Chương 529: Nghi ngờ
Vu Thư Hàng tập trung nguyên khí của mình vào trường kiếm ở trong tay, trên thân kiếm tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Dưới ánh sáng đó, tầng tầng lớp lớp sương mù bao phủ xung quanh càng trở nên mộng mị.
Ánh sáng chói lọi rực rỡ như vậy nhưng bên trong đó cất giấu ý định giết người.
Mặc dù thời gian hai bên đánh nhau cũng không dài, nhưng lại chuyện này đã khiến hắn hiểu rõ thực lực của Lâm Huyền.
Cho dù hắn dốc hết toàn bộ thực lực, hắn cũng chưa chắc có thể giành lấy được phần thắng cho cuộc đọ sức này.
Nhưng mà, nếu như còn phải tiếp tục ẩn giấu thực lực, vậy hắn tuyệt đối sẽ thất bại!
Lâm Huyền khẽ nhíu mày.
Nếu như hắn không gặp phải Lâm Huyền thì có lẽ tên Vu Thư Hàng kia sẽ giành được hạng nhất trong cuộc thí luyện lần này.
Thực lực mạnh mẽ thế này, vượt xa Băng Tuyết Nữ Vương.
Quả nhiên, người có thể tới đây tham gia thí luyện đều không hề đơn giản.
“Bạch Nguyệt Vương, nếu như ngươi có thể đón được một kiếm này, vậy thì tất cả chiến lợi phẩm của ta đều thuộc về ngươi.”
Vu Thư Hàng ngẩng đầu lên, hắn nhìn chằm chằm Lâm Huyền mà nói với vẻ lạnh lùng.
“Nếu như ngươi không may tử trận, vậy thì cũng không thể trách ta được.”
Trên gương mặt Lâm Huyền toát lên sự nghiêm trọng, tên Vu Thư Hàng này không hề nói đùa.
Đây là kiếm ý!
Uy lực của một nhát kiếm này không hề thua kém gì so với Lâm Huyền trước đây.
“Leng keng!”
Lâm Huyền cắm Chân Long Kiếm xuống mặt đất, lẳng lặng chờ đợi một cú công kích từ Vu Thư Hàng.
Với một đòn này, Vu Thư Hàng đang đánh cược toàn bộ sức lực của mình.
Hiển nhiên, hắn cho rằng bản thân hắn càng đánh lâu càng không có hi vọng, cho nên mới lựa chọn dồn hết toàn bộ tâm sức vào một kiếm cuối cùng này.
Trường kiếm rơi xuống, kiếm quang xé nát lớp sương mù, chém thẳng vào người Lâm Huyền.
Ánh kiếm lặng lẽ nuốt chửng sương mù xung quanh, như thể nó cắt đôi bầu trời ra làm đôi vậy.
Chứng kiến kiếm quang kinh khủng kia, Lâm Huyền cũng phải nhíu mày.
“Thực lực này thật đáng sợ!”
Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng.
Hắn sẽ ngừng việc áp chế khí tức của mình, rồi bộc phát toàn bộ thực lực của bản thân ra ngoài.
Với khí thế kinh khủng kia, trong nháy mắt, hắn đã quét sạch toàn bộ không gian nhỏ.
Lúc này, dù được bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc, nhưng những người khác cũng có thể cảm nhận được loại khí thế kinh khủng này.
“Thực lực khủng bố thật đấy!”
“Có ai đang đánh nhau sao?”
Những người ngoài cuộc còn như vậy, thì người đang đứng trên chiến trường như Vu Thư Hàng đã bắt đầu trở nên hoảng loạn.
Hắn tự cho rằng bản thân hắn và Lâm Huyền không phân cao thấp, do đó vào lúc này hắn mới không tiếc đánh cược toàn bộ sức mạnh.
Nhưng mà, ngay khi Lâm Huyền thật sự bộc lộ thực lực ra ngoài, vấn đề này khiến hắn có một cảm giác tuyệt vọng đến khó tả.
