Chương 522: Tâm phục khẩu phục

Hoa Tiến Tửu
Nguồn: tamlinh247.biz
Lúc này Thái Tử đã không còn kiêu căng ngạo mạn như trước nữa. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Huyền đầy sự tôn trọng. Tính người là như thế, khi gặp được kẻ địch mạnh mẽ hơn mình thì trong lòng sẽ cảm thấy cực kỳ ghen tị. Nhưng nếu đối phương mạnh đến nỗi người ta chỉ có thể nhìn lên thì phần ghen tị này sẽ biến mất không sót lại dù chỉ một chút. Lúc này Thái tử cũng như vậy, tuy rằng cả hai chỉ ra tay đúng một lần nhưng lại khiến cho hắn hiểu được bản thân kém xa Lâm Huyền như thế nào. Sự chênh lệch to lớn này đã khiến hắn không thể sinh ra lòng ghen tị. Lâm Huyền nhìn hắn cười cười, trên người bắt đầu phát ra khí thế cực kỳ kinh khủng. Không chỉ Thái Tử mà ngay cả những võ giả đang có mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Khí thế của Lâm Huyền cao như núi, khiến cho bọn họ cảm nhận được áp lực cực kỳ nặng nề. Một số tướng quân hơi yếu thì cả người đều trở nên run rẩy, đứng tại chỗ không biết làm sao. Không phải do năng lực chống đỡ của bọn họ quá kém, mà là do khí thế của Lâm Huyền quá khủng bố. Những võ giả bình thường căn bản không thể chịu đựng được áp lực nặng nề như thế. "Đây là thực lực thật sự của Lâm Vương sao?” Vẻ mặt Kiều lão tướng quân toát lên sự sợ hãi hoảng hốt, hắn ngơ ngác nhìn Lâm Huyền. Từ khi Lâm Huyền bước vào Thiên Tuyết Quốc cho đến bây giờ có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, tốc độ Lâm Huyền trở nên mạnh mẽ khiến tất cả mọi người cảm thấy khủng hoảng. Nhất là Thái Tử, sắc mặt hắn không thay đổi chút nào, nhìn Lâm Huyền một lúc lâu không biết nói gì. “Sự chênh lệch này…Thật là lớn!” Thật lâu sau thái tử mới cúi đầu nhỏ giọng lẩm bẩm. Lâm Huyền không ra tay nhưng khí thế kinh khủng kia của hắn đã chinh phục tất cả mọi người ở đây. Sau một lát, Lâm Huyền thu hồi khí thế. Thái tử trầm ngâm một lúc lâu, sau đó mới mở miệng nói. “Lâm Vương thúc, ngươi cho rằng thực lực của ta như thế nào?” Lâm Huyền cười. “Nếu so sánh với Kiếm Tôn thì ngươi mạnh hơn hắn.” Thật ra hắn cũng không nói dối. Từ ban đầu Thái tử đã là một thiên tài, tuy rằng không đạt được trình độ giống hắn và Băng Tuyết nữ vương nhưng như thế cũng đã đủ đáng sợ. Ngay cả thực lực của Kiếm Tôn cũng không thể so sánh với hắn. Nói Thái Tử kiêu ngạo cũng không phải là không có lý. Nếu Tuyết Vực không có Băng Tuyết nữ vương thì chỉ cần một mình Thái Tử dẫn dắt đại quân đã có thể tiêu diệt Tuyết Vực. "Nếu so sánh với Băng Tuyết nữ vương thì sao?” Trong mắt thái tử có chút chờ mong, Lâm Huyền khen hắn khiến hắn có cảm giác lâng lâng. Lâm Huyền lắc đầu. "Ngươi không thể ra quá ba chiêu nếu ở trong tay nàng.” Nghe hắn nói như thế, sắc mặt của thái tử trở nên tái nhợt. Dù hắn đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi Lâm Huyền nói những lời này, hắn vẫn không cam lòng. "Đứa ngốc kia, còn không quay về đi!” Ngay lúc này Tuyết Hoàng hét lên. Bản thân hắn cũng là võ giả, tất nhiên biết thực lực của Lâm Huyền kinh khủng bao nhiêu. Lâm Huyền không ra tay, đã cho hắn mặt mũi. Lần này thái tử cũng không chống lại, tức giận gật đầu đi đến bên cạnh hắn. "Lâm Vương thắng lớn, đại yến bảy ngày!” … Lâm Huyền tìm mật thất trong hoàng cung để tu luyện. Về phần những người nghe danh hắn mà đến thì vẫn như cũ, để cho Thất Hoàng Tử đến xử lý. Lâm Huyền sắp xếp lại thu hoạch gần đây của mình, nó mang đến cho hắn nhiều lợi ích như vậy. Chiến đấu liên tiếp khiến thân thể hắn mệt mỏi đến mức không thể chịu nổi. Bây giờ hắn có đủ thời gian để nghỉ ngơi. Cách ngày thí luyện Điện Phủ Chí Tôn còn khoảng hai tháng, Lâm Huyền cũng không định đi sớm như vậy. Hắn