Chương 523: Mây trôi tám hướng
Đã nhiều ngày trôi qua, có rất nhiều vương công quý tộc đến chào hỏi Lâm Huyền.
Qua lời nói của họ, có rất nhiều thông tin được tiết lộ, mà hầu hết bọn họ đều muốn dùng lợi ích để đổi lấy tình hữu nghị với Lâm Huyền.
Cũng có một số gia đình muốn kết thông gia với hắn.
Quả thật bây giờ Lâm Huyền tỏa sáng đến mức chói mắt, cho dù hắn không thể ở lại Thiên Tuyết Quốc thì cũng là một chỗ dựa rất vững chắc.
Lâm Huyền thật sự cảm thấy những việc này rất phiền nên đã từ chối tất cả.
Người khiến hắn dở khóc dở cười đó chính là thất hoàng tử. Thất hoàng tử đã nhiều ngày suy nghĩ phải giới thiệu mấy vị công chúa cho hắn xem mắt.
Đương nhiên không chỉ có mình thất hoàng tử mà còn có rất nhiều danh môn quý tộc đến cửa cầu hôn hắn.
Bởi vì những nguyên nhân này mà Lâm Huyền tiến vào mật thất để bế quan tu luyện sớm hơn.
Ngày thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn sắp đến, Lâm Huyền muốn dùng tất cả thời gian chỉ để tu luyện.
Chỉ cần nghĩ tới việc sắp được chiến đấu với những Chí Tôn trẻ tuổi có cùng cảnh giới hắn đã cảm thấy nhiệt huyết trong người sôi trào.
Tuyết Hoàng ra lệnh, mang tất cả linh dược có quan hệ với linh hồn đến mật thất cho hắn, điều này khiến Lâm Huyền cực kỳ hài lòng.
Có số linh dược này trợ giúp, cho dù hắn muốn đột phá thêm một cảnh giới nữa, thậm chí là đặt chân vào bậc Phá Phàm Đỉnh Phong cũng không phải không được.
Nhưng mà, sau khi trải qua trận chiến ở Tuyết Vực, hắn cũng đã hiểu ra một đạo lý.
Cảnh giới gì đó cũng chỉ là hư vô, nếu muốn đọ sức với Chí Tôn cùng một thời đại thì hắn nhất định phải có thực lực tuyệt nhất.
Nếu không, cho dù hiện tại hắn đã đột phá đến tầng sáu của cảnh giới thì hắn vẫn là một kẻ yếu ớt. Chỉ khi hắn có được thực mạnh mẽ thì hắn mới được liệt vào hàng cường giả đỉnh nhất!
Lâm Huyền đang không ngừng thử thách giới hạn đột phá tận cùng của bản thân, không chỉ có linh hồn mà còn có thân thể của hắn.
Sau khi hắn đặt chân vào Phá Phàm tầng bảy, thân thể của hắn đã cứng cáp như kim cương. Còn trải qua hàng nghìn lần luyện tập, sức chống đỡ của cơ thể hắn đã tăng thêm.
Nếu như có một người ngoài nào đó ở trong này thì chắc chắn người đó sẽ cảm thấy sợ hãi khủng khiếp vì cách thức rèn luyện của hắn.
Lâm Huyền bắt đầu huấn luyện bản thân bằng một cách cực kỳ kinh khủng.
Lâm Huyền nắm chặt tay, bên tai hắn vang lên âm thanh chói tai.
Phát hiện này khiến cho Lâm Huyền vui mừng.
Thể lực như này đã vượt xa trí tưởng tượng của hắn.
"Nếu cứ tiếp tục sử dụng Bá Thể Thần Công thì ngay cả Băng Tuyết nữ vương cũng không chắc có thể làm ta bị thương.”
Hắn cũng có đủ tự tin, bây giờ bản thân hắn đã mạnh hơn trước khi không chỉ một cấp bậc.
Tuy rằng hắn cũng là Phá Phàm tầng bảy, nhưng thực lực của hắn đã mạnh hơn võ giả bình thường tận mười hai lần.
Tuy rằng thực lực của hắn chỉ gấp đôi võ giả bình thường, nhưng nó đã nâng sức mạnh của hắn lên một tầm cao mới.
Nếu mấy ngày trước để hắn chiến đấu với bản thân mình, thì nhất định hắn có thể có lợi thế áp đảo hơn.
“Nhưng mà vẫn không đủ để có thể đối mặt với những Chí Tôn trẻ tuổi cùng thời.”
Lâm Huyền cũng không vì một chút thành quả mà trở nên mê muội.
Thực lực của mấy người Chí Tôn trẻ tuổi thì hắn không biết, nhưng thực lực của Băng Tuyết nữ vương hắn lại hiểu cực kỳ rõ ràng.
Tuy Lâm Huyền vẫn luôn đột phá liên tục nhưng hắn vẫn chưa mạnh hơn Băng Tuyết nữ vương bao nhiêu.
Mà Băng Tuyết nữ vương là một cường giả mạnh mẽ đến như vậy mà ngay cả thí luyện nhập môn cũng không thể vượt qua. Như vậy cũng đủ để thấy thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn cực kỳ đáng sợ.
Những thanh niên Chí Tôn ở trong đó, e rằng họ là một sự tồn tại khiến người khác phải ngước lên nhìn.
“Những Chí Tôn này tu luyện như thế nào vậy?”
Lâm Huyền thì thầm nói.
