Chương 520: Chiến thắng trở về

Hoa Tiến Tửu
Nguồn: tamlinh247.biz
Thấy cảnh tượng như vậy, tướng sĩ quân đội Tuyết Ưng đồng loạt hô lên. Ngay cả Lâm Huyền cũng sửng sốt, không nghĩ tới Lí Tinh lại cứng đầu như thế. Lúc hắn cầu xin Lâm Huyền ra tay cứu giúp hắn đã từng nói sau khi xong việc sẽ mặc kệ cho Lâm Huyền xử lý. “Leng keng!” Ánh kiếm lóe lên, khóe miệng Lí Tinh nứt ra vết máu, loạng choạng lui về sau vài bước. Trong tay Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm, lạnh lùng nhìn Lí Tinh. "Ta lấy mạng ngươi để làm gì?” “Nếu ngươi có lòng hối lỗi thì hãy đi tìm Tuyết Hoàng mà tạ tội.” Sau khi nói xong, hắn xoay người rời khỏi băng nguyên. “Cung tiễn Lâm Vương!” Đa số tướng sĩ của quân đội Tuyết Ưng đều chào hỏi. Lâm Huyền không muốn lấy mạng Lí Tinh, có nghĩa là mạng của Lí Tinh còn có  thể cứu được. Tin tức Lâm Vương chiến thắng trở về đã lan truyền khắp Thiên Tuyết Quốc, tất cả mọi người đều khiếp sợ trước thực lực của Lâm Huyền. Hòn đá đè nặng trong lòng Tuyết Hoàng và mọi người cũng được để xuống, bọn họ thở phào nhẹ nhõm. Đây mới là niềm vui thực sự của cả Thiên Tuyết Quốc, tin tức Tuyết Vực bị diệt sạch khiến lòng người dân Thiên Tuyết Quốc rất hào hứng. Trong thời gian ngắn, Lâm Vương đã nổi danh đến nỗi người bình thường khó mà tưởng tượng nổi. Ba ngày sau, Lâm Huyền mang theo quân đội Tuyết Ưng chiến thắng trở về. Tuyết Hoàng đích thân ra nghênh đón. “Chào mừng Lâm Vương chiến thắng trở về!” Ngoài Thiên Đô Thành, Kiều lão gia tử mang theo rất nhiều võ tướng đón chào Lâm Huyền bằng nghi thức cao nhất. Thật ra Lâm Huyền không hề có cảm giác gì với những thứ này, nhưng quân đội Tuyết Ưng lại vô cùng vui sướng. Đối bọn họ mà nói, đây là vinh dự rất lớn. Tuyết Hoàng đi ở phía trước, Thất Hoàng Tử đi bên cạnh hắn. “Lâm Vương huynh, chúc mừng thắng lớn!” Tuyết Hoàng vui mừng nói. “Có Lâm Vương trợ giúp là phúc của Thiên Tuyết Quốc, trẫm nhất định sẽ thưởng lớn cho ngươi!” Nghe hắn nói như vậy, Thất Hoàng Tử đứng bên cạnh với sắc mặt có chút xấu hổ. Thời điểm Lâm Huyền được phong vương, hắn và Lâm Huyền là ngang hàng, và hắn nghĩ đây là sự tôn trọng lớn dành cho Lâm Huyền. Mà hiện tại, Tuyết Hoàng nói một câu 'Lâm Vương huynh’ khiến hắn rùng mình sợ hãi Xưng huynh gọi đệ giống với phụ hoàng của mình, hắn vẫn không có cái lá gan này. Bất đắc dĩ hắn phải đi lên phía trước, cung kính gọi một tiếng Vương thúc. “Bệ hạ, thần bị Kiếm Tôn áp chế, nên đã bao vây giết Lâm Vương, suýt chút nữa phạm phải sai lầm lớn, mong bệ hạ trách tội.” Lí Tinh đã cởi áo giáp của mình từ sớm, hắn quỳ hẳn hai chân trước mặt Tuyết Hoàng. Tuyết Hoàng nhíu mày, quay đầu nhìn Lâm