Chương 521: Thử thách của Thái Tử

Hoa Tiến Tửu
Nguồn: tamlinh247.biz
Tuyết Hoàng đã nói như thế thì những người khác cũng không dám phản đối. Phản đối Lâm Huyền là đang phản đối Tuyết Hoàng. Chẳng qua Tuyết Hoàng không thể nào ngờ tới việc thật sự có người dám phản đối hắn. "Ta không đồng ý!" Cùng với tiếng hét đầy sự tức giận, một bóng người nhảy vào giữa đại điện. Người nọ mang vẻ mặt giận dữ, vừa lạnh lùng nhìn Lâm Huyền vừa dùng ánh mắt vô cùng khó hiểu nhìn Tuyết Hoàng. "Phụ hoàng, hắn có tư cách gì được đi tham gia thí luyện? Chỉ vì bản thân hắn đã chiến thắng một cuộc chiến?" Đây là thái tử, hắn vừa nói vừa nhìn Lâm Huyền. "Nếu không phải do ta bế quan không kịp ra, sao Tuyết Vực phải đến tay người ngoài bảo vệ?" Sau khi thái tử đi tới, rất nhiều đại thần đều có vẻ mặt kì quái. Bọn họ nhìn nhìn Lâm Huyền, rồi lại quay sang nhìn Tuyết Hoàng, không một ai mở miệng. Quả thật Lâm Huyền là một vị vương khác họ, nhưng người trước mắt thì chính là thái tử của Thiên Tuyết Quốc! "Thái tử, không cần ầm ĩ!" Cuối cùng vẫn là Kiều lão gia tử đứng ra mở miệng nói chuyện. Nhưng thái tử vẫn không chịu im lặng, hắn còn dùng ánh mắt tràn đầy vẻ khiêu khích để nhìn Lâm Huyền. "Làm ầm ĩ? Nếu ta không làm ầm thì lần này danh ngạch đi Điện Phủ Chí Tôn sẽ bị hạng người mua danh chuộc tiếng trộm đi mất!" Sắc mặt của Tuyết Hoàng trở nên cực kỳ xấu, hắn vỗ bàn quát. "Đủ rồi!" "Đây là quyết định của ta, ta cũng tin tưởng thực lực của Lâm vương. Nếu ngươi còn tiếp tục quấy rối, thì cho dù ngươi có là thái tử, ta cũng sẽ phạt ngươi!" Lâm Huyền cũng hiểu rõ tầm quan trọng của danh ngạch này nên hắn không trách thái tử có phản ứng thái quá như thế. Người bình thường có lẽ không hiểu Điện Phủ Chí Tôn đại diện cho cái gì nhưng chắc chắn sẽ biết rõ rằng danh ngạch đi thí luyện ở Điện Phủ Chí Tôn cực kỳ quý hiếm. Đối với một võ giả mà nói thì nếu có thể thông qua thí luyện, đây chính cơ hội để cá chép hóa rồng. Cho dù là ai đi chăng nữa, đột nhiên bị một người xa lạ xuất hiện rồi cướp đi cơ hội của mình thì cũng sẽ cảm thấy không thoải mái, huống chi đây còn là thái tử một nước? "Ngươi muốn thế nào?" Lâm Huyền mở miệng hỏi. "Muốn ta trả lại cho ngươi?" Thái tử cười với vẻ coi thường. "Trả lại? Không cần thiết!" "Bản thái tử cũng không phải người không nói đạo lý, nếu ngươi thật sự có thực lực có thể tranh đoạt với ta, vậy ta đem danh ngạch tặng cho ngươi, thế nào?" "Nhưng, nếu để ta phát hiện ngươi là loại người ham danh ham lợi thì bản thái tử chắc chắn sẽ khiến ngươi hối hận!" Những lời này của hắn lại khiến Lâm Huyền rất hứng thú. "Được, ngươi muốn thử như thế nào?" Lúc này, Tuyết Hoàng đứng bên cạnh với dáng vẻ vô cùng lo lắng. Làm vua của một nước, thái tử tùy tiện xông vào gây rối, tất nhiên đã khiến hắn không vui. Nhưng mà làm một người cha, hắn có chút lo lắng cho thái tử. Nếu trong lúc giao chiến, thái tử bị thương thì làm sao đây? Nếu Lâm Vương thật sự bị thua thì phải làm sao? Nhất thời, nhiều vấn đề khiến hắn đau đầu không thôi. "Rất đơn giản, chúng ta dùng thực lực nói chuyện." Thái tử quay người đi khỏi đại điện. "Ngươi có dám không?" Ngươi có dám không? Những lời này khiến Lâm Huyền trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người. Bọn họ đều có những suy nghĩ khác nhau. Có người cho rằng Thái tử đang tự tìm phiền phức, với thực lực của Lâm Huyền thì việc chặn đánh thái tử rất dễ dàng. Nhưng mà cũng có người lại có suy nghĩ khác. Lâm Huyền vừa mới trải qua mấy trận chiến rất thảm thiết, e rằng cơ thể đã bị thương. Thái tử chọn lúc này ra tay, có lẽ thật sự có hy vọng thắng lợi. Ôm suy nghĩ như thế, bọn họ đều đuổi theo ra ngoài. Bên ngoài đại điện, trong tay thái tử cầm một thanh thương dài, đang chuẩn bị đánh nhau với Lâm Huyền. Khác với thái tử đang trong