Chương 14: Theo dõi
Lần trước cũng nhờ thông qua weibo của Lý Mộng Nhiễm mà biết được khoảng khắc nhân vật chính tử vong thì tất cả mọi thứ xung quanh đều được chụp lại hết, giống như Trương Văn Thao đang nâng phiến đá nào lên.
Mà trong bức ảnh của Hoàng Ni, người này chắc chắn là hung thủ.
Cô có thể chắc chắn được như vậy là vì đến giờ cảnh sát vẫn chưa tìm được hung thủ, hung khí cũng vậy. Mà nhân chứng chỉ có mỗi người đại diện.
Người mang giày chơi bóng màu trắng chắc chắn là hung thủ. Mùa đông ai lại mang giày chơi bóng.
Thẩm Nguyên Gia nhíu mày.
Soi vài lần cô cũng không thể nào nhìn ra được đối phương là ai, hơn nữa giày thể thao kiểu bình thường như vậy thì rất khó truy tìm dấu vết.
Cũng có thể là số lượng giới hạn. Thẩm Nguyên Gia đột nhiên nghĩ tới điều này nhưng cũng nhanh chóng phủ quyết.
Bây giờ hàng hiệu cũng có rất nhiều bản giới hạn, có chút tiền là có thể mua được rồi. Số lượng lớn như vậy, cô cũng không thể nào tìm xem ai đã mua giày chơi bóng màu trắng.
Nghiêm trọng hơn là có khi người già cũng mang những đôi giày thế này.
Lần này chỉ e là lực bất tòng tâm.
Thẩm Nguyên Gia nhìn ảnh của Hoàng Ni, cô gái trong hình không chớp mắt. Cô thoát weibo, mở mục tin nhắn.
Nhìn đến hơn 99+ tin nhắn mà trong lòng kích động, cong khóe môi, bấm mở xem tin nhắn cụ thể.
Cô đã từng nhận được hơn 99+ tin nhắn như vậy, nhưng đó là khi cái video bôi xấu cô bị đăng lên, phần lớn đều nhắn mắng chửi cô.
Bây giờ đã khác.
"Chị bé ơi chị xinh quá đi mất, sao weibo của chị lại ít bài đăng thế, em mlem mlem không đủ, sau này đăng thêm nhiều ảnh tự sướng nữa nhe."
"Màu son chị dùng để chụp tạp chí siêu siêu đẹp luôn!"
"Em muốn biết khi nào chị mới đăng bài mới, còn phải nhờ tạp chí nhả ảnh fullsize của chị, em muốn phóng to làm poster dán tường!"
"Em vẽ một bức chân dung tặng chị Nguyên Gia!" <đính kèm hình ảnh>.
Thẩm Nguyên Gia không đếm được tổng cộng có bao nhiêu bình luận, hít một hơi, trả lời vài bình luận trên đầu trang rồi đăng bài weibo mới: "Cảm ơn các tiểu khả ái."
Vừa mới bấm đăng thì đã có vô số người nhảy vào bình luận. Cuối cùng cô cũng có cảm giác thành tựu, không giống như trước kia nửa ngày mà không có ai thèm tới ngó.
Cô tải lại trang, cười ra tiếng.
Chờ xơm nước xong xuôi, weibo lại đề xuất tin tức của Hoàng Ni cho cô.
Thẩm Nguyên Gia nhìn di động chăm chú một hồi lâu, theo dõi Hoàng Ni lần hai. Nhưng nghĩ lại, cô bắt taxi tìm một tiệm net tối tối một chút.
Ánh đèn trong tiệm rất tối, Thẩm Nguyên Gia dùng khăn quàng cổ che nửa mặt mình lại, không cần kiểm tra chứng minh thư, cô trả tiền rồi chọn một cái máy sát trong cùng.
Trời quá lạnh, nam sinh cũng chả muốn ra cửa nên tiệm net khá vắng.
Thẩm Nguyên Gia chà sát tay vào nhau. Lên Taobao mua một cái tài khoản weibo người khác đăng ký nhưng không dùng đến rồi tìm hướng dẫn thay đổi địa chỉ IP sang nước ngoài.
Sau đó cô soạn một đoạn văn rồi gửi tới kênh weibo chính thức của đội cảnh sát khu vực Giang Hải.
Làm xong chuyện, tim vô vô thức đập nhanh, máu huyết trào dâng, nhanh chóng rời khỏi tiệm net.