Chương 530: Thành tích chiến đấu kinh khủng

Hoa Tiến Tửu
Nguồn: tamlinh247.biz
Điều tra thì điều tra, nhưng thí luyện vẫn phải tiếp tục cử hành. Lúc này, bên trong bí cảnh đã đã có kết quả gần xong. Kết quả cuối cùng cũng không khác nhau là mấy, kể cả ba vị trí đầu, chiến lợi phẩm của những người này không chênh lệch nhau quá nhiều. Nhưng Phá Phàm tầng bảy là nơi mà các lão già quan tâm nhất, vẫn chưa có được kết quả cuối cùng. Đã hai ngày đã trôi qua, bên trong bí cảnh này, một mình Lâm Huyền cân hết toàn bộ. Toàn bộ người tham gia thí luyện cùng lắm cũng chỉ có bảy mươi người, nhưng mà một mình Lâm Huyền, đã có trong tay bốn mươi sợi dây chuyền. Với thành tích chiến đấu này, mấy lão già có đôi phần bất lực. Những người đến đây tham dự thí luyện đều có thực lực tương đương với nhau, theo suy đoán của bọn họ, thực lực của ba người chiến thắng cuối cùng chắc hẳn không hơn kém nhau bao nhiêu. Còn giống như Lâm Huyền đây, độc chiếm gần hết số dây chuyền trong bí cảnh, hiển nhiên điều này không hợp theo quy củ! “Thực lực của tên Lâm Huyền này, cho dù có đưa hắn vào đám người Phá Phàm tầng chín, e rằng hắn cũng sẽ trở thành người nổi bật nhất.” Một lão già trong số đó lên tiếng nói. Hai người đứng bên cạnh cũng chỉ có thể cười khổ, nào có ai ngờ rằng nơi đây xuất hiện một tên quái vật như Lâm Huyền chứ? Bọn họ đối với Lâm Huyền có thể nói là vừa thích vừa không thích, thích là thích cho một nhân tài, khó khăn lắm mới xuất hiện một thiên tài như Lâm Huyền đây, tất nhiên bọn họ vô cùng hào hứng. Còn không thích là bởi vì quá bất lực, sự xuất hiện một tên quái vật như Lâm Huyền đây, ánh sáng của những người khác cũng vì đó mà trở nên lu mờ. Thoáng cái đã đến ngày thứ ba, người xuất sắc nhất của Phá Phàm tầng chín dẫn đầu tất cả đi ra ngoài. Thành tích chiến đấu của ba người bọn họ cũng không cách biệt quá nhiều, cả ba đều có hai mươi sợi dây chuyền. Người chiến thắng Phá Phàm tầng tám theo sát phía sau, cũng đi ra ngoài, chiến tích của bọn họ cũng xấp xỉ nhau. Ngay sau đó, là Phá Phàm tầng sáu. Có điều, lần này chỉ có hai người giành được chiến thắng. Hai người bọn họ một người có được ba mươi sợi dây chuyền, một người khác, nhờ có ưu thế của hai sợi dây chuyền yếu kém mà giành được hạng nhất. “Sao vẫn chưa có ai ra ngoài nhỉ?” Có người nhìn về bí cảnh cuối cùng, thì thầm nói. “Chẳng lẽ, đến bây giờ bọn họ vẫn chưa phân thắng bại sao?” “Không thể như thế được, chỉ khi nào bọn họ không chiến đấu, nếu không sẽ không có khả năng không có người chiến thắng được.” “Hay là bây giờ bọn họ vẫn còn đang chiến đấu?” Tất cả mọi người bàn tán xôn xao, nhưng không người nào có thể đưa ra một đáp án chính xác. Rốt cuộc bên trong bí cảnh đã xảy ra chuyện gì, ngoại trừ mấy vị giám thị của Điện Phủ Chí Tôn ra, không ai có thể biết được. Trong lúc bọn họ vẫn còn đang bàn tán  sôi nổi, một ánh sáng lóe lên, có hai bóng dáng xuất hiện trước mắt mọi người. “Đây là hai thiên tài xuất sắc xuất thân từ một gia tộc nào đó ở phương Nam, không ngờ hai người đó lại cùng tham gia thí luyện.” “Chỉ sợ hai người bọn họ đã giành mất hai vị trí đứng đầu rồi!” Giữa các thế lực dù nhiều dù ít, tất cả mọi người cũng có tìm hiểu chút đỉnh, giữa đám người này có người nhận ra hai vị này. “Có điều, mặt mũi của bọn họ sao lại sưng húp lên thế kia?” “Nhìn dáng vẻ của bọn họ, giống như bị người khác đánh một trận?” “Chắc không đến nổi như thế đâu, làm gì có ai có bản lĩnh lớn đến vậy, đánh hai người bọn họ trở nên thê thảm thế kia?” Nghe nói như thế, hai huynh đệ kia xấu hổ như muốn tìm một cái lỗ để chui vào. Mặc dù suy đoán của đám người bọn họ nghe rất vô lý, nhưng điều này vô tình đâm vào vết thương của hai người bọn họ. Bây giờ dáng vẻ của bọn họ vô cùng chật vật, chính xác là do bị người khác đánh. “Lại có người ra rồi kìa!” Một âm thanh la lên, ánh mắt của mọi người đều bị hấp dẫn bởi người vừa xuất hiện. “Là trưởng tôn của Vu gia Vu Thư Hàng!” “Không ngờ rằng hắn cũng tới tham gia thí luyện, xem ra ba người bọn họ là ba người đứng đầu rồi.” “Đúng vậy, các ngươi nhìn Vu Thư Hàng mà xem, hình như hắn bị thương, nói không chừng giữa