trạng thái chuẩn bị nghênh đón địch nhân, thì có vẻ Lâm Huyền không để ý gì mấy. Trên người thái tử bắt đầu nổi lên một khí thế cực kỳ mạnh mẽ, dưới sự áp lực của khí thế ngay cả Kiều lão tướng quân cũng không khỏi nhíu mày. "E rằng lần này Lâm Vương gặp phải phiền phức." Kiều lão gia tử lẩm bẩm nói. Lúc trước hắn không để ý, hiện tại thái tử thể hiện thực lực của bản thân, quả thực đã khiến hắn hoảng sợ. Thực lực của thái tử đã đạt đến Phá Phàm tầng bảy. Lúc này chỉ sợ Thái Tử đã ngang bằng với Lâm Huyền rồi. Nhưng mà Lí Tinh đứng bên cạnh lại cười ha ha. "Lão tướng quân nghĩ như vậy cũng đúng, nhưng trong mắt ta, xem ra thì thái tử vẫn thua kém hơn một chút." Nghe hắn nói như vậy, Kiều lão tướng quân không khỏi liếc mắt nhìn lại, trên mặt còn lộ ra vẻ ngạc nhiên. Lí Tinh là người tận mắt nhìn thấy Lâm Huyền chiến đấu, hắn có quyền nói về thực lực của Lâm Huyền. Nhưng mà, Kiều lão tướng quân vẫn rất chờ mong trận chiến lần này. Mặc kệ nói như thế nào, thái tử cũng là cường giả Phá Phàm tầng bảy, chắc có thể mang đến một trận chiến gay cấn cho mọi người xem. Trên quảng trường, khí thế của thái tử đã đạt đến mức cao nhất, hắn cầm trong tay trường thương Hoàng Kim và lạnh lùng nhìn Lâm Huyền. "Vũ khí của ngươi đâu?" Thái tử mở miệng nói. Lâm Huyền lắc lắc đầu. "Vũ khí chỉ dùng để giết chết kẻ thù, ta không định giết ngươi." Nghe hắn nói như thế, thái tử giận tím mặt. Hắn là người có thiên phú nhất trong hoàng thất, thậm chí khắp Thiên Tuyết Quốc hắn cũng là kẻ mạnh nhất. Lâm Huyền nói lời này, trong mắt hắn, đây là đang sỉ nhục. "Ngươi muốn chết!" Thái tử gào lên giận dữ, rốt cuộc hắn không thể áp chế lửa giận trong lồng ngực bản thân, trong tay hắn cầm trường thương Hoàng Kim rồi xông đến Lâm Huyền. Thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy hồi hộp. Nhất là Kiều lão gia tử, hắn lo lắng tột độ. Hiển nhiên Thái tử đang rất tức giận, nhưng Lâm Huyền vẫn không hề để ý. "Lâm Vương sẽ thua sao?" Kiều lão gia tử nhỏ giọng thì thầm. Tuy những võ tướng khác không mở miệng nhưng cũng rất lo lắng. Tốc độ của thái tử rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã xông tới trước mặt Lâm Huyền. Trường thương Hoàng Kim tràn ngập nguyên khí, phát ra ánh sáng rực rỡ. Tất cả mọi người không khỏi hít một ngụm khí lạnh, e rằng thái tử đây muốn giết người! Lâm Huyền vẫn án binh bất động mà yên lặng nhìn hắn. "Leng keng!" Một tiếng vang nhỏ phát ra, trường thương kia đâm vào đầu vai Lâm Huyền. Nhưng mà, một kích dốc hết toàn bộ sức lực của thái tử vẫn không thể gây ra một chút thương tích nào cho Lâm Huyền. Trường thương đâm xuống, giống như đang đâm vào một khối vàng ròng, đây chắc chắn không phải cảm giác mà cơ thể máu thịt của con người nên có! Khóe miệng Lâm Huyền cong lên thành một nụ cười mỉm, may mắn thái tử không có ý giết người. "Vì sao ngươi không đỡ đòn?" Vẻ mặt Thái tử giận dữ, hoàn toàn không hay biết rằng bản thân vừa lượn một vòng ở quỷ môn quan. Lâm Huyền giơ tay nắm lấy trường thương Hoàng Kim. "Bởi vì ngươi không thể khiến ta bị thương." Lời nói vừa dứt thì hắn nghe thấy một tiếng răng rắc, trường thương Hoàng Kim kia bị Lâm Huyền bẻ gãy. Thấy một cảnh tượng như vậy, thái tử hoàn toàn ngây người. "Điều này, sao có thể xảy ra." Thái tử lẩm bẩm nói. Làm một võ giả, một thiên tài cường giả, hắn rất tự tin với thực lực của mình, thậm chí có thể nói đó là tự phụ. Cũng chính vì thế nên hắn mới mạo hiểm, không tiếc bị phụ hoàng xử phạt cũng đứng ra phản đối Lâm Huyền. Thế nhưng, sau khi hắn thật sự cùng Lâm Huyền giao đấu, thì hắn cảm thấy hành động của bản thân có chút buồn cười. Hai người có sự chênh lệch rất lớn đến mức hắn không thể chấp nhận được. "Ngươi có muốn đánh nữa không?" Lâm Huyền ném mũi thương trong tay xuống đất, thản nhiên nói.