Huyền. “Còn có việc này? Ý của Lâm Vương như thế nào?” Quân đội Tuyết Ưng phản bội là việc ngoài dự kiến của mọi người, nhất là Tuyết Hoàng, hắn càng không thể nào tin nổi việc quân đội Tuyết Ưng mà mình tự thân tỉ mỉ bồi dưỡng lại có thể phản bội mình. Nhưng mà hiện nay, Lí Tinh đã nhận tội ngay tại chỗ, chuyện này cũng được xác nhận. Chẳng qua, muốn xử lí Lí Tinh cũng là một vấn đề khó giải quyết. Nói cách khác, Lí Tinh là kẻ phản quốc. Nhưng hắn và Lâm Huyền lại cùng nhau tiêu diệt Tuyết Vực, cũng có công lớn. Ngay cả Tuyết Hoàng, lúc này cũng lâm vào tình thế khó xử. "Đây là chuyện của các ngươi." Lâm Huyền thản nhiên nói. Hắn không có ý định can thiệp vào chuyện triều chính của Thiên Tuyết Quốc. Tuyết Hoàng thấy hắn không định truy cứu cũng thở phào nhẹ nhõm. "Chủ tướng quân đội Tuyết Ưng Lí Tinh, tự tiện điều động quân đội Tuyết Ưng, suýt nữa phạm phải sai lầm lớn." "May mà có Lâm Vương trợ giúp, tránh được tai họa lớn." "Vì vậy, bãi bỏ chức chủ tướng quân đội Tuyết Ưng của Lí Tinh, Kiều lão tướng quân sẽ tạm thời giữ chức vụ này.” Lúc này Tuyết Hoàng bãi bỏ chức vụ của Lí Tinh. Nghe Tuyết Hoàng nói như thế, vẻ mặt Lí Tinh ngạc nhiên. Hắn là chủ tướng quân đội Tuyết Ưng, tất nhiên hắn biết rõ tội danh của mình. Đây là tội phản quốc! Đối với tất cả mọi người mà nói đây là tội chết, thậm chí còn liên lụy đến cả tộc. Ngay cả khi Lâm Huyền không muốn hắn chết thì Tuyết Hoàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn. Vốn nghĩ như thế nên hắn mới muốn lấy cái chết tạ tội Tuyết Hoàng. Nhưng mà bây giờ, Tuyết Hoàng lại quyết định như thế. Tự tiện điều động đại quân, chuyện đó và phản quốc chính là hai chuyện hoàn toàn khác nhau! "Còn không mau cảm ơn Lâm Vương?" Tuyết Hoàng mở miệng nói. Lí Tinh mừng rỡ, lập tức cúi đầu với Lâm Huyền. "Tạ ơn Lâm Vương!" Tuyết Hoàng quay người, sóng vai cùng Lâm Huyền đi vào hoàng thành. Sau khi đi vào hoàng cung, Tuyết Hoàng ngồi trên long ỷ. “Lâm Vương huynh, ngươi có công lớn tiêu diệt Tuyết Vực." "Bây giờ ngươi mang chiến thắng trở về, khen thưởng công lao của ngươi là chuyện tất nhiên. Lâm Vương huynh có yêu cầu gì, cứ việc nói ra." Tuyết Hoàng hạ bản thân mình xuống thấp. Nhưng mà, lần này quần thần cũng không hề nói gì cả. Lâm Huyền xứng đáng nhận được phần thưởng như vậy. Lâm Huyền suy nghĩ một lúc mới mở miệng nói. “Ta muốn linh dược có thể chữa trị linh hồn và giúp tăng cường hồn lực.” Lời của hắn vừa dứt, Tuyết Hoàng ngây ngẩn cả người. Việc hắn có thể nói ra những lời này, vì hắn đang ngầm cho phép Lâm Huyền giở trò sư tử với cái mồm rộng (Một phép ẩn dụ cho việc hỏi giá hoặc đưa ra một điều kiện cao.). Trừ bỏ này ngôi vị