ba người bọn họ đã xảy ra một trận chiến đấu khốc liệt.” Vu Thư Hàng cũng cười khổ mà đành giữ im lặng. Sau đó, những người tham gia thí luyện khác cũng nhao nhao đi ra ngoài. Tất cả đều ủ rủ cúi đầu mà đi, chứng kiến tình huống này, đám người đó càng khẳng định ba người Vu Thư Hàng bọn họ là ba người đã giành được ba vị trí đứng đầu. Nhưng mà, giám thị của Điện Phủ Chí Tôn đứng bên cạnh vẫn như cũ không chịu tuyên bố kết quả, điều này khiến bọn họ có chút khó hiểu. “Chẳng lẽ nào, còn có người chưa đi ra ngoài sao?” Trong đám người có một người lên tiếng suy đoán nói. Nhưng vào lúc này, trong bí cảnh lại một lần nữa có một bóng người bước ra. “Đây là... Cái tên tu luyện ở Long Môn?” Có người nhận ra Lâm Huyền. “Chẳng lẽ thực lực của hắn còn mạnh hơn Vu Thư Hàng sao?” Đám người bọn họ khó mà tiếp nhận được lối suy nghĩ này. Nếu Vu Thư Hàng trở thành người chiến thắng, điều này bọn họ cũng có thể lý giải được vì Vu gia là một gia tộc lớn, có được ưu thế về tài nguyên mà người thường không thể nào hiểu được. “Phá Phàm tầng bảy, hạng ba Lưu Gia Tuấn, giành được ba sợi dây chuyền!” Lưu Gia Tuấn là một trong hai người huynh đệ kia, gia tộc của hắn, cũng là một thế lực không nhỏ. Nhưng khi nghe nói về phần chiến tích này đã khiến cả đám người ngạc nhiên đến mức mở to mắt giống như sắp nhảy ra ngoài. Ba sợi dây chuyền thì sao có thể thông qua thí luyện được? Bọn họ có chút nghi ngờ, có phải là vị giám khảo đã nói sai rồi không? Nếu như Lưu Gia Tuấn thu hoạch được ba mươi sợi dây chuyền thì bọn họ còn có thể tin được. Nhưng chỉ ba sợi, không phải đang nói đùa đấy chứ? Sau khi năm lần bảy lượt xác nhận lại, trên người Lưu Gia Tuấn  thật sự chỉ có ba sợi dây chuyền. “Hạng hai Vu Thư Hàng, thu hoạch được bốn sợi dây chuyền!” Nếu như lời nói vừa rồi chỉ làm bọn họ ngạc nhiên, thì đến khi bọn họ nghe thấy chiến tích của Vu Thư Hàng, từ ngạc nhiên chuyển thành hoảng sợ. Chiến tích của người thứ hai và người thứ ba cộng lại còn không đến mười sợi dây chuyền, rốt cuộc đã có chuyện gì? “Chẳng lẽ, từ đầu đến cuối bọn họ đều không chiến đấu hay sao?” Ngay lúc cả đám người đó đang giật mình hốt hoảng, thì vị giám thị kia chợt hắng giọng, tuyên bố hạng nhất. “Hạng nhất Lâm Huyền, thu hoạch được sáu mươi sợi dây chuyền!” “Ầm!” Nghe thấy kết quả này, dường như trong nháy mắt tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều trở nên hỗn loạn. Sáu mươi sợi, đây là khái niệm gì chứ? Nói cách khác, ngoại trừ mấy người trốn vào một góc nào đó, may mắn trốn thoát khỏi cuộc truy bắt của Lâm Huyền, thì hầu như những người khác đều thất bại dưới tay Lâm Huyền? Thành tích chiến đấu kinh khủng quá rồi, đó hoàn toàn được xem như áp đảo! Bọn họ nhìn hai huynh đệ của Lưu gia, bây giờ bọn họ không còn gì để nghi ngờ nữa, thương thế của hai huynh đệ này thực sự bị người khác đánh mà ra. Về phần Vu Thư Hàng, thương thế của hắn cũng có thể từ Lâm Huyền mà có. Vừa công bố chiến tích, ngay lập tức Lâm Huyền trở thành tiêu điểm của cả hiện trường. Có thể giành được hạng nhất của thí luyện cũng không phải là chuyện gì khó khăn, nhưng mà chiến thắng một cách oanh oanh liệt liệt như Lâm Huyền đây, dùng ưu thế tuyệt đối để giành được hạng nhất, đây là chuyện mà không phải ai cũng có thể làm được. “Thực lực của người này đáng sợ quá đi mất.” “Tuyệt đối không được trở thành kẻ địch của hắn!” “Nhất định phải kết giao mối quan hệ tốt đẹp với hắn, hắn có thể sẽ trở thành một thiên tài Chí Tôn!” Những người đến đây tham dự thí luyện, cũng không hoàn toàn vì muốn bước chân vào Điện Phủ Chí Tôn. Trong số bọn họ có người còn biết rõ rằng bản thân người đó không hề có duyên với Điện Phủ Chí Tôn. Có thể kết giao bằng hữu với những cường giả ở đây đối với con đường phát triển thế lực sau lưng bọn họ mà nói cũng là một chuyện tốt. Lúc này, thực lực của Lâm Huyền  đã làm cho tất cả mọi người cũng vì đó mà nhìn hắn bằng ánh mắt sợ hãi. Có điều trong số đó cũng không thiếu mấy cường giả thật sự, trong ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Lâm Huyền tràn ngập ý chí chiến đấu. “Giao chiến với hắn, chẳng khác nào tự nỗi nhục cho mình!”