“Đây là thực lực mà một Phá Phàm tầng bảy nên có sao?”
Vu Thư Hàng ngơ ngác nhìn Lâm Huyền.
Với một kiếm này của hắn, cho dù hắn có gặp bất kỳ một võ giả nào thì hắn đều có thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Nhưng mà khi đối mặt với Lâm Huyền, trong lòng hắn không còn chút tự tin nào nữa rồi.
“Ầm!”
Rốt cục kiếm quang cũng rơi xuống, chém ngang bả vai của Lâm Huyền.
Kiếm khí hoàn toàn tản mác khắp nơi, hào quang sáng chói khiến cho Vu Thư Hàng bất giác không mở được mắt.
“Xem ra... Ta thua rồi.”
Vu Thư Hàng quỳ một chân xuống đất, trên gương mặt hắn ngập tràn sự chua xót đắng chát.
Ánh sáng còn chưa tản đi hết, hắn cũng đã dự báo trước được kết quả.
Quả thật thực lực của Bạch Nguyệt Vương cực kỳ khủng bố, một kiếm này của hắn chắc chắn không thể chém chết Lâm Huyền được.
Bây giờ, hắn chỉ cầu mong Lâm Huyền có thể rủ chút lòng thương xót, chí ít cũng có thể chứng minh những nỗ lực mà hắn đã bỏ ra là không hề uổng phí.
Hắn quỳ một chân xuống đất, thở hồng hộc.
Thật lâu sau, ánh sáng đã mờ dần đi, đến khi hắn có thể hoàn toàn nhìn rõ cảnh tượng trước mắt mới khiến hắn không khỏi ngây ngẩn cả người.
Lâm Huyền vẫn đứng yên ở đó như cũ, thậm chí ngay cả tư thế đứng của hắn vẫn không hề thay đổi.
Một kiếm này của hắn chỉ tạo ra một vết rách lớn trên y phục của Lâm Huyền.
Nhưng mà cũng chỉ có thế thôi!
Trừ một điểm đó ra, trên cơ thể Lâm Huyền không hề có một vết thương nào cả.
“Ngươi rất mạnh.”
Lâm Huyền phủi phủi bờ vai của mình, mở miệng nói.
Khi kiếm quang xẹt xuống, hắn cảm nhận được một cỗ áp lực cực kỳ lớn.
Nếu như không phải hắn thi triển Bá Thể Thần Công vào thời khắc quan trọng cuối cùng, nói không chừng một kiếm này của Vu Thư Hàng thật sự có khả năng khiến hắn bị thương.
Vu Thư Hàng nở một nụ cười khổ, hắn lấy chiến lợi phẩm từ bên hông xuống, đưa cho Lâm Huyền.
Lâm Huyền cũng không tiếp tục làm khó dễ hắn nữa, Lâm Huyền chỉ muốn thắng cuộc, không hề muốn đả thương người khác.
Sau khi cầm lấy toàn bộ dây chuyền mà Vu Thư Hàng đưa, hắn còn để lại cho Vu Thư Hàng một ít đan dược.
...
Bên ngoài không gian nhỏ, mấy lão già kia đang quan sát tất cả mọi chuyện xảy ra trong không gian nhỏ thông qua một chiếc gương.
“Người mang tên Lâm Huyền này là một mầm giống không tồi.”
Một lão già trong số đó mở miệng nói.
“Đã điều tra thân thế của hắn chưa?”
Ngay lập tức ở bên cạnh có người đáp lời.
“Hắn là một vương gia khác họ của Thiên Tuyết Quốc, cách đây không lâu hắn đã tiêu diệt Tuyết Vực.”
“Băng Tuyết Nữ Vương của Tuyết Vực, là người từng tham dự thí luyện ba mươi năm về trước.”
Lão già kia tỏ vẻ kinh ngạc.