biết rất rõ thực lực của mình, tuy hắn là cường giả nhưng nếu nói là cường giả mạnh nhất thì vẫn chưa xứng. Với thực lực hiện tại của hắn thì vẫn không đủ để có thể đánh nhau với Chí Tôn có cùng cảnh giới. "Vương thúc, Kiều Vũ của Kiều gia tới thăm.” Ngay lúc Lâm Huyền đang tu luyện thì giọng nói của thất hoàng tử từ bên ngoài truyền vào. Hắn có ở Bạch Nguyệt Thành một khoảng thời gian, biết Lâm Huyền có quan hệ tốt với Kiều Vũ cho nên mới đặc biệt đến thông báo. Lâm Huyền mở mắt, đứng dậy đi ra ngoài. Ở bên ngoài, người đến không chỉ có Kiều Vũ mà còn có cả con người chua ngoa  Kiều Tử. “Tham kiến Lâm vương.” Kiều Vũ hành lễ với Lâm Huyền. Lâm Huyền cười khẽ, xua tay nói. “Ngươi và ta còn xa lạ như vậy?” Kiều Vũ cũng không kiêu ngạo, không nịnh nọt mà chỉ cười cười. Lâm Huyền mời hai người bọn họ vào mật thất, thất hoàng tử đã chuẩn bị bàn xong rồi. “Lâm huynh cũng thoải mái thật, không hề luyến tiếc cái thân phận vị vua khác họ này một chút nào.” Kiều Vũ ngồi xuống, khâm phục nói. “Không ngờ Lâm huynh đã mạnh đến mức này, thật sự  khiến cho tất cả mọi người hoảng sợ.” Lâm Huyền cười nhẹ. Nếu người khác khen ngợi hắn như vậy thì có lẽ hắn sẽ không thèm quan tâm nhưng Kiều Vũ khen lại khiến hắn cảm thấy vui sướng. Kiều Vũ và Lâm Huyền nói chuyện rất vui vẻ, không hề cảm thấy áp lực bởi thân phận hiện giờ của Lâm Huyền, ngược lại là Kiều Tử, có vẻ có chút xa lạ. Nàng nhìn ca ca và Lâm Huyền cảm thấy vô cùng khó chịu. Không lâu trước đây, Kiều lão gia tử từng nói bóng nói gió với nàng rằng hắn muốn gả nàng cho Lâm Huyền. Nhưng mà lúc đó nàng rất coi thường Lâm Huyền. Theo nàng thì cho dù Lâm Huyền có mạnh đến mức nào đi chăng nữa thì hắn cũng chỉ là một tên lỗ mãng mà thôi, sao có thể sánh được với thân phận của nàng? Nhưng chỉ mới bao lâu? Lâm Huyền đã gây chấn động khắp nơi tận mấy lần. Đầu tiên hắn lấy năng lực của bản thân để chống lại cả hai thế lực lớn. Sau đó lại được Tuyết Hoàng phong làm vị vua khác họ duy nhất của Thiên Tuyết Quốc, trở thành trường hợp đặc biệt nhất Thiên Tuyết Quốc. Nếu chuyện này vẫn chưa gây chấn động thì những gì Lâm Huyền làm sau đó đã khiến cả nhân loại phải sửng sốt. Rắc rối của Thiên Tuyết Quốc thế nhưng để Lâm Huyền một mình giải quyết? Bằng cách này, danh tiếng của Lâm Huyền hoàn toàn leo lên đỉnh cao. Trước khi nàng kịp nhận ra thì người mà nàng đã từng coi thường đã leo đến một độ cao mà nàng không thể nào với tới được. Lâm Huyền và Kiều Vũ đang nói cái gì, nàng không nghe rõ một lời nào. Nàng cũng muốn giống như Kiều Vũ, có thể nói chuyện với hắn nhưng dù thế nào đi nữa thì nàng cũng không thể mở miệng. Nàng vẫn kiên trì giữ lại sự kiêu ngạo của mình và duy trì tư thế. Lâm Huyền và Kiều Vũ nói chuyện rất lâu, tất cả mọi chuyện trong thời gian này Lâm Huyền trải qua cho đến kế hoạch trong tương lai. Kiều Tử ngơ ngác ngồi im bên cạnh. "Tiểu muội, đang nghĩ cái gì vậy?" Kiều Vũ vỗ vỗ bả vai của nàng. "Đã đến lúc chúng ta phải đi, ngày khác lại đến chào hỏi Lâm huynh sau." Lúc này Kiều Tử mới giật mình tỉnh táo lại, theo bản năng đứng dậy chào Lâm Huyền rồi quay người đi ra khỏi mật thất. Sau khi tạm biệt Lâm Huyền, Kiều Vũ lập tức đuổi theo muội muội. “Tiểu muội làm sao vậy?” Kiều Vũ hỏi. Kiều Tử không nói gì, chỉ lắc đầu. Phản ứng này của nàng khiến Kiều Vũ thở dài một hơi. “Ngươi còn đang suy nghĩ những lời gia gia nói?” “Đấy chỉ là suy nghĩ của gia gia mà thôi, hắn sẽ không can thiệp vào quyết định của ngươi.” Nói xong, Kiều Vũ xoa xoa đầu nàng. “Lâm huynh mãi mãi là bằng hữu của Kiều gia, mối quan hệ này không cần ngươi phải hy sinh.” Kiều Tử nhìn ca ca của mình, trong lòng xúc động hàng nghìn lần.