy nghĩ của Lâm Huyền, cười nói.
Lâm Huyền cũng nở một nụ cười giễu, không suy nghĩ nữa.
Chiến đấu cùng với Chí Tôn có cùng cảnh giới quả thật là một ý tưởng hay.
"Vậy cổ võ giả là cái gì?"
Lâm Huyền lại mở miệng hỏi.
Chí Tôn im lặng một lúc lâu mới mở miệng nói.
"Đó là một đoạn lịch sử chìm trong bóng tối, khi mà cổ võ giả vừa mới sinh ra, những cuốn sách võ thuật quý giá đó chỉ tồn tại ở số ít người."
“Cho đến tận sau này, số sách cổ đó bị bắt buộc lưu truyền ra ngoài.”
Lâm Huyền nhíu mày, yên lặng chờ Chí Tôn nói tiếp.
“Ban đầu khi Điện Phủ Chí Tôn được thành lập, cổ võ giả đảm nhiệm thân phận bảo hộ con người.”
“Yêu thú, tộc người khổng lồ, có đủ loại kẻ địch bị bọn họ ngăn ở bên ngoài khu sinh sống của con người.”
“Nhưng theo thời gian dần qua, Điện Phủ Chí Tôn dần dần suy tàn.”
“Một số người trong bọn họ đang chết dần vì tuổi tác, có người thì chết trong chiến tranh. Với sự suy giảm sức mạnh của Điện Phủ Chí Tôn, loài người gặp phải khủng hoảng trầm trọng.”
“Có một số chủng tộc vượt qua ranh giới phòng thủ và gây ra thiệt hại lớn cho nhân loại.”
“Cổ võ giả bắt đầu nhận ra rằng muốn cho tộc ta thật sự trở nên mạnh mẽ thì chỉ dựa vào bọn họ là không thể nào.”
"Cho nên, bọn họ mang một số ít sách cổ truyền ra bên ngoài, chọn lựa một số võ giả có tài năng hơn người để gia nhập Điện Phủ Chí Tôn.”
Lâm Huyền đã hiểu hóa ra đây mới là nguồn gốc của Điện Phủ Chí Tôn.
“Nếu ngươi có thể gia nhập Điện Phủ Chí Tôn thì có lẽ ngươi sẽ thu hoạch được một số thứ độc đáo đấy.”
Vị Chí Tôn nhìn Lâm huyền, cười tủm tỉm nói.
Lâm Huyền gật đầu, hắn cũng đang có suy nghĩ này.
Tuy rằng hắn không thiếu công pháp, cũng có rất nhiều Đại Đế Chí Tôn hoàn thiện Đạo Thần Công Pháp giúp hắn.
Nhưng nếu muốn trở thành một cường giả chân chính, chỉ dựa vào nhiêu đó thôi thì không đủ.
Nếu có thể đánh một trận với Chí Tôn có cùng cảnh giới, hắn nhất định sẽ có thu hoạch vô cùng lớn.
“Ta phải làm gì để có thể gia nhập Điện Phủ Chí Tôn?”
Lâm Huyền mở miệng hỏi.
Với thân phận của Điện Phủ Chí Tôn, tất nhiên không có khả năng thu nhận đệ tử khắp thiên hạ.
“Trước hết ngươi cần nhận được sự tán thành của thế lực hạng hai, sau đó ngươi có thể bắt đầu tham gia thí luyện.”
Thế lực hạng hai? Hai mắt Lâm huyền sáng ngời, Thiên Tuyết Quốc không phải thế lực hạng hai sao?
Hắn đang muốn cúi lạy vị Chí Tôn kia nhưng bóng dáng của người nọ đã biến mất.
Lâm Huyền cúi đầu về phía Thần Sơn rồi trở về hiện thực.
Hắn nhìn lăng mộ của Băng Tuyết nữ vương, quay người rời khỏi Tuyết Vực.
Bên ngoài Tuyết Vực, Lí Tinh đang kiễng chân chờ đợi.
Đội quân Tuyết Ưng lập tức hoan hô khi thấy Lâm Huyền đi ra.
"Lâm Vương, Lâm Vương!"
Lí Tinh hồi hộp đến mức khuôn mặt đỏ bừng.
“Quả nhiên là Lâm Vương đã giành lấy chiến thắng trong trận chiến có một không hai.”
Lâm Huyền bố trí một cái trận pháp ở lối vào Tuyết Vực, phong ấn Tuyết Vực hoàn toàn.
Đó là một vị chiến binh cực kỳ kiêu ngạo, nên hãy để cho nàng vĩnh viễn nằm ngủ trong vùng băng nguyên vô tận đi.
“Chúc mừng Lâm Vương chiến thắng trở về!”
Lí Tinh quỳ xuống trước, hô to.
Sau đó rất nhiều đội quân Tuyết Ưng cũng quỳ xuống.
Một lúc sau, Lí Tinh đứng dậy đi đến trước mặt Lâm Huyền.
Hắn đã cởi áo giáp ra, cúi đầu đi đến trước mặt Lâm Huyền.