Hắn tìm kiếm thông tin trong Thần Sơn, tìm một ít ghi chép liên quan đến Chí Tôn.
“Tinh Huy Chí Tôn, mười tám tuổi bước chân vào Đệ Lục Cảnh, mạnh gấp hai mươi lần võ giả bình thường.”
“Trảm Long Chí Tôn, đặt chân vào cảnh giới thứ sáu năm hai mươi tuổi, mạnh gấp hai mươi ba lần võ giả bình thường.”
“Thiên Dụ Chí Tôn, đặt chân vào cảnh giới thứ sáu năm mười sáu tuổi, mạnh gấp hai mươi năm lần võ giả bình thường.”
"Ngự Long Chí Tôn, bước chân vào cảnh giới thứ sáu năm mười chín tuổi, mạnh gấp mười tám lần võ giả bình thường."
"Quang Minh Chí Tôn, đặt chân vào cảnh giới thứ sáu năm hai mươi tuổi, mạnh gấp võ giả bình thường hai mươi chín lần!"
“. . .”
Lâm Huyền lật lật xem một lượt, rồi hắn sững sờ não nề.
Rời khỏi Thần Sơn, vẻ mặt của hắn dại ra.
Những Chí Tôn này cũng quá…mạnh mẽ đi?
Người yếu nhất cũng là mạnh gấp võ giả bình thường tận hai mươi lần, thậm chí người mạnh nhất thì cao hơn gấp ba mươi lần.
Lâm Huyền cười khổ, thực lực của hắn còn kém xa những Chí Tôn trẻ tuổi kia.
Cho dù hắn so với người yếu nhất trong số đó thì hắn vẫn kém xa, chứ cũng không dám nói đến người nổi bật trong số đó. Chỉ sợ vị Chí Tôn kia nhấc tay, ngay tức khắc hắn sẽ bị bóp đến chết.
“Ta còn có thể vượt qua giới hạn bản thân thêm nữa.”
“Những Chí Tôn trẻ tuổi kia làm được thì hắn cũng sẽ làm được!”
Lâm Huyền nắm chặt tay.
Vài ngày sau đó Lâm Huyền đều nhốt bản thân ở trong mật thất.
Không ai biết hắn tu luyện như thế nào, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy vài tiếng hét thảm thiết phát ra từ trong mật thất.
Trong khoảng thời gian này, thái tử có đến chào hỏi hắn nhưng sau khi nghe được tiếng kêu thảm thiết kia thì cảm thấy rùng mình nên xoay người rời đi.
Phương thức tu luyện của Lâm vương khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi.
Không một ai trời sinh là thiên tài, sở dĩ Lâm Huyền mạnh như vậy bởi vì hắn đã trải những lần tu luyện mà không một ai có thể tưởng tượng được.
Sau mười ngày, Lâm Huyền đi ra khỏi mật thất.
Quần áo trên người hắn đã biến thành vải rách từ lâu, trên người chi chít những vết thương cũ và mới.
Với năng lực khôi phục của Lâm Huyền mà còn để lại nhiều vết thương như thế thì có thể thấy được hắn đã trải qua khổ luyện khó khăn như thế nào.
“Nghị lực của Lâm huynh khiến người khác phải nể phục!”
Kiều Vũ đứng ở ngoài cửa chờ, thấy Lâm Huyền đi ra thì lập tức đi tới.
Đôi mắt lạnh lùng của Lâm Huyền lúc này mới dịu dàng hơn một chút, hắn mỉm cười.
“Lâm huynh định đi đâu?”
Kiều Vũ mở miệng hỏi.
Lâm Huyền im lặng một lúc rồi nói.
“Đi theo bước Chí Tôn, trèo lên đỉnh võ đạo!”
Những lời này của hắn khiến Kiều Vũ bật cười.
Thành tựu của Lâm Huyền là sự theo đuổi cả đời của người thường.
Cũng chỉ có kẻ yêu võ đạo như hắn mới có thể trèo lên đỉnh võ đạo không ngừng nghỉ.
“Ta là người bình thường, lần tạm biệt giữa ta và người, có lẽ chính là cả đời của ta.”
“Ngày ngươi đạt tới đỉnh cao, ta không biết bản thân có còn sống trên đời hay không, chén rượu ngày hôm nay ta kính ngươi!”
“Chúc Lâm huynh có thể hoàn thành ước mơ của chính mình!”
Kiều Vũ nói xong liền bê chén rượu, uống một ngụm cạn sạch.
Tất nhiên Lâm Huyền sẽ không từ chối, hắn cười cười rồi bê chén rượu lên uống.
Lâm Huyền rời đi cũng không gặp bất kì ai.
Lần này hắn chỉ có một mục đích đó chính là đi thí luyện Điện Phủ Chí Tôn!
“Các vị Chí Tôn, ta sẽ không để các ngươi đợi lâu đâu!”
Khóe miệng Lâm Huyền lộ ra một nụ cười, hai tay nắm chặt thành quyền.
Thí luyện Điện Phủ Chí Tôn sắp tới, dường như tất cả thế lực trên hạng hai đều đang bắt đầu chuẩn bị.
Đối với bọn họ mà nói thì đây chính là cơ hội khó có được.
Nếu đệ tử của bọn họ có thể tiến vào Điện Phủ Chí Tôn thì tất nhiên thế lực của bọn họ cũng sẽ tăng mạnh.
Đây là sự hấp dẫn cực kỳ lớn và không một ai có thể chống cự lại.