Chương 20: Sự nuông chiều vô hình

Mộng Tiêu Nhị
Nguồn: truyenfull.vision
Mấy ngày nay, Chu Thành Ngộ vô thức sẽ nghĩ tới Lê Nhược, nghĩ về giấc mơ mà cô nói. Sau khi tỉnh táo lại, anh cảm thấy khó hiểu. Mộng lại còn liên tiếp? Mỗi một lần cũng có thể rõ ràng như vậy? Rõ đến ngay cả mỗi một chi tiết trong phòng ngủ của anh cô cũng thấy rõ? Không thể tưởng tượng nổi. Nhưng mà nếu không phải như vậy, vậy thì phải giải thích thế nào? Anh hỏi tất cả những người quen, họ đều nói anh không bị mất trí nhớ. Sau đó không yên tâm, anh lại đem thư trong hòm thư công việc mở từng cái một. Từ khi tiếp quản Chu thị, anh không có ngày nào là không xử lí thư cả. Anh dùng ba ngày, đem tất cả các email trong vài năm qua xem hết toàn bộ, rất chắc chắn, anh đều nhớ nôi dung của từng cái, không thể nào mất trí nhớ. "Chu tổng, Chu tổng." Thư ký nhỏ giọng nhắc nhở anh. Chu Thành Ngộ hồi hồn, bây giờ đang trong lúc họp, có quản lí đưa ra đề nghị, đang chờ anh trả lời. Lần đầu tiên anh ở trong hội nghị thất thần, liền ho nhẹ hai tiếng. Lúc này, thư ký đã sớm đưa máy tính có ghi chép đơn giản mấy câu vị quản lí kia đề nghị. Chu Thành Ngộ nhìn ghi chép mấy lần, trong nháy mắt liền đoán được việc quản lí kia đề nghị là gì. Hội nghị tiếp tục. Sau khi tan họp liền thấy Chu Nghiêu Nghiêu ở phòng làm việc chờ anh. Chu Thành Ngộ liếc về phía cô:"Gần đây không phải giảm cân sao? Sao lại béo thêm hai vòng?" Chu Nghiêu Nghiêu trợn trắng mắt:" Ai cần chú lo!". Cô tiếp tục uống cà phê, ăn bánh ngọt. Cô bây giờ chia nhiều bữa ăn,thời gian này nhất định phải ăn một bữa, nếu không sẽ thấy đói cuống cuồng. Chu Thành Ngộ không hỏi cô tới làm gì, đại khái lại khiến anh cho cô một chút khích lệ, tỷ như giảm một cân đưa túi gì, giảm năm cân đưa xe thể thao gì, nếu là giảm mười cân sẽ đưa biệt thự rộng bao nhiêu m2 .... Những năm này cô càng ngày càng mập. Chu Nghiêu Nghiêu rốt cuộc cũng ăn xong cái bánh ngọt kia:" Chú!" Gọi chú chính là không có chuyện tốt. Chu Thành Ngộ:"Có chuyện gì thì nói nhanh lên, chú đang bận." Anh mở văn kiện ra, vẫn còn một chồng đang chờ anh ký tên, không có thời gian rảnh rỗi nói chuyện với cô. Chu Nghiêu Nghiêu mặt gần như đưa đám:" Chú, cháu có thể hay không giảm nửa cân một? Giảm nửa cân chú liền thưởng cho cháu, nếu không cháu không có động lực." Chu Thành Ngộ:"..." Anh chỉ tay ra cửa, không ngẩng đầu. Chu Nghiêu Nghiêu ' Hừ' một tiếng. Thật ra hôm nay cô đến không phải muốn hỏi cái này, cô là mang trong mình sứ mệnh mà tới. " Chú ngày mai có rảnh không?" Chu Thành Ngộ hỏi ngược lại:" Có chuyện gì?" Chu Nghiêu Nghiêu:" Mẹ cháu mấy ngày trước tham gia một buổi dạ tiệc từ thiện, sau đó quen một vị tri âm, chỉ hận không gặp nhau sớm hơn. Đúng dịp trong nhà vị tri âm kia có một vị minh châu đẹp nghiêng nước nghiêng