“Thiên Tuyết Quốc còn có một nhân tài như vậy sao? Vì sao từ trước đến nay vẫn chưa phát hiện ra?”
Người đứng bên cạnh kia cười khẽ.
“Hắn vốn không phải người của Thiên Tuyết Quốc, mà là đệ tử của một môn phái nhỏ không đáng nhắc tới trong liên minh Bách Quốc.”
“Lâm Huyền là một đệ tử rất bình thường, thậm chí hắn còn không được tính là đệ tử nội môn của tông môn kia.”
“Nhưng mà, trong một khoảng thời gian rất ngắn hắn đã nổi lên và đạt được tình trạng như hiện nay.”
“Từ lúc đặt chân vào võ đạo, đến lúc có được thực lực như hiện này, ước chừng cũng chưa đến ba năm.”
Ba năm?
Vẻ mặt ngạc nhiên trên gương mặt của vị lão giả kia dần dần trở thành hoảng sợ.
Trong ba năm, từ một kẻ chân ướt chân ráo đến khi trở thành một cường giả Phá Phàm tầng bảy như hiện nay?
Trong đầu hắn cũng chỉ có một ý nghĩ, sao có thể có chuyện này được!
Ngược lại Điện Phủ Chí Tôn cũng xuất hiện vài vị cường giả thiên tài giống vậy, nhưng tất cả bọn họ đều có xuất thân từ một thế lực lớn nào đó, có vô số tài nguyên để phục vụ bọn họ trong việc tu luyện.
Nhưng còn Lâm Huyền thì sao?
Hắn xuất thân từ một thế lực nhỏ đến mức không có thế lực nào có thể nhỏ hơn, bản thân hắn đã phải từng bước từng bước bước lên.
Để đạt được một thành tích như vậy chỉ trong ba năm ngắn ngủi là điều mà không ai dám tưởng tượng đến!
“Lẽ nào sau lưng hắn còn có một thế lực khủng bố nào đó chống lưng sao?”
Lão già kia thấp giọng lẩm bẩm.
Ý nghĩ này mới vừa được khởi dậy đã bị hắn bác bỏ ngay lập tức.
Mười mấy năm trước Lâm Huyền cũng không có biểu hiện xuất chúng nào, điều này có nghĩa là hắn chả có thiên phú gì.
Trên thế giới này, làm gì có thế lực nào có nhiều tài nguyên đến mức sánh với Điện Phủ Chí Tôn chứ?
Nhưng mà kể cả Điện Phủ Chí Tôn, cũng không dám nói rằng có thể trong thời gian ngắn, rèn luyện một người có thiên phú tầm thường trở thành một cường giả được.
Về phần những thế lực khác, đây chẳng khác nào một nhiệm vụ bất khả thi.
“Điều tra rõ thân phận của người này!”
Lão già kia quyết định rất nhanh.
“Nếu có bất kỳ điểm khả nghi nào, vậy thì hãy tranh thủ trước khi nó phát triển, giết chết nó đi!”
Hai lão già đứng bên cạnh nhẹ gật đầu, đồng ý với đề nghị này của hắn.
Quả thực thân phận của Lâm Huyền cũng có chút khả nghi, bọn họ không thể nào không chú ý nhiều hơn được.
Nếu như Lâm Huyền là một người tu luyện tà võ, vậy thì bọn họ cũng không cần phải lo lắng quá làm gì.
Nhưng trước mắt so với những tư liệu mà bọn họ biết được, dù có cho hắn là người tu luyện theo tà võ, cũng không thể nào có khả năng đột phá một cách nhanh chóng giống như Lâm Huyền đến vậy.
“Các ngươi nói xem, có khi nào hắn là dị tộc không?”
Thật lâu sau đó, một lão già trong số đó mở miệng nói.
Nhưng mà nếu như Lâm Huyền không phải là dị tộc, điều này có ý nghĩa, một ường giả có thể sánh vai với Chí Tôn trẻ tuổi đã ra đời!