Chương 21: Hôn Chu Thành Ngộ

Mộng Tiêu Nhị
Nguồn: truyenfull.vision
Mấy ngày nay Lê Nhược quên ăn quên ngủ, mỗi ngày ăn cơm, lúc rảnh cũng phải nghiên cứu một vài đề toán, thường xuyên cơm ăn được một nửa đã hướng về phía đề bài ngẩn người, suy nghĩ giải đề như nào. Mẹ Lê cùng ba Lê có chút không thích ứng, sợ con gái bị cái gì kích thích. Mẹ Lê nắm tay đặt lên mu bàn tay Lê Nhược:" Nhược Nhược, con có phải thất tình hay không?" Bởi vì trình độ học vấn bị người mình thích chê, cho nên mới như vậy? Lê Nhược hoàn hồn, đem sách vở khép lại:" Mẹ, người mong cho con tốt một chút, con cùng Chu Thành Ngộ tạm được, hẹn thứ năm tuần này đi xem phim đấy." Cô nói tới lí do tại sao bây giờ lại tích cực học toán:" Con muốn thi đại học lần nữa, nếu thi không đỗ trường đại học tốt một chút cũng không có vấn đề, dù thế nào cũng phải cố gắng đỗ." Cho dù thật sự không đỗ trường đại học mong muốn, thì cô sẽ đi học bổ túc tài chính chuyên nghiệp, mà tài chính chuyên nghiệp đối với số học yêu cầu đặc biệt cao. Ba Lê giật mình:" Con muốn học chứng khoán?" Lê Nhược gật đầu:" Ba, sau này khi con tốt nghiệp sẽ trở về công ty giúp ba." Ba Lê thật vui mừng, cảm giác con gái cùng Chu Thành Ngộ sống chung mấy ngày cả người đều thay đổi, không giống như trước nữa, nhàn tản lười biếng. Ăn xong điểm tâm, Lê Nhược đi trường học một chuyến. Đầu tháng sáu, học sinh đã tiến vào kì thi, tất cả mọi người đều đang khẩn trương chuẩn bị biểu diễn cuối kì. Buổi trưa, lúc nhận được điện thoại của Trầm Tri Lâm, thấy trên màn hình hiện lên cái tên đó trong chớp mắt cô liền hoảng hốt. Sau đó suy nghĩ một chút, cô bây giờ đã không còn ở năm 2006, cái người kêu cô là bảo bảo Trầm Tri Lâm bây giờ cũng không biết cô là ai. Cô nghe điện thoại, Trầm Tri Lâm nói kết quả kiểm tra của cô đã có, để cô đến bệnh viện một chuyến. Từ giọng nói Trầm Tri Lâm, cô liền có thể phán đoán kết quả không hề lý tưởng. Trải qua chữa trị lâu như vậy, tổng cộng thử ba phương án trị liệu, nhưng vẫn không có hiệu quả chút nào. Lúc Lê Nhược đến bệnh viện, Trầm Tri Lâm đang dựa vào ghế nghỉ trưa. Có lẽ mới buổi sáng hắn có cuộc giải phẫu, nhìn qua rất mệt mỏi, tựa lưng vào ghế ngồi ngủ. Lê Nhược không quấy rầy hắn, ở bên ngoài hành lang tìm ghế ngồi chờ. Cô bây giờ đang tiến vào trạng thái điên cuồng học số học theo mẫu, chỉ cần có một chút thời gian, cô sẽ lôi đề ra xem. Nửa giờ sau Trầm Tri Lâm mới tỉnh, buổi chiều còn có một ca giải phẫu, hắn gửi cho Lê Nhược một tin nhắn:[ Cô Lê, đại khái mấy giờ cô có thể tới, sau hai giờ tôi sẽ không có ở phòng đâu.] Lê Nhược không trả lời, đem sách luyện tập nhét vào trong túi xách, đi đến gõ cửa. " Cô có phải đã sớm đến rồi hay không?" Trầm Tri Lâm xoa xoa mi tâm, vừa rồi không cẩn thận đã ngủ. Lê Nhược:" Không, vừa mới tới." Trầm Tri Lâm đem báo cáo kiểm tra đưa cô:" Không phải rất lý tưởng." Lê Nhược không xem, những thứ kia dùng thuật ngữ chuyên nghiệp, cô xem cũng không hiểu, dù sao thì cũng là không thể mang thai. Cô ngẩng đầu muốn cùng Trầm Tri Lâm nói gì, nhưng khi nhìn đến gương mặt anh, cô không khỏi nhớ đến năm 2006, dáng vẻ lúc Trầm Tri Lâm gọi cô là Bảo Bảo. Cô không nhịn được, bỗng nhiên bật cười. Trầm Tri Lâm cũng im lặng:" Kết quả kiểm tra cũng hỏng bét vậy rồi, cô vui vẻ cái gì?" Lê Nhược nâng trán:" Không có gì, không có gì." Cô cố gắng ngừng cười. Trầm Tri Lâm để cho cô tiếp tục chữa trị, bởi vì chỉ tiêu so với trước kia có tốt lên một chút, mặc dù vẫn không thể mang thai như cũ nhưng cuối cùng vẫn có điểm tốt. Lê Nhược cũng biết Trầm Tri Lâm đang trấn an cô, nếu trực tiếp tử hình thì đối với sinh hoạt cô sẽ mất đi một ít mong đợi. Trầm Tri Lâm trước kia cũng cùng cô nói qua: Chữa trị dù sao cũng tốt hơn so với mạnh mẽ buông tha, cô cũng không thiếu chút liền đó, mỗi năm mua ít đi một cái túi số lượng có hạn liền đủ tiền chữa bệnh. ... Hôm thứ sáu ấy, Chu Thành Ngộ trước thời hạn một giờ đến đón Lê Nhược đến nơi ra mắt phim. Lê Nhược vốn là trang phục lộng lẫy, nhưng ở thời điểm trước khi Chu Thành Ngộ đến nhà cô, cô lại để cho Tiểu Hoa Hồng đổi trang phục cho mình, mặc một chiếc váy dài đơn giản, trong ưu nhã lại mang một chút hấp dẫn. Lê Nhược ở trên xe một mực an tĩnh, lúc Chu Thành Ngộ xử lý công việc cô cũng không quấy rầy, cho đến khi Chu Thành Ngộ cất điện thoại di động cô mới quay qua cùng anh nói:" Anh cũng năm ngày rồi không liên lạc với em." Chu Thành Ngộ trong lòng có chút áy náy, anh cùng Lê Nhược coi mắt, lại đáp ứng mang cô đi xem phim, rất nhiều chuyện vô hình trung đã thỏa hiệp, theo ý nghĩa nào đó, anh ngầm thừa nhận cùng Lê Nhược lấy thân phận người yêu chung sống. Hiếm thấy anh nói xin lỗi:" Thật xin lỗi, gần đây quá bận rộn." Qua mấy giây anh nói:" Em có thể gọi điện thoại hoặc nhắn tin cho tôi." Lê Nhược:" Không quấy rầy anh chứ?" Chu Thành Ngộ đáp một nẻo:" Nếu lúc ấy không trả lời thì làm xong khẳng định sẽ gọi lại."