Chương 25: Thẳng thắn
Bức ảnh dần dần biến mất, lúc này Thẩm Nguyên Gia mới hoàn hồn trở lại.
Cô cũng biết chuyện Vương Huệ Văn bị tập kích, hơn nữa tên dê xồm đó ra tay thế nào hẳn là Vương Huệ Văn sẽ không nói cho người ngoài biết.
Cố tình biết trước kết quả chính là như vậy. Nhịp tim của Thẩm Nguyên Gia tăng tốc nhanh hơn bình thường.
"Nhìn ảnh hình như không còn manh mối nào khác." Thẩm Nguyên Gia hồi tưởng lại một chút mới phát hiện toàn bộ sự chú của cô đều đặt trên người Vương Huệ Văn, không để ý những thứ khác.
Thẩm Nguyên Gia cào tóc.
Sao mỗi lần đều phải công khai theo dõi như vậy chứ? Chẳng lẽ không còn biện pháp đơn giản hơn sao? Lỡ như cô số đỏ nổi tiếng rồi thì lúc đó sẽ bị mấy tài khoản blogger được dịp đè đầu cô xuống mất.
Hơn nữa cô không thể tùy tiện theo dõi người khác được. Nếu mà cứ theo dõi một người rồi người đó xảy ra chuyện thì có khi cô lại bị gắn cái mác 'quạ đen'.
Thẩm Nguyên Gia quăng chuyện đó sau đầu, tập trung vào weibo.
Trang chủ của Vương Huệ Văn khá đơn giản bởi vì vẫn chưa ra mắt, tuy rằng tài khoản đã đăng ký từ lâu nhưng phần lớn các bài đăng đều bị xóa hoặc là ẩn đi, bài viết sớm nhất bắt đầu từ năm trước.
Sau khi theo dõi lại, màn hình đen lại xuất hiện, di ảnh và thông tin ngày mất xuất hiện theo. Thẩm Nguyên Gia không lãng phí thời gian, nhanh chóng lướt xuống ảnh hiện trường, cố gắng nhìn kỹ hiện trường.
Mấy lần xảy ra chuyện trước đã chứng minh ảnh chụp của weibo không có vấn đề.
Chỉ cầu may rằng trước lúc Vương Huệ Văn tử vong có thể chụp được một góc nào đó của hung thủ, như vậy thì cô có thể thấy được.
Khung cảnh hầu như là biển đen, Thẩm Nguyên Gia lấy kính lúp ra soi.
Thời gian một phút sắp hết, cuối cùng cô cũng tìm được một điểm màu sắc khác lạ trong bức ảnh toàn màu đen.
Có một góc áo lộ ra ngoài.
Hẳn là hung thủ tính rời khỏi hiện trường, không biết là đưa lưng hay đối mặt về phía ống kính mà áo bị gió thổi bay lên lọt vào trong khung hình. Trong bức nền màu đen, màu sắc của góc áo hình như là nâu nhạt hoặc màu nâu.
Sau khi ảnh hiện trường biến mất, Thẩm Nguyên Gia vẫn chưa nhìn ra, chỉ có thể theo dõi lại, nhìn chằm chằm góc áo đó, cuối cùng đưa ra được đáp án góc áo màu nâu.
Khả năng phân biệt màu sắc của cô cũng không tồi, mặc dù xung quanh khá tối nhưng cô có thể khẳng định đây là màu nâu.
Hung thủ giết người sẽ mặc một chiếc áo màu nâu vào ngày xảy ra chuyện, nếu có nhân chứng hoặc là người quen của nạn nhân thì có thể tìm ra được.
Nghĩ đến đây, nội tâm Thẩm Nguyên Gia rốt cuộc cũng thả lỏng.
Ngày tử vong là ngày 28 tháng 2, chính là cuối tháng này, xem ra cô nên nhắc nhở Vương Huệ Văn, giúp cô ấy tránh một kiếp nạn giống như Tô Vân.
Đáng tiếc là cô không có phương thức liên lạc với Vương Huệ Văn, chỉ còn cách ngày mai đến công ty xem có đụng phải cô bé hay không.
Ban đầu Lưu Lị còn bảo cô gần đây bên ngoài không an toàn, cứ ở trong nhà cho chắc ăn. Ai ngờ được tối nay cô lại phát hiện một chuyện đáng sợ như vậy.
Thẩm Nguyên Gia xoa xoa thái dương, chuẩn bị đi ngủ.
Vừa nằm xuống, cô nghĩ nghĩ, vẫn là kéo Giang Bạn ra khỏi danh sách đen thì hơn.
(Truyện được đăng tải phi lợi nhuận duy nhất trên wattpat alaala00, nếu các cô đọc ở chỗ khác thì chính là copy công của người khác đó, mau về với Lã đi.)