Chương 524: Thí luyện sắp tới

Hoa Tiến Tửu
Nguồn: tamlinh247.biz
Sâu bên trong lục địa, có một gia tộc to lớn ẩn mình giữa rừng núi. Không biết bao nhiêu cường giả đi ra từ gia tộc này, cường giả Phá Phàm còn nhiều hơn. Nhưng mà một gia tộc như vậy vẫn đang lo lắng về thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn. Thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn sắp bắt đầu nhưng đệ tử phải tham gia thí luyện thì vẫn chưa trở về. “Tại sao vẫn chưa về?” Lão tộc trưởng chau mày. Để chuẩn bị cho thí luyện lần này, gia tộc đã đưa đệ tử tinh nhuệ nhất đi ra ngoài  tu luyện. Nhưng cho đến bây giờ cũng chỉ có hai người trở về. Thế lực hạng hai cũng không thể so sánh với gia tộc này, bọn họ có ba danh ngạch. Người thứ ba lại chậm chạp chưa trở về khiến lão tộc trưởng rất lo lắng. “Nếu còn chậm trễ nữa sẽ bỏ lỡ kỳ thí luyện.” Người bên cạnh mở miệng nói. Lão tộc trưởng cau mày, lắc đầu. “Chờ thêm một chút nữa đi, Tiểu Thất là người có hy vọng thông qua thí luyện nhất, chắc chắn nàng sẽ đến kịp lúc.” Cuối cùng khi đội ngũ tham gia thí luyện chuẩn bị xuất phát thì có một người đi đến. “Cuối cùng Tiểu Thất cũng đến rồi!” Đám người xôn xao. “Không biết cảnh giới lúc này của nàng là gì.” “Trước khi rời đi, tuy nàng là đứa nhỏ có thiên phú nhất nhưng vẫn có sự chênh lệch với những người khác.” “Nếu nàng vẫn chưa đặt chân đến cảnh giới Phá Phàm thì chỉ sợ lần này danh ngạch sẽ phải tặng cho người khác.” Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, một nữ nhân đang đi tới. Nếu bây giờ Lâm Huyền ở đây thì có lẽ hắn sẽ phát hiện ra người này không phải ai khác, nàng là Sở Mộc, người cùng hắn đi vào Thất Lạc Chi Thành. Bây giờ Sở Mộc khác trước rất nhiều. Nàng đứng ở nơi đó nhưng lại khiến mọi người có cảm giác không thể nhìn tới. “Để cho mọi người chờ lâu.” Sở Mộc đi tới, dịu dàng nói. Sau khi lão tộc trưởng nhìn thấy nàng thì vẻ mặt lộ ra vẻ vui mừng. “Phá Phàm tầng tám, Tiểu Thất, thành quả của ngươi còn lớn hơn những gì ta nghĩ nữa!” Nghe được những lời này của lão tộc trưởng, tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi. Tuy Sở gia là một gia tộc lớn nhưng đối với thực lực của Sở gia, một cường giả đột phá đến tầng tám là một sự tiến bộ lớn. “Được, với thực lực bây giờ của ngươi thì cơ hội thông qua thí luyện sẽ cao hơn một chút!” Lão tộc trưởng cất tiếng cười to. Nhưng mà, trong lòng Sở Mộc lại suy nghĩ rất nhiều. "Không biết có thể gặp được hắn hay không?" Sở Mộc nghĩ đến người đàn ông bí ẩn mà nàng từng gặp được, đó mới chính là người có thiên phú đáng sợ nhất mà nàng đã gặp! “Nhất định hắn sẽ không dừng lại ở phía sau.” Sở Mộc lẩm bẩm nói. “Chỉ là không biết lúc này cảnh giới của hắn như thế nào?” “Ta nhờ sự trợ giúp của trưởng bối trong tộc mới có được thực lực như bây giờ. Nói thế nào thì, chắc hẳn hắn sẽ không kém hơn ta quá nhiều.” Cứ nghĩ nghĩ, nàng không nhịn được mà bật cười. Có lẽ bản thân nàng đã đánh giá quá cao Lâm Huyền rồi, cho dù thiên phú của hắn có giỏi như thế nào thì cuối cùng hắn cũng chỉ có một mình, làm sao có thể so sánh với gia tộc lớnnhư Sở gia?” “Hy vọng thí luyện lần này có thể nhìn thấy hắn.” Sở Mộc nhỏ giọng lẩm bẩm. … Lúc này, Lâm Huyền, người mà Sở Mộc quan tâm, cũng đã lên đường. Hắn đã sớm rời khỏi Thiên Tuyết Quốc, đến nơi thí luyện Điện Phủ Chí Tôn. Nơi diễn ra thí luyện Điện Phủ Chí Tôn nằm ở phía trong dãy núi, lý do nó nằm ở đây là để chứng tỏ rằng Điện Phủ Chí Tôn không hề có liên quan gì tới những thế lực khác. Đi vào rặng núi, có thể thấy được hai ngọn núi cao ngất đang đứng cạnh nhau. Nơi này có