Chương 23: Đối Chấp

Mặc Khả Ngôn
Nguồn: truyenfull.vision
Người ta nói ở Tây Môn Đông Thành mệnh lệnh cao nhất nằm trong tay của Hắc Nhị Vương. Nhưng binh quyền lại nằm trong tay của Hắc Tướng Quân. Nếu không may đôi bên xảy ra tranh chấp thì e rằng thiên hạ này sẽ trở nên hỗn loạn. Hôm nay Chiêu Huyện lệnh bé nhỏ mới nhậm chức chưa được bao lâu đã phải toát mồ hôi hột, đứng khép nép trong chính phủ Hình Bộ của ông ta. Hai chân ông đã run lẩy bẩy, đứng ngồi không yên. Tin tức áp giải tội đồ phản quốc vốn đã định tử hình, giờ phút này lại lật ngược tội án sớm muộn gì cũng truyền ra ngoài. Phiên đối chấp phạm nhân chính thức được mở ra. Tất cả dân thường đều bị cấm tham dự. Nơi tham án được chuyển vào bên trong. Chưa đầy nửa canh giờ sau binh lính của Hắc Tướng Quân đã di chuyển bao vây Hình Bộ. Một con Hắc Mã hùng dũng tiến thẳng vào sân trong, trên lưng ngựa không ai khác là vị đại tướng quân trẻ tuổi danh tiếng lẫy lừng. Chiêu huyện lệnh nhanh chóng chạy ra ngoài trên đôi giày vải chưa kịp sỏ hết, thân hình thấp bé của ông ta khi chạy đến nơi thì người ngựa đã di chuyển vào bên trong. Nữ tội nhân chưa thấy xuất hiện, xe cũi cũng trống không. Chỉ thấy một vị cô nương mặc trang phục trắng dáng người thanh thoát đứng bên cạnh Hắc Tướng Quân. Khuôn mặt nàng ta được che lại bằng một tấm vải lụa trắng. Toàn thân tỏa ra một mùi hoa sen dịu mát. Đoàn xe cuối cùng cũng được đưa vào trong, toàn bộ phu xe cùng gia nhân đều bị quân lính trói lại bằng dây thừng. Chiêu huyện lệnh đã ngơ ngác nhìn ngang ngó dọc, hai chân ngắn của ông ta đã cố gắng chạy lại phía Hắc tướng quân cung kính hành lễ: -Nghênh đón tướng quân, không biết tội nhân đã được chuyển đến hay chưa? Hắc Hùng khẽ cong khóe mắt, ánh nhìn di chuyển sang nữ nhân bên cạnh. Đứng trong hình bộ mà bản thân cô ta không có một chút biểu hiện lo lắng. Nhịp thở cũng rất đều đặn. Hắn quay sang tên huyện lệnh bé nhỏ kia khẽ cười: - Tội nhân ông nói là người này, nhưng ta thấy...nữ nhân sức vóc trói gà không chặt ta cũng không trói nhốt nàng ta. Chiêu huyện lệnh thoáng gật đầu đồng ý nhưng khoan đã có gì đó không đúng cho lắm, lão bắt đầu kinh ngạc trợn mắt. Khuôn mặt lão khó xử nhìn sang nữ nhân kia cùng nhìn lên nét mặt của vị tướng quân. Mấy đời bắt phạm nhân mà lại không đeo gông thả cũi, không biết vị đại tướng quân này nghĩ cái gì nữa. Không những phá vỡ quy tắc tối thiểu của Hình Bộ mà đến quân luật cũng bất tuân nữa rồi. Nữ nhân này quả thực thân thế không bình thường. - Tướng Quân, làm thế này không đúng lắm. Luật Hình Bộ vốn phải bắt giữ và điều tra người ba ngày. Sau đó mới có thể mở phiên chấp vấn. .... Huống hồ ngài cũng biết tội phản quốc chỉ có thể xử tử... Âm điệu lí nhí của Chiêu Huyện Lệnh vừa dứt thì một giọng nói trầm khàn vang lên từ cổng chính. - Lệnh đã hạ, lập tức đem Vũ Thanh Thanh tống ngục, ba ngày sau tử hình. Một tên tiểu quan khác giật bắn mình quỳ rạp xuống đất: - Vương gia giá đáo. Chiêu huyện lệnh bé nhỏ thật sự bị dọa cho thất kinh, xem ra cái mạng nhỏ của ông ta thật sự không còn đường lui nữa rồi. Ông ta cũng nhanh chóng quỳ xuống, cả hình bộ cả người lẫn ngựa đều đã quỳ rạp. Riêng chỉ có Hắc tướng quân của Bạch y nữ tử vẫn ung dung đứng nhìn.