Mặt trời vừa khuất núi, Vũ Thanh Thanh bị đưa vào nơi biệt giam của Hắc Nhị Vương phủ. Xung quanh bốn bề ẩm mốc, các gia nô cũng đồng thời được nhốt tại các buồng giam đối diện.
Căn phòng này giống hệt với căn phòng mà ngày đầu tiên cô bị ném đến nơi này. Nhưng ít ra giờ phút này cô vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Vẻ đẹp của cô khiến không ít binh lính cùng cận vệ của Hắc Vương Phủ phải kinh ngạc. Hóa ra trên đời này chúng còn có thể thấy được một người đẹp đến như vậy. Vương gia không phải là muốn giết nàng ta đó chứ.
Hắc Lang ngồi trong dục phòng chân ngâm thảo dược. Hai vai được sủng nữ xoa bóp. Hắn nhắm mắt dưỡng thần, lồng ngực phập phồng nhè nhẹ trên nhịp thở đều đặn. Nhưng vừa nhắm mắt lại hắn lại nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp của nữ nhân kia. Khi mở mắt ra, đột nhiên hắn thấy dàn mỹ sủng của mình bỗng chốc trở nên thật tầm thường. Sau một hồi suy nghĩ, hắn đứng bật dậy, khoác lấy tấm áo choàng đen tuyền bước ra khỏi căn phòng. Cận vệ của hắn sau khi được dặn dò ngoài cửa liền cúi đầu tuân lệnh trở lại nhà giam đem Vũ Thanh Thanh ra hậu viện để tra hỏi.
Bây giờ đã là chập tối, hậu viện được bao bởi dãy nhà đồ sộ, giữa gian chính được lát đá cẩm thạch nhiều màu sắc sặc sỡ, khi thắp đuốc lên thì tứ phía đều phát ra ánh sáng lấp lánh. Hắc Lang nằm trên tràng kỉ gỗ Hương bày giữa bậc thềm. Bên cạnh là vài hậu vệ thân cận. Vũ Thanh Thanh được áp giải xuống phía dưới sân. Tuy ánh sáng không rõ nhưng quả thực dung mạo của cô ta quá sức nổi bật.
Một kẻ ham mê cái đẹp như hắn, lập tức gạt bỏ mục đích ban đầu. Không ngừng cảm thán trong lòng. Mặc dù Vũ Thanh Thanh này cần phải điều tra thêm. Với thân phận của hắn hiện tại thu nạp cô ta vào phủ là điều quá dễ dàng. Nhưng giống như cái cách mà năm đó hắn cướp đoạt được cống phẩm Ba Tư từ tay Hoàng Thất. Hắn lại càng yêu thích cảm giác chi phối kẻ khác.
Vũ Thanh Thanh quỳ trên nền đá. Đôi mắt xanh phủ một lớp sương lấp lánh. Tấm áo trắng đã bị bẩn đi không ít. Mái tóc dài xõa sau bờ vai gầy xinh đẹp. Khuôn mặt nàng ta đến giờ phút này vẫn không hề tỏ một chút sợ hãi nào. Điều này khiến một kẻ ưa thích chà đạp kẻ khác như hắn thâm tâm không ngừng khó chịu.
- Vũ tiểu thư, bản Vương cho cô một cơ hội khai ra toàn bộ sự thật. Nếu thành thật khai báo, ta sẽ miễn tội chết.