Chương 37: Nhờ cô giúp một việc

Khương Chi Ngư
Nguồn: truyenfull.vision
Được gọi là Thẩm đại sư thì cô cũng không hề gợn sóng. Những điều cần nhắc nhở cô cũng đã nhắc rồi, tự mình không tin thì thôi chứ. Lâm Tuệ Tâm sợ cô từ chối nên vội vàng lên tiếng:"Lần trước là chị sai rồi, em đừng để ý mà, bây giờ chị cũng đang chịu hậu quả rồi..." Lâm Tuệ Tâm nghĩ, một đại sư có bản lĩnh như vậy thì thường rất thích được người khác khen. Cô sắp xếp từ ngữ một chút, "Em xem bây giờ bộ dạng của chị đáng thương như vậy, em giúp chị thêm một lần nữa đi. Lần trước em nói quá chính xác, chị bị gãy xương đến giờ vẫn chưa hết đau, vừa nãy còn bị một bà điên giáng cho một cái tát, đúng là xui xẻo mà..." Thẩm Nguyên Gia vẫn luôn không trả lời, để cho lâm Tuệ Tâm nói. Sau thì Thẩm Nguyên Gia cũng mường tượng ra được bộ dạng của Lâm Tuệ Tâm lúc này. Không ngờ cái tát hôm nay lại liên quan đến chuyện được tỏ tình vào ngày 5. Cái lịch biểu này lợi hại thật đấy. Thẩm Nguyên Gia càng thêm bội phục chức năng mới của weibo. Nước miếng của Lâm Tuệ Tâm sắp khô tới nơi rồi mà vẫn chưa nghe được động tĩnh gì từ Thẩm Nguyên Gia nên đành hỏi: "Thẩm đại sư, em còn nghe không?" Nghe còn nịnh hót hơn cả Tô Vân. Thẩm Nguyên Gia không mấy thích Lâm Tuệ Tâm, cô chẳng biết sao Tô Vân có thể chơi thân được với Lâm Tuệ Tâm. Nhưng dù sao Lâm Tuệ Tâm cũng chưa làm ra chuyện gì xấu, hơn nữa tuần này cũng đã qua. Cứ mỗi tuần là lịch biểu lại đổi mới một lần. Thẩm Nguyên Gia vừa trò chuyện, vừa đăng nhập weibo, sau khi theo dõi Lâm Tuệ Tâm thì lịch biểu đều là màu trắng, sắp tới không có ngày màu đỏ nào. Cô nhàn nhạt lên tiếng, "Hết rồi." Vài chữ thôi nhưng lại khiến Lâm Tuệ Tâm vui không tả nổi. Cô nhếch miệng cười thì vết thương bị rách ra, đau hít một hơi thiếu điều muốn tăng xông. Nhưng vẫn có thể nhịn được. Ngẫm lại ngữ khí lạnh lùng của Thẩm Nguyên Gia, Lâm Tuệ Tâm cũng biết điều, "Không biết có cơ hội mời em ăn cơm không?" Thẩm Nguyên Gia nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng, "Không cần, chị dưỡng thương cho tốt đi." Lâm Tuệ Tâm còn muốn nói gì nữa nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy. Nếu là bình thường thì cô đã sớm tức giận rồi nhưng hiện tại là một đại sư, nếu có thể kết giao thì tai nạn sau này sẽ có thể lường trước mà tránh đi. Giống như nhà cô từng mời không ít thầy phong thủy đại sư gì đó, nhưng đều là lừa tiền người khác, không có chút bản lĩnh nào. Dần dà, Lâm Tuệ Tâm cũng không mấy tin vào chuyện bói toán. Lần này nửa tin nửa ngờ cũng là vì chuyện ở bể bơi lần trước, nhưng cuối cùng cô lại không để lời nhắc nhở của người ta vào lòng. Nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận. (Truyện được đăng tải phi lợi nhuận duy nhất trên wattpad alaala00, nếu các cô đọc ở chỗ khác thì chính là copy công của người khác đó, mau về với Lã đi.)