hoàng đế, tất cả những thứ khác chỉ cần Lâm Huyền mở miệng, hắn đều có thể chấp nhận. Nhưng mà hắn lại không ngờ rằng yêu cầu của Lâm Huyền đơn giản như vậy. Tuy rằng linh dược chữa trị linh hồn, tăng cường hồn lực hiếm có nhưng cũng không phải là không thể tìm. Lâm Huyền muốn những thứ này, thật sự là không xứng đáng đáng với công lao lần này của hắn. “Lâm Vương huynh, ngươi bị thương trong trận chiến này, cho ngươi chữa thương là điều tất nhiên." "Trừ những thứ này ra, chẳng lẽ ngươi không muốn thêm gì khác sao?" Tuyết Hoàng mở miệng hỏi. Lâm Huyền nhíu mày, im lặng suy nghĩ một lúc mới mở miệng nói. "Ta phải có tư cách để tham gia thí luyện Điện Phủ Chí Tôn." Nghe hắn nói như thế, văn thần đều lộ ra vẻ mặt khó hiểu. Nhưng mà võ tướng  cầm đầu, Kiều lão tướng quân cũng thay đổi vẻ mặt. "Lâm Vương muốn đi tham gia thí luyện?" "Hắn đi rồi, chẳng phải Thiên Tuyết Quốc chúng ta thiếu mất chỗ dựa vững chắc sao?" "Nếu có Lâm Vương ở đây, tất nhiên Thiên Tuyết Quốc chúng ta có thể nâng cao thêm một bước, nhưng nếu hắn đi rồi. . . . . ." Phần đông tướng quân đều đang tranh luận. Lâm Huyền đã tạo cho bọn hắn một hình tượng vô địch, trong ánh mắt bọn họ,  chỉ cần Lâm Huyền ở lại thì chắc chắn không có thế lực nào có thể xâm chiếm Thiên Tuyết Quốc. Bọn họ thân là võ tướng, tự nhiên biết Điện Phủ Chí Tôn đại diện cho cái gì. Lấy thực lực của Lâm Huyền, có lẽ thật sự có thể thông qua thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn. Đến lúc đó, ai có thể đến che chở Thiên Tuyết Quốc? Lâm Huyền cũng không nói gì, hắn chỉ lẳng lặng đứng chờ câu trả lời thuyết phục từ Tuyết Hoàng. Tuyết Hoàng suy nghĩ một lúc lâu, sau đó mới mở miệng nói. "Lâm Vương huynh, trẫm biết võ giả mạnh như ngươi luôn theo đuổi đỉnh cao của võ đạo, nhưng trẫm làm vua của một nước, nên trẫm rất hy vọng ngươi có thể ở lại Thiên Tuyết Quốc, trở thành phụ tá đắc lực của trẫm." "Ngươi có muốn suy nghĩ thêm không?" Lâm Huyền quả quyết từ chối. Hắn hoàn toàn không quan tâm đến thân phận Bạch Nguyệt Vương, vậy thì sao hắn phải ở lại Thiên Tuyết Quốc vì thân phận này? Thấy hắn kiên quyết như vậy, sắc mặt của Tuyết Hoàng cũng trở nên khó coi. Có thể có một cường giả như Lâm Huyền trấn thủ, Thiên Tuyết Quốc chắc chắn sẽ được an bình dài lâu. Một lúc lâu sau, Tuyết Hoàng mới thở dài một hơi. "Nếu Lâm Vương không muốn quyền lợi, vậy thì trẫm cũng sẽ không ép buộc ngươi." "Ngươi muốn đi tham gia thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn, tất nhiên trẫm sẽ giúp ngươi, Thiên Tuyết Quốc ta có một danh ngạch (Một tấm bảng có đề cập đến những người được xếp hạng)để tham gia thí luyện, cứ để cho ngươi đi.”