thành hai mươi tám xuân xanh. Mẹ cháu sau khi nghe đến đây nghĩ nhất định phải chiếm trước, mẹ cháu còn nói nếu hai người kết hôn rồi sinh đứa bé, nhất định sẽ thịnh thế mỹ nhan. Cho nên mẹ em liền tích cực làm mai cho hai người, sau đó cùng vị tri âm kia vui vẻ quyết định, ngày mai chú cùng cô gái kia gặp mặt một lần. Ừ, chính là như vậy." Nói xong, cô vẫn nhìn chằm chằm vào biểu tình trên mặt Chu Thành Ngộ, kết quả lão nhân gia hắn miệng cũng không nhếch, giống như không nghe thấy. Chu Nghiêu Nghiêu đi tới trước bàn làm việc anh, trực tiếp nằm ở trên bàn:" Chú nói gì đi, nếu không cháu sẽ không hoàn thành nhiệm vụ." Chu Thành Ngộ lúc này mới ngước mắt, dùng bút gõ gõ lên chỗ bị tay cô đè:"Đứng lên, nếu không chốc lát nữa bàn sẽ bị cháu đè gãy." Chu Nghiêu Nghiêu tức giận, quăng lên quả đấm đánh anh hai cái. Chu Thành Ngộ ngại cô ở nơi này gây phiền, tìm lí do cự tuyệt:" 28 tuổi có chút lớn." Chu Nghiêu Nghiêu:"... Chú thì biết cái gì, như vậy gọi là có hương vị phụ nữ biết không? Cháu mặc kệ, lời cháu đã chuyển, chú có đi hay không là chuyện của chú." Cô đã sớm biên tập tốt tin tức nói cho Chu Thành Ngộ:"Đúng rồi, mẹ cháu giới thiệu tiểu mỹ nhân cho chú, Chu đại mỹ nữ cũng biết. Chu đại mỹ nữ nói chú nếu lấy cái cơ như mất trí nhớ hay người ta không dễ nhìn thì sẽ cùng chú đoạn tuyệt quan hệ mẹ con." Chu đại mỹ nữ là mẹ Chu Thành Ngộ, cha mẹ anh đều họ Chu. Điện thoại di động có tin nhắn đến, Chu Thành Ngộ liếc nhìn, là tin nhắn Chu Nghiêu Nghiêu gửi cho anh. Thấy tên Lê Nhược này, anh liền ngẩn ra. Chu Thành Ngộ theo đó nhìn xuống, không sai, chính là người luôn gọi anh là chồng - Lê Nhược, là con gái duy nhất của chủ tịch Lê, giảng viên của đại học thanh nhạc. Chu Thành Ngộ nhìn chằm chằm tin nhắn, nhìn đi nhìn lại, đột nhiên ngẳng đầu hỏi Chu Nghiêu Nghiêu:" Thời gian?" Trong tin nhắn không có thời gian cụ thể. Chu Nghiêu Nghiêu trong lòng vui mừng:" Chú có đồng ý hay không?" Chu Thành Ngộ đường đường chính chính nói:"Không đáp ứng thì đem mặt mũi chị dâu để vào chỗ nào?" Chu Nghiêu Nghiêu cười:" Mẹ cháu khẳng định cảm động muốn chết." Chu Thành Ngộ người này từ trước đến giờ sẽ không cho bất kỳ ai mặt mũi, nhất là trong chuyện coi mắt này. Chu Thành Ngộ lại thúc giục:"Thời gian?" Chu Nghiêu Nghiêu suy nghĩ một chút, rất chắc chắn nói:" 10 giờ sáng ngày mai." Chuyện xem mắt đã nói xong, Chu Nghiêu Nghiêu còn nghĩ tới chuyện giảm cân. Cô cùng Chu Thành Ngộ thương lượng:"Chú, nếu như chú cùng tiểu mỹ nhân mà thành thì cũng có một phần công lao của cháu đúng không? Điều kiện thưởng để giảm cân có thể hay không thấp một chút? Liền nửa cân đi? Cháu lần này là nghiêm túc. Thấy hình của tiểu mỹ nhân, cháu trong nhày mắt liền bị đả kích. Cháu cũng muốn trở nên xinh đẹp, cũng muốn thoát kiếp độc thân.