tên là Long Môn, mang ý nghĩa cá chép vượt cửa rồng. Lúc này đã có không ít người đến đây. Trong số bọn họ, những người có nhu cầu tham gia thí luyện cũng không nhiều lắm, thực tế những người này vẫn chưa đủ điều kiện để có thể tham gia thí luyện. Chỉ là sự kiện này quá hấp dẫn nên không võ giả nào muốn bỏ lỡ. Lúc Lâm Huyền đến nơi, bên ngoài Long Môn đã chật kín người. Nơi có người thì sẽ có sông có hồ, nơi có người thì tất nhiên cũng sẽ có chợ, đủ loại âm thanh rao hàng truyền vào trong tai khiến cho Lâm Huyền cảm thấy bản thân đã đến một tòa thành khổng lồ. Trong số đó có không ít nữ tử có vẻ ngoài xinh đẹp, bọn họ tới nơi này là để tìm được một người bạn đời như ý. “Nơi này cũng không tồi lắm.” Lâm Huyền nhỏ giọng nói. Long Môn là nơi linh khí trời đất dày đặc nhất, kể cả những võ giả bình thường khi tu luyện ở nơi đây, cũng tiến bộ lên rất nhiều. Xem ra Điện Phủ Chí Tôn đem nơi thí luyện đặt ở đây cũng không phải không có lí do. “Huynh đệ, mua thuốc không?” Ngay khi Lâm Huyền đang xem xét xung quanh thì liền nghe được một câu như vậy. Thuốc? Lâm Huyền ngẩn người. Võ giả cũng cần mua thuốc? Đây là nói thật hay nói giỡn vậy? Người nọ như hiểu được sự nghi ngờ của Lâm Huyền, nên hắn người ha ha và nói. “Đây cũng không phải thuốc bình thường đâu, người tới nơi này tham gia thí luyện có người nào không phải là cường giả đâu? Mặc dù thực lực của ngươi mạnh mẽ nhưng cũng không có nghĩa là ngươi sẽ đánh bại đối thủ, đúng không?” “Sau khi uống thuốc của ta sẽ khác, đảm bảo ngươi sẽ có sức mạnh gấp mấy lần người thường, thậm chí chiến đấu với Thiên Kiêu (người thời Hán gọi Thiền Vu của Hung Nô là con trời) cũng có thể giữ mạng an toàn!” Nghe hắn nói như thế, Lâm Huyền có chút nghi ngờ. Còn có loại thuốc như này ư? Võ giả tu luyện, quan trọng nhất chính là chú ý tiến hành theo tuần tự. Không ai có thể ăn một miếng là có thể trở nên mập mạp, tất nhiên cũng sẽ không có loại thuốc như này. Kể cả Lâm Huyền cũng phải từng bước một mà tu luyện. Người nọ cười với vẻ bí ẩn rồi lấy ra mấy viên đan dược. Sau khi nhìn thấy những viên đan dược này, Lâm Huyền nhịn không được liền bật cười thành tiếng. “Ta còn tưởng là cái gì, hóa ra là cấm dược!” Thứ gọi là cấm dược, thật ra là những viên thuốc có tác dụng phụ mạnh. Lúc trước Huyền Kiếm đuổi giết hắn, hắn cũng từng sử dụng Bạo Nguyên Đan, đó là một loại thuốc bị cấm. Nhưng nếu so sánh nó với viên đan dược trước mặt này thì có lẽ Bạo Nguyên Đan cũng không được tính là cấm dược. “Thứ thuốc này của ngươi, ăn xong thì sẽ chết người.” Lâm Huyền cũng không cầm viên đan dược kia, chỉ thản nhiên mà nói. Người bán hàng rong nghe thế thì sắc mặt hơi thay đổi, cười ha ha. “Cấm dược cái gì chứ huynh đệ, ngươi thật sự là thích nói đùa.” Sau khi cười mỉa mai vài tiếng thì hắn cất đan dược đi. Quả thật đan dược của hắn có thể tăng thực lực lên nhưng cũng phải trả một cái giá lớn là tính mạng! Chỉ cần hơi sơ ý một chút thì có thể chết vì tác dụng phụ. “Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi.” Hắn cười trừ liên tục, sau đó chạy ra ngoài. Lâm Huyền cũng không tiếp tục kéo dài thời gian, dựa theo hiểu biết của hắn thì lối vào Long Môn là một trận thí luyện. “Thí luyện nhập môn thật sự rất đáng sợ sao?” Lâm Huyền nhìn hai ngọn núi kia, vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm trọng. Chỉ dựa vào hai ngọn núi này đã có thể ngăn cản Băng Tuyết nữ vương, thí luyện này kinh khủng quá đi. Hắn đi từ từ đến lối vào Long Môn. Khi hắn tới gần hai ngọn núi kia thì có một áp lực cực kỳ kinh khủng từ trên trời giáng xuống. "Đây là..."