Chương 25: Vũ Gia Trang

Mặc Khả Ngôn
Nguồn: truyenfull.vision
Ôn Nhiên Thần bước ra khỏi cửa của Hắc Nhị Vương Phủ. Đoàn tùy tùng cũng chậm rãi kéo xe ngựa theo sau. Cô không thể ngờ tới việc Hắc Nhị Vương có thể thả người dễ dàng như thế. Giống như chính hắn đã có dự liệu. Về sau này mọi việc sẽ càng cần phải cẩn thận hơn. Sau khi đoàn xe ngựa đi được một đoạn thì nữ người hầu ghé vào tai cô: - Đại nhân đã an bài người của ta ở Vũ Gia Phủ, cô có thể yên tâm về việc này. Ngài ấy còn nói việc Hắc Nhị Vương thả người cũng nằm trong tính toán. Tuy nhiên từ giờ cô sẽ bị hắn theo dõi khắt khe. Ôn Nhiên Thần khẽ nhíu chặt lông mày, cặp mắt chuyển sang một tầng xanh bạc. Bầu không khí trong xe khiến nữ hầu trở nên căng thẳng. Một kẻ luyện võ từ nhỏ như cô ta chưa từng gặp qua cỗ sát khí nào lớn đến như thế. Quả nhiên là người mà đại nhân giao phó. Khi xe ngựa đến cổng của Vũ Gia trang, dinh trang Vũ Gia cũng không hề tầm thường. Kiến trúc tòa nhà được xây kiên cố toàn bộ từ đường đều là gỗ lim đen. Ngay cửa chính đã thoang thoảng mùi dược liệu. Một gia nhân khác từ trong phủ chạy ra nhanh chóng đón đoàn người tiến vào phía trong. Ôn Nhiên Thần lúc này mới bước từ trên xe ngựa xuống tiền viện. Không gian rộng lớn nhà Vũ Gia nhìn bề ngoài không hề phô trương. Bên trong lại càng tối giản. Nội thất gia trang đều sử dụng gỗ lim đen cùng vải lụa nâu. Mùi thuốc càng ngày càng đa dạng khi tiến vào bên trong. - Tiểu thư, đi đường vất vả rồi. Ôn Nhiên Thần xoay người nhìn lại. Một nam nhân có dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn cung kính cúi chào cô. Không phải Vũ Thanh Thanh đã bị gắn lên người cái mác nữ nhân phản quốc hay sao. Bây giờ tuy là nửa đêm. Nhưng cô cũng có thể tưởng tượng được cảnh ngày mai dân chúng sẽ tới cửa Vũ gia, đáp trứng thối ra sao. Ấy vậy mà đoàn gia nhân của Vũ Gia vẫn im lặng đón chào cô trở về. Thậm chí không ai dám nhìn thẳng vào khuôn mặt cô. Giống như bản thân họ sợ hãi điều gì đó. Nữ hầu bên cạnh lúc này mới ghé vào tai cô nói nhỏ: - Vũ Thanh Thanh vốn là quái nhân, cô ta chưa từng tiếp xúc quá gần với gia nhân trong nhà. Ôn Nhiên Thần chợt hiểu ra lí do bọn họ vì sao lại giữ khoảng cách như thế. Cô bước lại gần tên gia nhân nhỏ bé kia, cô càng tiến gần thì cậu ta càng lùi lại. Lùi lại cho đến khi bị ép vào góc nhà. - Ngẩng mặt lên nhìn ta. Cậu ta lúc này mới ngơ ngác nhìn lên, hai má cậu ta chợt đỏ bừng, đến tai cũng lập tức đỏ . Nhìn rồi lại không dám nhìn. Cậu ta lúng túng lắp bắp nói: - Tiểu...thư, gần quá... Tiểu nhân không dám..